Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà

Tác giả : Mạc Tiểu Giai

Chương 150: Sóng ngầm bắt đầu dâng

Lời vừa dứt, cả khán phòng như c.h.ế.t lặng.

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Phó Nguyên Khải.

Từ nhỏ, Phó Diệc Thần đã sống ở nước ngoài, nên giới hào môn ở đế đô biết đến anh không nhiều. Trong mắt phần lớn người, Phó Nguyên Khải mới là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Phó thị.

Vụ ồn ào giữa Phó Diệc Thần và thiên kim nhà họ Quý gần đây khiến thiên hạ mới ngã ngửa ra: hóa ra nhà họ Phó còn một cậu con trai khác đã trở về nước!

Cũng từ đó, không ít người bắt đầu thầm đoán: lần này Phó Diệc Thần trở về, liệu có phải là để tranh giành gia sản?

Tập đoàn lớn như vậy, ai mà chẳng đỏ mắt?

Chẳng qua trước giờ chưa ai dám nhắc tới, mọi người mặc định tránh né chuyện này. Nhưng một khi có người mở lời, đám đông lập tức chú ý, tai dựng lên như muốn hóng cho rõ.

Không thiếu kẻ mang tâm địa xấu xa, chỉ mong nước đục thả câu.

Phó Nguyên Khải chưa kịp phản ứng thì đã có vài người tranh nhau lên tiếng nịnh nọt:

“Ai dà, Nguyên Khải à, cậu cứ yên tâm. Chúng ta. đều là anh em thân thiết từ nhỏ, nếu có tranh chấp gì, chắc chắn sẽ đứng về phía cậu.”

“Phải đó, cả Đế đô này ai mà không biết cậu là người thừa kế duy nhất của Phó gia. Tự dưng từ đâu xuất hiện thêm ông anh trai, quá lố rồi!”

“Thiếu gia à, chúng tôi đông người lắm, đều ủng hộ cậu hết mình.”

“Gì mà anh cả! Chỉ cần không nhúng tay vào chuyện của tập đoàn thì mới gọi là anh, còn đã xen vào, thì không nhận cũng chẳng sao!”

“Nguyên Khải, tốt nhất cậu nên tính toán sớm. Anh trai cậu hiện giờ có nhà họ Quý hậu thuẫn, thực lực của Quý gia cũng chẳng thua kém gì Phó gia. Nếu họ bắt tay, thế cờ sẽ nghiêng hẳn về phía anh cậu đấy!”



Lời qua tiếng lại, ai cũng cố chen vào một câu, l.à.m t.ì.n.h hình thêm căng thẳng.

Phó Nguyên Khải vẫn lặng lẽ thưởng thức ly rượu, mắt cụp xuống, chẳng ai đoán được cảm xúc thật của anh lúc này.

Ngải Tuyết Nhi đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát.
Website TruyenLau.com
Chủ đề này là do người của cô sắp đặt. Cô muốn thử phản ứng của Phó Nguyên Khải, muốn biết mối quan hệ giữa anh và Phó Diệc Thần thực sự có hòa thuận như vẻ bề ngoài không.

Trước đây, cô cũng từng âm thầm thăm dò vài lần, mỗi lần anh đều tỏ ra dửng dưng, không để tâm.

Nhưng cô không tin.

Không ai là không có lòng tham.

Tập đoàn Phó thị lớn như vậy, chẳng khác gì ngai vàng thời xưa. Hoàng tử nào mà không mơ ước được ngồi lên đó?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đúng lúc ấy, Phó Nguyên Khải đặt ly rượu xuống bàn.

Không mạnh, nhưng âm thanh va chạm vang lên trong căn phòng yên tĩnh lại khiến không ít người thót tim.

Anh nghiêng đầu, lạnh lùng nhìn thẳng vào cô gái vừa khơi chuyện đầu tiên.
TruyenLau
Ánh mắt anh đầy chán ghét.

Cô gái đó giật mình, vô thức lùi lại nửa bước.

Run giọng lên tiếng:

“Phó… Phó thiếu gia…”

Phó Nguyên Khải lạnh lùng tuyên bố: “Hôm nay tôi nói rõ ở đây: nhà tôi không có chuyện tranh giành tài sản, càng không tồn tại cái gọi là ‘tranh quyền thừa kế’!”

Anh đứng bật dậy.

“Từ giờ trở đi, tôi không muốn nghe bất kỳ ai nhắc đến mấy chuyện kiểu này nữa!”

Dứt lời, anh xoay người bỏ đi, bước đi dứt khoát không chần chừ.

Thậm chí không liếc nhìn Ngải Tuyết Nhi lấy một cái. Cách anh phản ứng khiến người khác không khỏi nghĩ: “Giống như giấu đầu hở đuôi.”

Tâm trạng mọi người trong phòng bỗng trở nên vi diệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi anh rời đi, Ngải Tuyết Nhi cũng viện cớ rút lui.

Quả nhiên, như cô đoán — làm gì có ai thực sự dửng dưng vô tâm.

Cô nhanh chóng đuổi kịp Phó Nguyên Khải.

Vì đều sống trong cùng khu biệt thự nên hai người cùng đi bộ về.

Không ai lên tiếng, chỉ lặng lẽ bước đi.

Lúc này nếu cô nhắc đến Phó Diệc Thần, càng dễ khiến người ta nghi ngờ. Thế nên, im lặng lại là lựa chọn tốt nhất.

Khi đến trước cửa nhà Ngải Tuyết Nhi, Phó Nguyên Khải bỗng dừng lại.

Anh chậm rãi hỏi: “Tuyết Nhi, em nghĩ… tình thân m.á.u mủ có đủ để chống lại mọi cám dỗ không?”

Ngải Tuyết Nhi suýt bật cười thành tiếng. Cô còn tưởng anh thật sự thản nhiên vô cảm kia chứ.

Một câu hỏi như thế, đã nói lên tất cả.

Anh đang băn khoăn, đang nghi ngờ, đang d.a.o động.

Cô cảm thấy vô cùng hả hê. Chuyện này sẽ rất có lợi cho kế hoạch sắp tới của cô và anh trai.

Cô giữ vẻ mặt bình tĩnh, môi khẽ mím, giọng nhỏ nhẹ: “Nguyên Khải… anh quên rồi sao? Em là trẻ mồ côi.”

“Xin lỗi…” — Phó Nguyên Khải khựng lại, ánh mắt đầy áy náy: “Anh xin lỗi, là anh vô tâm quá.”

Ngải Tuyết Nhi khẽ lắc đầu, nở nụ cười dịu dàng: “Không sao đâu. Em vốn chưa từng có, nên không cảm thấy mất mát gì cả. Có rồi lại mất mới là điều khiến con người ta đau lòng.”

Phó Nguyên Khải cau mày, tuy không nói gì thêm, nhưng rõ ràng đã suy nghĩ.

Ngải Tuyết Nhi mỉm cười từ biệt: “Nguyên Khải, đến đây là được rồi. Em còn vài việc cần xử lý.”

Sau khi tạm biệt, cô lập tức về nhà.

Vừa vào trong, cô liền gọi điện cho anh trai ở nước ngoài, kể lại toàn bộ diễn biến:

“Anh à, Phó Nguyên Khải và Phó Diệc Thần không hòa thuận như bên ngoài thể hiện. Em đã cho người khơi gợi chủ đề tranh gia sản, tiệc còn chưa tan mà anh ta đã bỏ về giữa chừng. Mối quan hệ giữa em và anh ta đang rất ổn, vẫn ở giai đoạn mập mờ. Em nghĩ nên đẩy nhanh tiến độ, thừa cơ này thúc đẩy tình cảm giữa hai người mạnh hơn. Hiện tại là thời điểm cực kỳ thuận lợi, vì Phó Nguyên Khải đang bối rối vì sự xuất hiện của Phó Diệc Thần.”

Hai anh em bàn bạc một lúc lâu mới kết thúc cuộc gọi.

Xong xuôi, Ngải Tuyết Nhi lấy chiếc điện thoại dùng riêng ra, tháo sim, ném thẳng vào bồn cầu.

Cô khẽ thở dài.

Tử Uyên và đồng đội đã tra được bí mật của khu biệt thự liên thông, nếu không phải năm đó cô mua hai căn và đào thông chúng ở tầng ngầm, có lẽ bây giờ cô đã bị phát hiện.

Giờ phải càng cẩn thận hơn.

Phía bên kia.

Sau khi rời khỏi bữa tiệc, Phó Nguyên Khải về thẳng nhà họ Phó.

Vừa vào cửa, anh sững người — mẹ anh đang ở nhà.

Bà nổi tiếng thích du lịch vòng quanh thế giới, trừ dịp Tết ra thì gần như chẳng bao giờ thấy mặt. Hôm nay là ngày gì? Thái dương có mọc đằng tây không?

Truyện thuộc về nhà Ổ Mèo Mụp Sữa và được đăng tải trên page cùng với MonkeyD, vui lòng đọc truyện tại trang chính chủ.

An Niệm Xảo — mẹ anh, đang ngồi trên ghế nhâm nhi ly mỹ tửu, mắt không rời quyển tạp chí thời trang, miệng đã bắt đầu cà khịa: “Có người bây giờ càng lớn càng bướng, đến cả mẹ ruột cũng chẳng buồn chào một tiếng. Thấy mẹ về cũng không nói gì, bộ coi mẹ vô hình chắc?”

Phó Nguyên Khải vốn đã quá quen với kiểu “châm biếm hài hước” của mẹ.

Anh lắc đầu, làm bộ ngạc nhiên: “Ủa, con tưởng nhà mình có mỹ nhân trẻ trung nào mới dọn tới chứ! Ai dè là mẹ con đó hả?”

Vừa nói vừa dang tay chạy lại định ôm bà.

“Đứng lại đó cho tôi!” — An Niệm Xảo gắt, liếc anh một cái đầy chê bai: “Con có thể đừng lố như vậy không? Chỉ cần nói một câu đàng hoàng thôi, có cần phải diễn sâu như thế không?”

Phó Nguyên Khải ôm ngực, vẻ mặt đau đớn như bị tổn thương sâu sắc:

“Mẹ à, mẹ không thể vu oan cho con như thế chứ. Con nói ra toàn lời thật lòng, trời đất chứng giám! Sao mẹ lại cứ xuyên tạc tâm ý con hoài vậy? Có lúc con còn nghi ngờ bản thân có phải con ruột của mẹ không đó!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu