Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, khiến Phó Viện Viện hoàn toàn không kịp phản ứng.
Cô đứng ngây người tại chỗ, đôi mắt mở to tròn xoe, đến cả hô hấp cũng quên mất.
Hôm nay Quý Tử Dục có chút khác lạ, cô không phải không nhận ra, nhưng tuyệt đối không ngờ anh lại dám làm đến mức này.
Thời gian như lặng lại.
Từ trong xe, nhóm Sở Tiêu Tiêu qua gương chiếu hậu thấy rõ tình hình bên ngoài, ai nấy đều vui mừng không thôi.
Không uổng công bọn họ cố tình lái xe thật chậm.
Đặc biệt là Phó Nguyên Khải – từ nhỏ đến lớn, tình cảm của chị gái mình dành cho Quý Tử Dục, hắn đều thấy hết.
Rất nhiều lần, vào những lúc chị gái đau lòng vì Quý Tử Dục, hắn từng suýt không kiềm được mà xông đến đánh người.
Giây phút này, dù hắn rất muốn chị gái mình dằn mặt Quý Tử Dục một chút, nhưng sâu trong lòng, vẫn thật lòng vui thay cho cô.
"Nói không chừng chị có thể cùng anh hai em kết hôn luôn đó."
"Em muốn nói thì đi nói với 2 người bọn họ." – Phó Diệc Thần luôn chiều theo lời Sở Tiêu Tiêu, dịu dàng nói.
Người đông vui mới náo nhiệt, có vẻ cũng không tệ. Website TruyenLau.com
Phó Nguyên Khải muốn nói lại thôi, rất muốn chạy đến nói với anh cả mình rằng: nếu không thì dằn mặt Quý Tử Dục chút đi?
Nhớ đến những chuyện trong quá khứ, hắn thật sự thấy chị gái mình không đáng chịu khổ như vậy.
Nhưng mà... Quý Tử Dục giờ là anh rể tương lai – là người yêu của chị gái hắn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Còn anh cả thì là tên "cuồng vợ" điển hình.
Phó Nguyên Khải không nhịn được thở dài: Phó gia bọn họ, cả anh lẫn chị đều thua trong tay người Quý gia.
Sở Tiêu Tiêu nhếch môi cười nhẹ, cô thật sự rất thích chị dâu này.
Nghĩ vậy, cô quay sang nhìn Phó Diệc Thần.
"Đến lúc đó nếu anh hai em cưới Viện Viện, tụi mình phải gọi sao cho phải nhỉ? Em là chị dâu Viện Viện, mà chị ấy cũng là chị dâu em, anh hai em lại là em rể anh…" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phó Diệc Thần khẽ cau mày, rõ ràng bị rối loạn xưng hô.
Nghĩ một hồi, anh mới nói: "Thích gọi sao thì gọi vậy, đều là người một nhà, không cần quá câu nệ."
Bên trong xe còn đang bàn chuyện xưng hô.
Truyện thuộc về nhà Ổ Mèo Mụp Sữa và được đăng tải trên page cùng với MonkeyD, vui lòng đọc truyện tại trang chính chủ.
Bên ngoài, Quý Tử Dục đã cúi đầu hôn lên môi Phó Viện Viện.
Anh cũng không nghĩ quá nhiều, chỉ là khi thấy cô rơi nước mắt, trái tim anh như bị xé toạc.
Anh không thể chịu được khi thấy cô khóc.
Không kìm được, anh liền hôn cô.
Bàn tay anh áp lên gò má cô, truyền đến nhiệt độ nóng rực.
Đôi môi cô ngọt ngào và mềm mại hệt như tối hôm đó.
Làm anh hoàn toàn chìm đắm.
Anh nghĩ, chỉ cần có thể cưới được cô về nhà, cả đời này anh nhất định không để cô rơi thêm bất cứ giọt nước mắt nào nữa.
Đối diện với người đàn ông mà cô đã yêu suốt bao năm nay.
Phó Viện Viện cũng không kìm được, đáp lại nụ hôn ấy.
Sự đáp lại của cô khiến Quý Tử Dục càng thêm mạnh bạo.
Anh nâng tay giữ lấy sau gáy cô, càng siết chặt nụ hôn.
Hận không thể ôm lấy người trong lòng, ép cô hòa vào xương tủy mình.
Phó Viện Viện cũng chìm vào sự đắm say.
Phải một lúc lâu sau, Quý Tử Dục mới buông cô ra.
Sau phút giây cuồng nhiệt, Phó Viện Viện lại có phần lúng túng, vành tai đỏ ửng.
Ánh mắt Quý Tử Dục tràn đầy dịu dàng nhìn cô, giọng nói khản đặc: "Viện Viện, anh vẫn luôn muốn hỏi em… chuyện sinh nhật năm ngoái, em còn nhớ không?"
Vừa nhắc đến chuyện này, tâm trí Phó Viện Viện bỗng tỉnh táo lại.
Năm ngoái sinh nhật cô uống say, gọi điện cho Quý Tử Dục.
Cô nhớ mang máng mình đã cưỡng hôn anh.
Lúc đó cô còn tưởng Quý Tử Dục vẫn không quên Bạch Sơ Dao.
Tỉnh dậy, cô cảm thấy vô cùng bối rối.
Không ngờ mình lại làm ra chuyện đường đột như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đêm hôm đó, khi rượu vừa tan, cô lập tức rời khỏi Hoa Quốc, suốt thời gian dài trốn tránh anh.
Quý Tử Dục sau khi bị cưỡng hôn, thật ra đã chuẩn bị sẵn hoa hồng và lời tỏ tình.
Chỉ chờ sáng hôm sau cô tỉnh lại là sẽ nói hết tâm tư mình.
Ai ngờ cô lại rời đi ngay trong đêm.
Khi ấy, anh nghĩ rằng cô chán ghét anh.
Anh buồn bã rất lâu.
Lần này Bạch Sơ Dao xuất hiện, cũng khiến anh nhìn thấu lòng mình và cả lòng Phó Viện Viện.
Lần này, anh sẽ không chọn sai nữa.
Phó Viện Viện không trả lời câu hỏi đó, cô chỉ cố gắng giữ bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt Quý Tử Dục: "Vừa nãy anh hôn tôi? Anh vì sao lại hôn tôi? Anh có biết chỉ có người yêu nhau mới —"
"Phó Viện Viện, anh thích em."
Quý Tử Dục cắt ngang lời cô.
Lời này, anh đã muốn nói từ một năm trước.
Anh lấy ra chiếc nhẫn đã chuẩn bị từ năm ngoái, ánh mắt sáng rực nhìn cô: "Chiếc nhẫn này là anh mua sau ngày sinh nhật em năm ngoái. Hôm đó anh định sẽ tỏ tình."
Anh quỳ một gối xuống, nghiêm túc nói:
"Viện Viện, em đồng ý làm bạn gái anh chứ? Sau này anh sẽ đối xử thật tốt với em, sẽ nghe lời em. Anh đảm bảo, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể phân biệt rõ ai là ‘trà xanh’ ai là ‘bạch liên hoa’."
Như sợ cô không tin, anh còn giơ tay lên thề:
"Anh thề, tất cả những điều anh nói đều là thật."
Trước đây anh không biết nhìn người, nhưng từ giờ trở đi, anh sẽ giống như Phó Nguyên Khải – biết nghe lời khuyên.
Tâm trạng Phó Viện Viện rối bời.
Đầu óc cô toàn là chuyện sinh nhật năm ngoái.
Cô không ngờ rằng, thì ra khi đó Quý Tử Dục đã muốn tỏ tình với mình.
Cô hối hận vì đã lặng lẽ bỏ đi.
Nhưng càng thấy ngọt ngào nhiều hơn.
Cô khẽ cong môi, hỏi lại: "Anh nói... anh đã định tỏ tình từ năm ngoái?"
Quý Tử Dục gật đầu thật mạnh.
"Năm ngoái em rời Hoa Quốc, anh cứ tưởng em ghét anh. Anh..."
"Không có."
Phó Viện Viện đưa tay che miệng anh lại.
"Em không ghét anh, em thích anh. Em vẫn luôn thích anh."
Biết được người mình yêu bao lâu nay, cũng yêu lại mình.
Trong lòng Phó Viện Viện tràn đầy xúc động.
Mọi rụt rè đều bị cô ném ra sau đầu.
"Chỉ là… tỏ tình không cần quỳ một gối xuống đâu, thường là cầu hôn mới vậy."
Quý Tử Dục vội vàng nói: "Nếu em muốn, anh cầu hôn cũng được. Nhưng không phải bây giờ, vì cầu hôn phải có nghi thức. Anh phải chuẩn bị thật kỹ. Dùng chiếc nhẫn này để cầu hôn, anh thấy là ủy khuất em rồi."
Phó Viện Viện lắc đầu: "Nếu anh cầu hôn bây giờ, em cũng sẵn lòng đồng ý."
Nghi thức gì đó, cô thật sự không quá quan trọng.
Từ nhỏ đến lớn, cô đã trải qua quá nhiều nghi thức long trọng rồi. Dù sao sau này kết hôn chắc chắn cũng là hôn lễ hoành tráng.
Lời cô đã nói đến mức này… Quý Tử Dục sao có thể làm cô mất hứng.
Lập tức anh mở miệng:
"Viện Viện, em đồng ý lấy anh chứ? Anh sẽ yêu em suốt đời."
Về phần nghi thức, anh sẽ bù lại cho cô.
Cô là con gái của anh, những gì người khác có, cô cũng phải có.
Phó Viện Viện vui đến bật khóc.
"Em đồng ý."
Quý Tử Dục đeo nhẫn vào tay cô, sau đó hôn nhẹ lên mu bàn tay.
Phó Viện Viện kéo anh đứng dậy.
Hai người lại lần nữa hôn nhau thật sâu.
Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.