Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà

Tác giả : Mạc Tiểu Giai

Chương 142: Nhiệt độ phòng sao lên cao thế

Ngay trong khoảnh khắc Phó Diệc Thần còn đang do dự, Sở Tiêu Tiêu đã đưa tay ôm lấy cổ anh, không cho anh một cơ hội thoái lui nào.

Lần nữa, cô chủ động hôn lên môi anh, dùng hành động để thể hiện thái độ của mình.

Cô cảm thấy, mối quan hệ của hai người đã đến lúc có thể tiến thêm một bước.

Anh đã ở bên cô nhiều năm như vậy, chính cô cũng đã thừa nhận tình cảm này từ lâu.

Phản ứng lần này của Sở Tiêu Tiêu nằm ngoài dự đoán của Phó Diệc Thần, nhưng anh hiểu rất rõ — chính vì hiểu nên đầu óc anh như rơi vào khoảng trống, thân thể lại phản ứng nhanh hơn một bước.

Anh đáp lại nụ hôn ấy.

Cả hai đều không có kinh nghiệm, nên đều rất căng thẳng.

Dù cố gắng giữ bình tĩnh, đến cuối cùng…

Tất cả bình tĩnh đều tan vỡ.

Thất bại.

Sau một hồi lúng túng, hai người mới dần hiểu ra...

Tưởng rằng sắp sửa bước vào một khoảnh khắc mỹ diệu, ai ngờ lại đau đến mức suýt nữa khiến cô bật khóc.

Sở Tiêu Tiêu trừng to mắt.

Sao lại đau như vậy?

Phó Diệc Thần cũng bị cô làm cho hoảng hốt... Nguồn copy từ TruyenLau.com

Không khí trong phòng trở nên có phần ngột ngạt.

Hai người nhìn nhau, đều cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Sở Tiêu Tiêu ôm lấy anh, kéo lại gần.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cả hai ôm chặt nhau, tránh ánh mắt của đối phương.

Cùng ngẫm lại chuyện vừa rồi, liệu có phải đã làm sai bước nào?

Hơn mười phút sau, Phó Diệc Thần khẽ cất tiếng, giọng rất nhỏ:

"Tiêu Tiêu... chúng ta thử lại lần nữa được không..."

Anh không cam lòng kết thúc như vậy.
Website TruyenLau.com
Đây là một sự sỉ nhục!

Sở Tiêu Tiêu khẽ gật đầu, hai người bắt đầu lại từ đầu.

Có kinh nghiệm lần trước, lần này cả hai đều thấy có chút áp lực, hồi hộp đến mức tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

May là cuối cùng mọi thứ đều thuận lợi.

Sở Tiêu Tiêu đã chuẩn bị tâm lý, không còn cảm giác như vừa nãy.

Phó Diệc Thần rất dịu dàng, cẩn thận từng chút một.

Không dám quá mức hấp tấp.

Sở Tiêu Tiêu nhanh chóng thích nghi.

Cả tâm trí của Phó Diệc Thần đều đặt vào cảm nhận của cô, sợ cô lại thấy khó chịu.

Lần này, tính ra vẫn khá thuận lợi. Chỉ là vì cả hai đều không có kinh nghiệm, nên trải nghiệm cũng chưa thật sự tốt đẹp.

Do quá thẹn thùng, hai người thay phiên nhau vào phòng tắm.

Phó Diệc Thần cảm thấy hơi thất vọng, vẫn muốn thử lại lần nữa.

Anh tin, nhất định sẽ tốt hơn.

Nhưng khi bước ra, thấy người trên giường đã ngủ say, anh chỉ có thể nhẹ nhàng trèo lên giường, ôm cô vào lòng.

Trong lòng anh là sự hạnh phúc không sao diễn tả được. Mỗi ngày được ôm cô ngủ, mỗi sáng tỉnh dậy có thể nhìn thấy cô, chính là điều anh luôn mong ước.

Chỉ là, anh không ngờ ôm người yêu ngủ lại dày vò đến thế.

Hương thơm mềm mại trong vòng tay, thân thể phản ứng cứ thế không chịu yên.

Không ôm ngủ thì không được, mà ôm ngủ thì như tra tấn, lại không nỡ đánh thức cô, cuối cùng chỉ có thể nhẫn nại chịu đựng.

Khí huyết cuồn cuộn đến khó mà kiềm chế, suốt cả đêm, gần như không chợp mắt được chút nào.

Sáng hôm sau.

Vừa thấy cô tỉnh lại, Phó Diệc Thần lập tức nhào tới.

Sở Tiêu Tiêu vừa tỉnh giấc, cảm thấy thể lực cũng khá ổn. Hai người lại bắt đầu... giao đấu sáng sớm.

Có kinh nghiệm từ đêm qua, lần này vô cùng suôn sẻ, trải nghiệm cũng tốt hơn hẳn.

Cả hai cùng cảm nhận được thứ cảm xúc trước nay chưa từng có.

Thì ra... chuyện đó lại có thể mang đến cảm giác như vậy... Như thể cánh cửa bước vào một thế giới mới đã mở ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi kết thúc, Phó Diệc Thần vẫn còn lưu luyến. Anh hận không thể dính chặt lấy cô mãi không rời.

Sở Tiêu Tiêu đỏ mặt quay đi, trên người chẳng còn mảnh vải. Bị anh nhìn như vậy, cô có chút không quen.

Cô muốn đi phòng tắm rửa mặt một chút, trên người vừa nhũn vừa dính, rất không thoải mái.

Phó Diệc Thần nắm tay cô, khẽ lắc đầu. Ánh mắt sáng rực nhìn cô, giọng trầm khàn:

"Tiêu Tiêu, mình cùng đi nhé..."

Sở Tiêu Tiêu hơi ngượng ngùng, mặt đỏ ửng.

Biết cô đang lưỡng lự, Phó Diệc Thần ghé sát, nhẹ cắn vành tai cô, khẽ thì thầm:

"Những chuyện thân mật thế này... chúng ta sớm muộn cũng sẽ quen thuộc thôi mà..."

Sở Tiêu Tiêu nghĩ cũng đúng. Làm tốt tâm lý, cuối cùng cô cũng đồng ý.

Phó Diệc Thần lập tức hạnh phúc đến phát cuồng, bế bổng cô lên, hướng về phía phòng tắm.

Hai người không hề lo lắng bị người nhà gõ cửa.

Sở Tiêu Tiêu vốn có thói quen ngủ nướng, cả nhà đều biết.

Nếu không có chuyện gì đặc biệt, cô thường ngủ đến tận trưa. Phó Diệc Thần đôi khi cũng dậy sớm, đôi khi ngủ nướng theo cô.

Người nhà cũng không nghĩ có gì bất thường.

Trong phòng tắm, Phó Diệc Thần cẩn thận chải tóc cho cô, sau đó đưa kem đánh răng và bàn chải đã chuẩn bị sẵn.

Hai người cùng đánh răng.

Nhìn vào gương thấy bóng dáng cả hai, Sở Tiêu Tiêu cố tỏ ra bình tĩnh nhưng tim đập loạn nhịp.

Đánh răng xong, Phó Diệc Thần kéo cô đến khu vực vòi sen.

Tim Sở Tiêu Tiêu đập càng nhanh, Phó Diệc Thần cũng căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Anh mở vòi sen, nước ấm xối nhẹ lên da thịt.

Hai người cứ đứng đó, không biết phải nhìn đi đâu, nhìn đối phương thì cũng thấy ngại.

Phó Diệc Thần tim đập như trống trận, anh hít sâu một hơi, tự nhủ: không thể cứ đứng như vậy mãi được. Đã là con trai, phải chủ động một chút chứ, không thể cứ ngại ngùng như vậy hoài!

"Anh... anh giúp em nhé..." — anh vừa nói, vừa lấy sữa tắm.

Hai người vốn đều là những người bản lĩnh trong nhiều lĩnh vực.

Trải qua biết bao nhiêu sự kiện lớn, vậy mà lúc này lại lúng túng trong một phòng tắm nhỏ bé.

Sữa tắm đã đổ ra tay anh, cả hai cùng nhìn chằm chằm vào lớp sữa tắm trắng mịn ấy...

Đồng thời đều nghĩ đến... một thứ rất giống...

Yết hầu khẽ động, hơi thở như bị nghẹn lại. Không khí trở nên loãng đi, ấm áp đến ngột ngạt.

Sở Tiêu Tiêu quay lưng về phía anh, Phó Diệc Thần thoa sữa tắm lên lưng cô.

Thân thể cô cứng đờ.

Sau lưng trở nên vô cùng nhạy cảm.

Cô có thể cảm nhận rõ từng chuyển động nhẹ nhàng của bàn tay anh trên da mình...

Từng tấc một, dịu dàng như vuốt ve món bảo vật quý giá nhất.

Sữa tắm trơn trượt, bàn tay anh lướt qua từng centimet trên lưng cô… tỉ mỉ, dịu dàng, trân trọng…

Khoảng cách giữa hai người vô cùng gần. Cả hai có thể nghe thấy hơi thở của nhau, có thể cảm nhận rõ mùi hương sữa tắm hòa quyện trong không khí.

Tẩy sạch phần lưng xong, tay anh trượt xuống eo cô, rồi vòng ra trước bụng.

Anh khẽ tựa vào vai cô.

Sở Tiêu Tiêu cảm nhận được hơi thở nóng rực bên tai… Và cả thứ đang cộm lên phía sau...

Cơ thể hai người đều trở nên vô cùng nhạy cảm.

Tay anh trên bụng nhẹ nhàng xoay vòng, Sở Tiêu Tiêu cắn môi, gần như không thể kiềm chế chính mình...

Cô hít sâu vài lần, giọng khàn khàn mở miệng:

"Diệc Thần... để em... để em tự làm..."

Giọng nói mang theo run rẩy.

"Không, để anh, anh muốn chăm sóc em. Mọi việc của em, anh đều muốn tự tay làm cho em."

Nói rồi, anh khẽ cắn vành tai cô một chút.

Bàn tay đặt trên bụng chậm rãi di chuyển lên phía trên...

Hai người thở dốc càng lúc càng rõ ràng.

Sương mù bao trùm phòng tắm.

Truyện thuộc về nhà Ổ Mèo Mụp Sữa và được đăng tải trên page cùng với MonkeyD, vui lòng đọc truyện tại trang chính chủ.

Nhiệt độ, cũng từ từ tăng cao...

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu