Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà

Tác giả : Mạc Tiểu Giai

Chương 149: Trở về tranh gia sản

Bạch Sơ Dao đứng yên, không chịu rời đi, ánh mắt khẩn cầu:

“Tuyết Nhi… cầu xin cô, cho tôi được nhìn thấy con gái tôi một lần! Tôi…”

Ngải Tuyết Nhi mất kiên nhẫn, vung tay tát thẳng vào mặt cô ta, đồng thời siết chặt cằm của Bạch Sơ Dao:

“Nhiệm vụ thì không xong mà còn dám đòi hỏi điều kiện với tôi sao?”

Cô ta cười khẩy:

“Không phải cô mạnh miệng lắm à? Không phải cô bảo Quý Tử Dục còn tình cảm với cô sao?”

Quý gia và Phó gia mấy năm nay đều có người thử tiếp cận biết bao lần. Nhưng bao năm trôi qua, chưa có ai đến gần nổi những người đàn ông của hai nhà đó.

Giống như những dị loại trong thế giới này, họ không để tâm đến bất kỳ cô gái bên ngoài nào. Thậm chí nói cho đúng, là không hề có bất kỳ mối quan hệ mập mờ với phụ nữ bên ngoài.

Nếu không kết hôn thì sống như hòa thượng, mà đã kết hôn thì lại chỉ mê hoa trong nhà, chẳng thèm liếc nhìn hoa dại bên ngoài.

Việc để Bạch Sơ Dao tiếp cận chỉ là một phép thử, để xem cô ta có thể đột phá được phòng tuyến của Quý Tử Dục hay không.

Ngải Tuyết Nhi vỗ nhẹ vào má Bạch Sơ Dao, lạnh giọng nói:

“Với tình trạng hiện tại, cô lấy tư cách gì mà đòi gặp con gái?” TruyenLau

Bạch Sơ Dao cắn chặt môi, không dám cãi lại, chỉ khẽ nói:

“Tôi biết rồi… Tôi sẽ đẩy nhanh kế hoạch.”

Sau khi cô ta rời đi, Ngải Tuyết Nhi lập tức quay về phòng, tính cách liên lạc với anh trai để báo cáo tình hình. Nơi này đã bị theo dõi, cần lập tức có biện pháp đối phó.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cùng lúc đó, phía bên kia, Sở Tiêu Tiêu lần theo dấu vết, phát hiện Bạch Sơ Dao đã vào một căn biệt thự. Cô lập tức tra thông tin căn nhà, phát hiện căn biệt thự này đã chuyển qua tay nhiều lần, hiện tại đứng tên một công ty do một cụ bà hơn 80 tuổi ở vùng núi sâu làm pháp nhân.

Vừa nhìn đã biết là địa chỉ giả, lần theo cũng vô ích.

Sở Tiêu Tiêu tiếp tục truy xét camera mấy ngày gần đây, phát hiện không có ai ra vào căn biệt thự đó. Điều này rất bất thường.

Nếu không có người ở, tại sao Bạch Sơ Dao lại đến đây?

Cô nghi ngờ có gì đó khuất tất nên lại đến công ty bất động sản kiểm tra giấy tờ.
TruyenLau
Phát hiện căn nhà đúng là không có người cư trú. Mấy năm gần đây, chỉ đóng đúng các loại phí cố định, không có sử dụng điện nước sinh hoạt.

Đoàn người của Sở Tiêu Tiêu lái xe đến khảo sát trực tiếp, đi quanh căn nhà vài vòng nhưng không thấy gì khả nghi.

Cô lại xem lại hình ảnh lúc Bạch Sơ Dao rời đi, mới phát hiện cô ta đã lái xe đi từ một lối ra khác — gara phía sau.

Manh mối một lần nữa bị cắt đứt.

Không còn cách nào khác, nhóm Sở Tiêu Tiêu đành rời đi.

Từ một căn biệt thự khác, Ngải Tuyết Nhi lặng lẽ quan sát thấy họ rút lui, lúc này mới quay lại phòng.

Bên trong dán đầy ảnh những người thân cận của Quý gia và Phó gia.

Cô bước tới phía ảnh của Phó Nguyên Khải, nhẹ giọng lẩm nhẩm những thông tin về sở thích của hắn, rồi mới rời đi chuẩn bị cho kế hoạch tiếp theo.

Tối nay, nhà họ Phùng tổ chức tiệc tụ họp.

Lần trước người nhà họ Văn đắc tội với Sở Tiêu Tiêu, khiến Quý gia rất tức giận. Họ muốn xin lỗi nhưng bị từ chối.

