Sở Tiêu Tiêu đang cân nhắc tính khả thi của chuyện này.
Ngải Đức Luân đã bày mưu tính kế họ, thì cô tất nhiên không thể dễ dàng bỏ qua như vậy.
Chỉ là… hợp tác với Bạch Sơ Dao? Liệu có ổn không?
Bạch Sơ Dao hồi hộp nhìn Sở Tiêu Tiêu.
Một mình cô không thể chống lại gia tộc Ngải Đức Luân, Sở Tiêu Tiêu và nhóm người của cô ấy chính là hy vọng duy nhất.
“Cô tin tôi đi, tôi không chỉ có ảnh chụp mà còn có cả video. Tôi đảm bảo có thể giúp các người đối phó với Ngải Đức Luân.”
Sở Tiêu Tiêu chăm chú nhìn cô ấy: “Nếu cô đã chắc chắn như vậy, sao không công khai sớm đi?”
Bạch Sơ Dao cười khổ: “Dù là lạc đà gầy thì cũng to hơn ngựa. Nếu tôi cứ thế công khai, có lẽ sẽ gây ảnh hưởng đến Ngải Đức Luân, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không nhận được chút lợi lộc nào.”
Nếu có thể, cô đã sớm ra tay, hà tất phải cầu cạnh người khác.
Lo lắng Sở Tiêu Tiêu sẽ từ chối hợp tác, cô đặt trán chạm đất, giọng nói khẩn cầu:
“Xin cô tin tôi, tôi có thể đưa tài liệu cho các người xem trước, rồi hẵng quyết định. Chỉ xin đừng từ chối tôi ngay lúc này.”
Hiện tại, cô thật sự đã không còn đường lui.
“Được! Cô gửi tài liệu qua đi, tôi xem rồi sẽ quyết định.”
Dứt lời, nhóm người Sở Tiêu Tiêu rời khỏi.
Bạch Sơ Dao ngơ ngác: “……” Còn chưa thêm WeChat mà?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chẳng lẽ bảo cô chia sẻ cho Quý Tử Dục?
Nghĩ vậy, cô không nói nữa. Nếu là như thế, vậy càng tốt.
Chỉ là nghĩ đến những tài liệu kia, trong lòng cô lại vô cùng khó chịu.
Truyện thuộc về nhà Ổ Mèo Mụp Sữa và được đăng tải trên page cùng với MonkeyD, vui lòng đọc truyện tại trang chính chủ.
Nếu Quý Tử Dục nhìn thấy, anh sẽ đau lòng vì cô… hay sẽ thấy cô thật ghê tởm? TruyenLau.com
Trong lòng Bạch Sơ Dao giằng xé không yên.
Trong xe.
Sở Tiêu Tiêu đang xem xét tài liệu liên quan đến Ngải Đức Luân và gia tộc Ngải Đức. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tất nhiên, cô sẽ không dễ dàng tin lời Bạch Sơ Dao như vậy, cái gì cũng phải cần xác minh trước đã.
Sau khi xem kỹ tài liệu về gia tộc Ngải Đức và Ngải Đức Luân, Sở Tiêu Tiêu lại xem tiếp phần của Ngải Tuyết Nhi và Ngải Đức Bối Nhĩ.
Đối chiếu thời gian và địa điểm chồng chéo của họ.
Một lượt kiểm tra xuống dưới, rất nhiều chi tiết trùng khớp với lời Bạch Sơ Dao nói.
Riêng chuyện Ngải Đức Luân hành hạ người khác, được che giấu cực kỳ kín kẽ, không hề rò rỉ ra ngoài một chút tin tức nào.
Sở Tiêu Tiêu lấy điện thoại, chia sẻ dãy số của mình cho Bạch Sơ Dao.
Bạch Sơ Dao đang nhìn vào giao diện trò chuyện, thấy chấm than đỏ hiện lên tin nhắn mới.
Trong lòng cô có chút hụt hẫng, cứ tưởng là Quý Tử Dục…
Cô vốn định đánh cược một phen, cược rằng anh vẫn thương cô…
Cuối cùng, chỉ tốn công biểu lộ cảm xúc.
Cô thêm dãy số WeChat kia, sau đó gửi cho Sở Tiêu Tiêu một địa chỉ hộp thư và mật khẩu.
Tài liệu kia cô đã đăng ký bằng tên người khác.
Hồi đó là để đề phòng Ngải Đức Luân.
Sở Tiêu Tiêu nhanh chóng mở tài liệu mà Bạch Sơ Dao gửi. Vừa mở ra đã thấy… một người đàn ông khỏa thân.
Phó Diệc Thần phản ứng nhanh chóng che mắt Sở Tiêu Tiêu lại, ánh mắt anh tràn đầy sát khí. Ai mà ngờ tài liệu lại bạo đến mức này.
Quý Tử Dục cũng đồng thời che mắt Phó Viện Viện. Còn cô thì chỉ cảm thấy lòng bàn tay anh rất ấm, tim đập nhanh hơn một nhịp, hô hấp cũng có phần dồn dập.
Hơi thở ấm nóng phả lên tay anh, Quý Tử Dục không nhịn được nuốt nước bọt.
Phó Nguyên Khải, Quý Tử Duệ: “……” Chúng tôi đúng là không nên ngồi cùng xe…
Hai người nhìn nhau, may là vẫn còn có đồng đội, nếu không… thật thảm.
Tiếng hét thảm thiết vang lên.
Người đàn ông với vẻ mặt dữ tợn xuất hiện trong khung hình.
Camera hẳn được giấu trên người Bạch Sơ Dao, nên chỉ quay được người đàn ông kia.
Hắn ta đang cầm còng tay, người phụ nữ trong hình muốn trốn chạy.
Hắn gầm lên giận dữ, chửi mắng điên cuồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hình ảnh lướt qua.
Cảnh tượng trong video khiến người xem lạnh cả sống lưng.
Trong phòng là đủ loại đạo cụ — dây thừng, còng tay, nến, xích sắt…
Tiếng thét đầy đau đớn của phụ nữ không ngừng vang lên.
Những đoạn tài liệu phía sau, Phó Diệc Thần nhanh chóng lướt xem. Gần như toàn bộ đều là video người đàn ông kia hành hạ người khác.
Địa điểm khác nhau, nhưng đều là cùng một người đàn ông.
Rời mắt khỏi những tài liệu đó.
Lúc này, Phó Diệc Thần và Quý Tử Dục mới buông tay xuống.
Không thể không nói, những tư liệu mà Bạch Sơ Dao cung cấp thật sự mang tính hủy diệt. Đối với gia tộc Ngải Đức, đây là đòn chí mạng.
“Vậy giờ chúng ta gửi mấy thứ này cho báo chí luôn chứ?” – Phó Viện Viện hỏi.
Em trai cô vẫn đang bị Ngải Tuyết Nhi để mắt đến, giải quyết sớm một chút, tránh bị dây dưa.
Sở Tiêu Tiêu cong môi cười: “Tất nhiên rồi! Nhưng trước đó, chúng ta cần báo cho anh tôi và ba cô biết. Hơn nữa, chuyện này không thể để chúng ta là bên phát tán.”
Hiện giờ người nắm quyền của Quý gia và Phó gia vẫn là ba của Sở Tiêu Tiêu và Phó Diệc Thần.
Ngoài mấy vụ bê bối này, giới thương mại cũng sẽ đồng loạt dồn ép bọn họ. Tuy không cùng quốc gia, nhưng mạng lưới quan hệ giữa các gia tộc lại có sự chồng chéo phức tạp và mọi chuyện đều có người phản ứng.
Nếu tin tức được phát đi từ phía họ, chẳng bằng để người bên đối địch trong gia tộc Ngải Đức ở V quốc tung ra, như vậy còn có thể kiếm thêm một phần nhân tình.
Sở Tiêu Tiêu vỗ vai Tử Duệ: “Anh ba, đến Ảnh Thành thôi, chúng ta đợi gặp Ngải Tuyết Nhi.”
Nói là làm.
Sở Tiêu Tiêu và Phó Nguyên Khải lần lượt gọi điện cho Quý Phi Hằng và Phó Bân Thiêu.
Phó Diệc Thần cũng không rảnh rỗi.
Anh lấy điện thoại nhắn tin cho mẹ mình.
“Mẹ, con nhớ mẹ quen khá thân với quốc vương V quốc đúng không?”
“Không thân! Thằng nhóc này lại muốn làm gì nữa đây?”
Amelia lập tức cảm thấy có điềm chẳng lành.
Thằng con này không phải chuyện lớn thì sẽ chẳng bao giờ tìm bà cả.
“Không có gì đâu, chỉ là… bá tước bên đó định bắt nạt Tiêu Tiêu.”
Phó Diệc Thần biết chỉ cần nhắc đến Tiêu Tiêu thì mới hiệu quả nhất.
Quả nhiên.
Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại của anh lập tức đổ chuông.
“Con dâu mẹ bị bắt nạt? Con làm chồng kiểu gì vậy? Sao lại để người khác ức h.i.ế.p con dâu mẹ chứ! Sau này bước ra ngoài đừng nhận là con của Amelia nữa!”
Phó Diệc Thần: “……” Biết ngay mà…
Anh kể lại đại khái mọi chuyện cho mẹ mình.
Biết người bị hại không phải là Tiêu Tiêu, Amelia thở phào nhẹ nhõm.
“Nếu là Tiêu Tiêu muốn dọn dẹp cái lũ HIV kia, mẹ chắc chắn sẽ giúp con bé. Chờ đi, mẹ lập tức ra tay.” – Amelia cúp máy, lập tức gọi thẳng cho quốc vương V quốc.
Hai quốc gia đều theo chế độ kế vị hoàng gia, thành viên hoàng thất đều có quen biết với nhau.
Amelia và quốc vương V quốc cũng có chút giao tình.
Hiệu suất làm việc của mọi người thì miễn bàn.
Khi họ đến Ảnh Thành, phía người đối địch trong gia tộc Ngải Đức đã sắp xếp xong xuôi.
Tin tức đã được phát đi, họ sẽ dốc toàn lực chèn ép gia tộc Ngải Đức.
Quý gia và Phó gia cũng huy động rất nhiều mối quan hệ, phát động cuộc truy kích thương nghiệp với gia tộc Ngải Đức.
Không chỉ vậy, họ còn mời đội ngũ luật sư tinh anh từ W quốc và V quốc.
Ngải Đức Luân — kẻ biến thái như vậy — Bạch Sơ Dao không phải là nạn nhân đầu tiên.
Chắc chắn trước đó còn có rất nhiều người khác.
Chỉ cần gia tộc Ngải Đức sụp đổ, lại có đội ngũ luật sư hàng đầu sẵn sàng biện hộ miễn phí, những người từng bị hại ấy nhất định sẽ đứng ra vạch trần Ngải Đức Luân.
Phó Nguyên Khải gõ cửa phòng Ngải Tuyết Nhi.
Anh trước giờ vẫn luôn tránh mặt, không chịu xuất hiện.
Ngải Tuyết Nhi vốn đang định vui mừng, nhưng khi thấy không chỉ có Phó Nguyên Khải mà còn thêm người khác cùng xuất hiện…
Nụ cười trên mặt cô ta suýt nữa không giữ nổi.
Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.