“Chân thành của anh đâu? Đưa tôi nhìn thử xem nào.”
An Niệm Xảo đi vài bước lên trước, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Phó Nguyên Khải.
Phó Nguyên Khải cũng phối hợp cúi người xuống một chút, để mẹ anh có thể thấy rõ được sự chân thành trong mắt mình.
“Anh sáng nay không rửa mặt à? Tôi còn thấy gỉ mắt kìa.”
An Niệm Xảo cau mày, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, rồi ngồi xuống ghế.
“Ra ngoài đừng nhận là con trai tôi nữa. Tôi không có đứa con nào luộm thuộm như anh!”
“Gì chứ? Không thể nào, sáng nay con có rửa mặt mà!”
Phó Nguyên Khải quả quyết phản bác.
“Dù con có là kẻ lang thang đi nữa thì cũng là con trai mẹ. Mẹ không phủ nhận chuyện đó được đâu.”
Anh vừa nói vừa đi đến sofa đối diện, ngồi xuống trước mặt bà.
“Mẹ, sao tự nhiên mẹ lại về nhà? Mấy năm nay mỗi dịp Tết mẹ đều không trở về mà?”
Anh hỏi điều vẫn canh cánh trong lòng, cũng là vì lo mẹ mình gặp phải chuyện gì đó.
“Cả Đế đô đang xôn xao chuyện anh con trở về! Người ta nói nhà họ Phó chuẩn bị có biến động lớn! Mẹ đi du lịch cũng chẳng yên thân, mỗi ngày đều có người lấp lửng nói bóng gió bên tai. Thế là mẹ quyết định về luôn cho rồi.”
Truyện thuộc về nhà Ổ Mèo Mụp Sữa và được đăng tải trên page cùng với MonkeyD, vui lòng đọc truyện tại trang chính chủ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phó Nguyên Khải hơi nhướn mày, trêu chọc:
“Vậy mẹ về tranh gia sản à? Hay là muốn giúp con tranh đây?”
An Niệm Xảo trừng mắt lườm anh:
“Mẹ về là sợ con đi tìm đường chết! Mẹ sợ con không biết rõ thân phận mình, rồi lôi cả mẹ theo chịu tội!”
Người mà cha của Phó Diệc Thần luôn yêu là mẹ ruột của anh ấy - Amelia. Tình cảm giữa hai người họ rất sâu đậm, lúc trước chia tay cũng là vì bất đắc dĩ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Còn bà và cha của Phó Nguyên Khải, ngay cả kết hôn vì lợi ích thương nghiệp cũng không tính nữa là.
Nhà họ An vốn không cùng đẳng cấp với nhà họ Phó.
Năm đó, mẹ bà là con gái một, lại quá si tình. Vừa mới quen một gã đàn ông đã mang về làm con rể. Kết quả là sự nghiệp nhỏ bé của gia đình suýt nữa bị tên đàn ông đó phá tan.
Tiểu tam đến tận cửa, 3 mẹ con suýt nữa phải ra đường ở. Mẹ bà khi đó cũng gần như không chịu nổi cú sốc ấy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ba mẹ con họ từng sống an yên, không lo nghĩ. Ai ngờ lại bị chính người thân nhất đ.â.m cho một nhát chí mạng.
Khi ấy, họ vô cùng tuyệt vọng. Ngoài khóc ra, chẳng ai biết phải làm gì, chính là cha của Phó Diệc Thần ra tay giải quyết tất cả rắc rối.
Ông giành lại mọi thứ thuộc về 3 mẹ con bà, còn đưa cả lão cha khốn nạn và tiểu tam vào tù.
Về sau, nhà họ An luôn được nhà họ Phó giúp đỡ.
Ông đối với bà rất tốt, cho bà đủ thể diện. Cuộc hôn nhân của họ, phải nói là bà không xứng với ông.
Trước khi cưới, bà đã biết chuyện giữa ông và vợ cũ. Cha của Phó Diệc Thần cũng chưa từng giấu giếm, nhưng bà không để tâm, vì hai người cưới nhau là vì nhu cầu.
Bà không cần tình yêu, vì với bà tình yêu chẳng quan trọng, cái bà cần chỉ là thân phận "Phó phu nhân". Như vậy mẹ và em gái bà sẽ không bị bắt nạt nữa.
Còn có tiền tiêu không hết!
Thế là quá đủ rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà luôn biết ranh giới giữa hai người.
Sau khi hai đứa con ra đời, bà luôn dạy chúng phải biết cảm ơn.
Bà cũng thường nói, nhà họ Phó là của Phó Diệc Thần.
Từng nói rằng: “Anh cả của con là người thừa kế tập đoàn Phó thị, ba con sẽ chia cổ phần cho hai đứa, mấy đứa chẳng cần làm gì cả, chỉ cần mua sắm, tiêu tiền, tiêu mãi cũng chẳng hết. Anh cả mới là người đáng thương, phải làm việc cật lực như đang đi làm thuê cho mấy đứa vậy.”
Hai đứa trẻ giống bà, đều biết đủ là hạnh phúc.
Chỉ là, từ sau khi Phó Diệc Thần trở về, tin đồn lan tràn khắp nơi, bà bắt đầu lo lắng hai đứa con mình sẽ bị dụ dỗ.
Phó Nguyên Khải phì cười, người ngả ra sau ghế, lười biếng nói:
“Mẹ, con không ngu đâu. Giờ cuộc sống con tốt như vậy, sao con lại tự tìm đường c.h.ế.t chứ? Mẹ nhìn ba con kìa…”
Anh tặc lưỡi mấy tiếng: “Ngày nào cũng bận rộn như con quay, xoay vòng không ngừng, con mà đi làm tổng tài như vậy chắc c.h.ế.t mất. Con chịu khổ không nổi đâu.”
An Niệm Xảo nghe vậy mới yên tâm hơn: “Biết vậy là tốt rồi! Làm tổng tài không dễ thế đâu! Hồi nhỏ mẹ thường đưa hai đứa con sang W quốc nghỉ đông nghỉ hè, cũng là để các con bồi dưỡng tình cảm với anh cả. Hy vọng các con sẽ hòa thuận, không bị người ngoài xúi giục.”
“Mẹ! Chắc mẹ không phải đưa con và chị đi W quốc để bồi dưỡng tình cảm với anh cả đâu. Con nghĩ là vì mẹ muốn đi chơi nhưng không tiện để tụi con ở nhà một mình!”
Bị nói trúng tim đen, An Niệm Xảo ho khan một tiếng:
“Có ai nói mẹ mình như thế không? Con đúng là không hiểu tấm lòng khổ cực của mẹ!”
“Đúng đúng đúng, mẹ tận tâm tận lực nhất rồi!”
Phó Nguyên Khải đứng lên, đi ra sau lưng bà, đưa tay xoa bóp vai cho mẹ.
“Mẹ là thông minh nhất, thương chúng con nhất! Mẹ yên tâm, con không hề có hứng thú với vị trí đó! Mẹ cứ an tâm mà đi chơi! Mấy lời đồn đoán bên ngoài kệ họ, mẹ muốn giận thì giận, muốn xóa thì xóa. Giờ nói con nghe, mẹ định đi đâu du lịch tiếp?”
An Niệm Xảo nhắm mắt tận hưởng, ý cười rạng rỡ: “Tạm thời chưa đi đâu cả. Chuyện của anh cả con và Tiêu Tiêu, ba con có kể với mẹ rồi. Dù ông ấy không kêu mẹ về, nhưng là vợ người ta, sao có thể không biết điều?”
“Anh cả con ở xa, lại không có mẹ bên cạnh, có nhiều việc không tiện. Mẹ về để giúp đỡ một tay, lo chuyện lễ nghi cần thiết. Đó là sự tôn trọng với Tiêu Tiêu.”
Nhà có chuyện vui, An Niệm Xảo cũng rất vui.
“Tiêu Tiêu là cô bé rất xinh đẹp. Sau này nếu hai đứa họ có con, chắc chắn sẽ đáng yêu lắm!”
“Mẹ! Có phải mẹ đang mong có cháu không? Mẹ đang ám chỉ con đấy à…”
Nụ cười trên mặt An Niệm Xảo lập tức biến mất.
Con nít nhà người khác, trêu chút thì vui, nhưng nếu là con ruột sinh cháu, bà lại thấy mệt tim.
Nhà họ Phó tuy có tiền thuê người chăm cháu, nhưng giáo dục là chuyện không thể buông lỏng.
Phó Diệc Thần thì quá bận, còn Phó Nguyên Khải… quá không đáng tin.
Tương lai con dâu chưa chắc khá hơn, có thể cũng lo sự nghiệp riêng.
Lúc đó lại đến lượt bà phải nhọc công.
Không đi du lịch được nữa.
Nghĩ đến bộ dạng "quậy tung trời" của con trai hồi bé, đầu bà lại ong lên.
An Niệm Xảo vỗ tay Phó Nguyên Khải, nói bằng giọng nhẹ nhàng nhưng sâu sắc:
“Mẹ không sốt ruột chuyện có cháu. Hôn nhân là chuyện cả đời, con nhất định không được vội vàng, phải chọn kỹ, đừng gấp. Mẹ là người hiểu lý lẽ, sẽ không giục cưới đâu.”
Phó Nguyên Khải: “…” Mẹ, sao mẹ nhấn mạnh hai chữ chậm rãi nghe đáng sợ thế…
Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.