Hiện tại Quý gia và Phó gia chưa có động thái gì, nhưng nhà họ Văn vẫn vô cùng bất an.

Cuối cùng, họ nhờ nhà họ Phùng — thông gia của họ — đứng ra tổ chức tiệc để tìm cách làm hòa.

Vừa hay, con út nhà họ Phùng học chung với Phó Nguyên Khải, hai người chơi khá thân nên chắc chắn Phó Nguyên Khải cũng sẽ đến tham gia.

Ngải Tuyết Nhi chọn một chiếc váy liền thân màu trắng, búi tóc kiểu công chúa, trang điểm nhẹ nhàng, toát lên vẻ thanh thuần đúng gu Phó Nguyên Khải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô còn xịt loại nước hoa hắn yêu thích.

Trong một năm ở đây, cô và Phó Nguyên Khải ngày càng thân thiết. Họ hay gặp nhau khi chạy bộ buổi sáng, rồi từ đó hẹn hò đi leo núi.

Trước khi chuyển đến sống ở khu này, cô đã tìm hiểu sở thích của hắn, thậm chí còn luyện tập để thể hiện bản thân theo cách hắn thích.

Từng lời nói, từng cử chỉ của cô đều là để thu hút hắn.

Và đúng như dự đoán, Phó Nguyên Khải bị cô cuốn hút dễ như trở bàn tay. Hai người hiện tại đang ở giai đoạn mập mờ, chưa nói rõ tình cảm.

Tối nay, chính là lúc phải “đâm thủng lớp giấy cửa sổ” đó.

Khi tới nơi tổ chức tiệc — nhà Phùng Vân Trình, cô lập tức tìm kiếm bóng dáng Phó Nguyên Khải.

Khi ánh mắt hai người chạm nhau, cả hai cùng cười hiểu ý.

Ngải Tuyết Nhi bước đến gần hắn, những người đứng bên cạnh lập tức nhường chỗ.

Phó Nguyên Khải nhìn cô, ánh mắt dịu dàng:

“Tuyết Nhi, lâu rồi không gặp em.”

Hắn rót trà cho cô — thứ cô luôn nói là yêu thích.

Ngải Tuyết Nhi ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt ánh lên ý cười.

Mỗi lần tụ họp, người khác đều uống rượu, chỉ có cô thích trà, Phó Nguyên Khải luôn nhớ điều đó và chuẩn bị sẵn trà cho cô.

Trước giờ, hắn không bao giờ dẫn bạn nữ đến những buổi tiệc như thế này, cô là người đầu tiên. Huynh đệ hắn từng đùa:

“Cô ấy là người đầu tiên mà Phó thiếu gia dẫn đến đấy!”

Cô tin vào điều đó, bởi từ khi biết Phó Nguyên Khải, cô đã có đủ thông tin về hắn — một người luôn giữ mình trong sạch.

Vì thế cô chọn hắn làm mục tiêu.

Thật ra, nếu không vì anh trai, cô cũng tình nguyện từ bỏ cả rừng hoa bên ngoài để bên hắn cả đời.

Cô nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai, dịu dàng nói:

“Em đi học một thời gian, mới vừa trở về mấy hôm trước.”

Cô nâng ly trà, khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt nhìn hắn trìu mến:

Truyện thuộc về nhà Ổ Mèo Mụp Sữa và được đăng tải trên page cùng với MonkeyD, vui lòng đọc truyện tại trang chính chủ.

“Lúc đi học xa, điều em nhớ nhất chính là trà anh pha.”

Những người xung quanh lập tức trêu chọc:

“Là nhớ trà Phó thiếu pha, hay là nhớ chính Phó thiếu gia vậy nè?”

“Nhớ người thì nói đại đi, còn lòng vòng làm gì. Bọn anh không chê cười đâu.”

Mặt Ngải Tuyết Nhi ửng đỏ, nhưng chỉ mỉm cười chứ không phản bác.

Phó Nguyên Khải liếc mắt lườm đám bạn:

“Các cậu ngứa da à?”

“Phải phải, tụi này ngứa hết rồi, nào nào, uống một ly vì nỗi nhớ trà!”

Không khí náo nhiệt.

Ngải Tuyết Nhi vẫn lặng lẽ ngồi bên hắn.

Đúng lúc ấy, có người cất tiếng hỏi:

“À đúng rồi, Nguyên Khải, nghe nói anh của cậu đã trở về Đế đô? Nghe bảo lần này là về giành lại gia sản đó nha.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu