Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà

Tác giả : Mạc Tiểu Giai

Chương 139: Sự cưng chiều dành cho Sở Tiêu Tiêu

Trước kia còn có bà nội chống lưng, Quý Tử San vẫn có thể tùy hứng, còn có thể tranh giành một chút. Nhưng bây giờ, chỗ dựa đã không còn nữa rồi, cô bắt buộc phải nhìn rõ tình thế. Nếu còn cố chấp gây chuyện, những gì hiện có đều sẽ tan biến.

Văn Tĩnh ngu xuẩn, không nhìn ra được thế cuộc thì thôi, còn định kéo cô xuống nước, Quý Tử San đành phải ra tay đạp văng cô ta.

Lúc này, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Văn Tĩnh.

Cô ta vừa sợ hãi, vừa không hiểu nổi vì sao Quý Tử San lại giúp người nhà họ Quý lên tiếng.

Tất cả những điều cô ta làm, chẳng lẽ không phải là vì Quý Tử San?

Cô ta làm vậy… có lợi gì cho bản thân Tử San chứ?

Không phải đầu óc cô ta có vấn đề rồi đấy chứ?

Văn Tĩnh tức đến mức suýt thổ huyết, hận đến nghiến răng nghiến lợi. Nếu không phải do Quý Tử San không phối hợp, cô ta sao lại bị rơi vào tình thế thảm hại thế này?

Không biết làm gì cho phải, cô ta chỉ còn cách đưa ánh mắt cầu cứu nhìn về phía anh trai mình.

Nhưng Văn Minh hoàn toàn không muốn để ý tới cô ta.

Hắn không có bản lĩnh để gánh nổi tai họa này.

Lúc này, Amelia bước đến gần Văn Tĩnh.

Không cần lên tiếng, chỉ với khí chất vương giả thôi cũng khiến người ta nghẹt thở.
Website TruyenLau.com
Văn Tĩnh theo bản năng lùi lại một bước, lòng đầy bất an.

Amelia lạnh lùng nói:

"Tiêu Tiêu từ đầu đến cuối thế nào, ta đều nhìn rõ. Nỗ lực, thiên phú, cả hai thứ cô đều không bằng. Vì giới hạn năng lực của cô quá thấp, nên cô chẳng thể thấy được đỉnh cao người khác đạt đến. Đó là lỗi của cô, vì thế mà cô đi bôi nhọ người khác, lại càng sai chồng thêm sai!"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Tôi… tôi… tôi..." – Văn Tĩnh muốn phản bác, nhưng không thốt nên lời.

Amelia nghiêng đầu, nhìn về phía Văn Minh:

"Em gái cậu… có thể đưa ra ngoài mở rộng tầm mắt được rồi." TruyenLau

Không nói rõ, nhưng ai nghe cũng hiểu: tống ra nước ngoài, đừng để ở đây gây chuyện nữa.

Văn Tĩnh dính đến người như Amelia, thì nửa đời sau đừng mong sống yên.

Quý Phi Hằng cũng lạnh nhạt tiếp lời:

"Cô ta luôn miệng đòi mở rộng tầm mắt, thì hãy để cô ta “trải nghiệm cuộc sống” đi."

Văn Minh gật đầu như gà mổ thóc: "Vâng, nhà chúng tôi biết nên làm gì."

Văn Tĩnh tái mặt, định mở miệng phản đối: "Tôi…"

Phùng Mạn Ni nhanh tay bịt miệng cô ta.

Lần này, họ nhất định phải đích thân đưa người sang A quốc, quyết không để xảy ra sai lầm thêm lần nữa.

Trò hề kết thúc.

Không ai quan tâm Văn Tĩnh bị lôi ra ngoài thế nào.

Bữa tiệc tiếp tục.

Amelia đã lâu không gặp Sở Tiêu Tiêu, vừa thấy cô liền kéo tay hỏi han đủ điều.

Phó Diệc Thần: "…" Mẹ ơi, đó là vợ con đấy!

Nhà họ Quý: "…" Có quá nhiều người đòi nhận con gái/em gái chúng tôi rồi. Nhưng mà… chúng tôi cũng không dám cản. Dù sao trước giờ đều là Amelia chăm sóc Tiêu Tiêu.

Sở Tiêu Tiêu cười nhẹ, giới thiệu Amelia với người nhà họ Quý, hai bên lễ phép, thân thiện.

Tống Mạn Mạn và Amelia vừa gặp đã như quen biết lâu năm, trò chuyện vui vẻ, thậm chí bắt đầu nối hôn sự cho Phó Diệc Thần và Sở Tiêu Tiêu.

Tống Mạn Mạn nhìn con rể tương lai thì càng lúc càng hài lòng:

"Chị gọi tôi là thông gia, tôi cũng gọi chị là thông gia!"

Hai người càng trò chuyện càng phấn khởi, bàn luôn đến chuyện đính hôn, kết hôn, thậm chí còn… bàn tới chuyện sinh con!

Bên kia, 4 cha con nhà họ Quý: "…" Ờ thì, có thể nhắc lại là… con bé nhà chúng tôi còn nhỏ không?

Nhưng họ không dám xen vào, vì bên kia quá mạnh.

Vốn tưởng ngoài Phó Diệc Thần, chỉ có thêm nữ vương Amelia đòi nhận Tiêu Tiêu làm người nhà.

Ai ngờ — ngay lúc đó…

"Chị Tiêu Tiêu! Chị Tiêu Tiêu ơi!"

Hai giọng hân hoan vang lên, khiến mọi người quay đầu nhìn lại.

Phó Nguyên Khải luôn ổn trọng, Phó Viện Viện luôn kiêu ngạo, vậy mà cũng hưng phấn gọi chị Tiêu Tiêu!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cả hội trường ngây người.

Tưởng tai mình có vấn đề, quay sang nhìn nhau — ánh mắt đều đầy kinh ngạc.

Quả nhiên tai họ không bị gì.

Hóa ra… hai người nhà họ Phó cũng rất thân với Sở Tiêu Tiêu!

Thế này thì… Sở Tiêu Tiêu đúng là con cưng của trời rồi!

Không chỉ thân phận mạnh, mà những người sẵn sàng chống lưng cho cô, ai cũng đều là nhân vật khiến người ta nể sợ.

Phó Diệc Thần thấy hai người kia tiến lại gần, lập tức đứng dậy chắn đường.

Áp lực từ huyết mạch khiến Phó Nguyên Khải vô thức lùi lại hai bước.

Nhưng Phó Viện Viện thì không sợ, một cú đẩy văng luôn Phó Diệc Thần sang một bên, chạy đến ôm lấy cánh tay Sở Tiêu Tiêu.

Ngước mắt nhìn Amelia, cô hơi uất ức nói:

"Dì ơi, dì không quản anh cả hả?"

Rồi cô tựa đầu vào vai Tiêu Tiêu, giọng ấm ức:

"Chị Tiêu Tiêu, sao chị lại thích cái người suốt ngày ghen bóng ghen gió như anh cả em vậy chứ? Đến cả em trai, em gái trong nhà mà cũng ghen!"

Thì ra, năm nào Phó Nguyên Khải và Phó Viện Viện cũng sang W quốc, từ lâu đã quen thân với Amelia và Tiêu Tiêu.

Nhà họ Quý: "…" Lại thêm hai người giành con gái/em gái với chúng tôi!

Truyện thuộc về nhà Ổ Mèo Mụp Sữa và được đăng tải trên page cùng với MonkeyD, vui lòng đọc truyện tại trang chính chủ.

"Phải rồi, Tiêu Tiêu, sao con lại thích một người hay ghen như vậy?" – Amelia cũng tò mò hỏi.

Phó Diệc Thần: "…" Đây là mẹ ruột tôi đấy! Đây còn là em gái tôi nữa! Đúng là chướng ngại nhân duyên hàng đầu!

"Chị Tiêu Tiêu, em thấy chị em… nói đúng đấy!" – Phó Nguyên Khải vừa mở miệng thì đã bị ánh mắt của đại ca lườm cháy mặt.

Hắn vội vàng đổi lời:

"Chị Tiêu Tiêu à, em thấy chị em… nói sai rồi. Chị đừng nghe chị ấy nói linh tinh nha. Anh của em là người đàn ông tốt nhất thế gian!"

Phó Diệc Thần lập tức tiếp lời, ánh mắt ngập tràn yêu thương nhìn Sở Tiêu Tiêu:

"Tiêu Tiêu của anh chính là thích anh như vậy!"

Sở Tiêu Tiêu bật cười, vui vẻ gật đầu:

"Đúng thế, em chính là thích anh như vậy!"

Bởi vì là anh, cho nên em mới thích.

Amelia liếc mắt cảnh cáo con trai:

"Thằng nhóc thúi, sau này mà dám để Tiêu Tiêu bị ấm ức, mẹ là người đầu tiên không tha cho con!"

Phó Viện Viện: "Em là người thứ hai!"

Nhà họ Quý: "…" Lại chậm một bước rồi.

Tống Mạn Mạn: "Tôi là người thứ ba!"

Người thứ tư: "Tôi nữa!"

Người thứ năm: "Tôi luôn!"

..."

Mỗi người đều xông lên muốn giành quyền “trảm” Phó Diệc Thần nếu làm Tiêu Tiêu buồn.

Phó Nguyên Khải do dự thật lâu, cuối cùng yếu ớt mở miệng:

"Em là người thứ tám…"

Phó Diệc Thần mỉm cười, dắt tay Sở Tiêu Tiêu, nhẹ nhàng nói:

"Anh sẽ không bao giờ bắt nạt Tiêu Tiêu. Từ nhỏ đến lớn, mọi chuyện đều là anh nghe lời cô ấy."

Người con gái anh yêu bao năm, giờ cuối cùng cũng thuộc về anh.

Làm sao anh nỡ để cô phải chịu uất ức?

Amelia quay sang nhìn Tống Mạn Mạn, cười:

"Thông gia à, nếu thằng nhóc này sau này làm sai điều gì, cứ đánh! Nhất định đừng nương tay!"

Tống Mạn Mạn cười tươi đáp lại:

"Không đâu, Diệc Thần từ trước tới nay làm việc rất chừng mực."

"Không giống 3 thằng nhóc nhà tôi, toàn là đồ nhức đầu."

Ba anh em nhà họ Quý: "…" Nằm không cũng trúng đạn rồi còn gì!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu