Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà

Tác giả : Mạc Tiểu Giai

Chương 152: Quý Tử Dục gặp chuyện rồi!

Hai mẹ con trò chuyện một lát, An Niệm Xảo liền đuổi con đi. Trước kia vì hai chị em nhà này mà bà hao tâm tổn trí quá nhiều, giờ đây chỉ muốn sống một cuộc đời ung dung tự tại, có thể bớt lo thì bà sẽ không lo nữa.

Phó Nguyên Khải về nhà vốn có việc, nên cũng không làm phiền mẹ lâu. Anh xoay người lên lầu, quay lại tìm chị gái mình.

Phó Viện Viện nghe thấy tiếng gõ cửa thì nhét nhanh tấm ảnh vào giữa trang sách rồi mới ra mở.

Thấy người đứng ngoài là em trai, cô có phần ngạc nhiên, cứ tưởng là mẹ cơ.

“Sao mày lại quay về?”

Giọng điệu và ánh mắt vẫn y như mọi lần: đầy ghét bỏ.

Phó Nguyên Khải lần thứ n hoài nghi liệu mình có phải là con ruột không. Đã bị mẹ ghét bỏ, giờ đến lượt chị gái cũng hất hủi. Cũng may anh da mặt dày, chứ nếu là kiểu “tim pha lê” thì chắc đã vỡ vụn từ lâu.

Anh vừa bước vào phòng, đã liếc thấy xấp tài liệu trên bàn. Khẽ bật cười, anh trêu:

“Tao tới thăm chị gái thân yêu nè.”

Nói rồi, anh nhanh chân chạy tới bàn trang điểm, tiện tay lật mấy cuốn sách rồi rút ra tấm ảnh kẹp bên trong.

“Nhìn kìa, xem chị tao mong ngóng người ta tới mức nào.”

Đó là tấm ảnh chụp chung duy nhất giữa Phó Viện Viện và Quý Tử Dục. Hai người cùng mặc đồng phục trường, lúm đồng tiền tươi rói. Ảnh được chụp trong lớp học, lúc họ là bạn cùng bàn, bị bạn học chụp lén lúc đang đùa giỡn.

Đó cũng là khoảng thời gian rạng rỡ nhất của Phó Viện Viện. Khuôn mặt ngập tràn sức sống, đôi mắt sáng long lanh hạnh phúc.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chỉ tiếc rằng sau đó, sự xuất hiện của Bạch Sơ Dao đã thay đổi tất cả.

Phó Nguyên Khải biết rõ chuyện, Phó Viện Viện cũng chẳng che giấu cảm xúc.

Kể từ khi nghe tin Bạch Sơ Dao về nước, cô đã trở nên trầm lặng. Từ sáng đến giờ không bước ra khỏi cửa, cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện giữa mình và Quý Tử Dục.

Không còn tranh cãi như mọi khi, cô gái mạnh mẽ ngày nào giờ trở nên im lặng đến lạ. Phó Nguyên Khải thấy vậy, cũng thu lại vẻ đùa cợt.

Anh tiến lại gần, nhẹ nhàng ôm lấy chị mình.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Không sao đâu. Chị gái tao xinh đẹp thế này, nếu Quý Tử Dục không nhận ra, thì là mắt hắn có vấn đề, là phúc phận của hắn kém, là lỗi của hắn.”

Từ trước tới nay, Phó Viện Viện luôn kiêu ngạo, nhưng chỉ cần đối diện với Quý Tử Dục, cô lại thấy mình nhỏ bé. Thậm chí sáng nay, cô còn nghĩ đến việc nhờ Tiêu Tiêu sắp xếp một cuộc gặp, rồi nhân cơ hội... khiến mọi chuyện "gạo nấu thành cơm". Theo hiểu biết của cô về Quý Tử Dục, anh chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm.

Truyện thuộc về nhà Ổ Mèo Mụp Sữa và được đăng tải trên page cùng với MonkeyD, vui lòng đọc truyện tại trang chính chủ.

Miễn cưỡng hay không, ít nhất cũng sẽ là của cô. Website TruyenLau.com

Nhưng nghĩ lại, cô lại thấy như vậy không đúng với bản thân. Cô chần chừ, mâu thuẫn.

Khẽ thì thầm: “Có phải... là tại chi không tốt?”

Có phải vì em không đủ tốt... nên anh mới không thích em?

Rõ ràng hai người quen nhau trước, rõ ràng là thanh mai trúc mã, nhưng cuối cùng, Quý Tử Dục lại thích người khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phó Nguyên Khải buông tay, xoa nhẹ đầu chị.

“Không phải lỗi của chị đâu. Do Quý Tử Dục mắt mù. Chị là thiên kim tiểu thư duy nhất của nhà họ Phó, là công chúa của chúng ta. Đẹp, giỏi, lại có khí chất. Đám người theo đuổi chị chắc xếp hàng từ đây qua tận nước W rồi ấy chứ!

Chưa kể chị còn có tiền, có hội sở riêng, chó con, chó săn, ảnh đế, tiểu thịt tươi, muốn chọn ai chẳng được. Việc gì phải treo cổ trên một cái cây cong vẹo như vậy!”

Phó Viện Viện nghe xong, đôi mắt bắt đầu sáng lên.

“Em nói thật à? Chị thật sự tốt vậy sao?”

Phó Nguyên Khải gật đầu lia lịa.

“Chị thông minh, mắt nhìn người cực tốt! Trước chị nói Ngải Tuyết Nhi là trà xanh, em liền bắt đầu để ý. Ai ngờ đúng là cô ta có vấn đề. Mọi người tưởng cô ta muốn trèo cao vào nhà giàu, ai ngờ mục tiêu thật sự lại là chia rẽ em với anh cả, phá hoại Phó thị. Mọi hành động của cô ta đều rất kín kẽ, nếu không có chị cảnh báo từ trước, chắc em cũng chẳng mảy may nghi ngờ.”

Phó Viện Viện kiêu ngạo hất cằm.

“Dĩ nhiên! Đàn ông các người đa phần mắt kém. Chị em phụ nữ liếc cái là biết trà xanh thuộc loại nào liền.”

Cô chợt nghiêm giọng: “Với cả, em đừng để lời Bạch Sơ Dao ảnh hưởng. Mấy năm nay ba đã vì nhà chúng ta mà cực khổ biết bao, vị trí kia đâu phải dễ ngồi. Chúng ta đời này tiền xài không hết, việc gì phải ôm khổ vào thân? Nửa đời sau chị định ôm chặt đùi của ba.”

Phó Nguyên Khải hừ mũi: “Chị tưởng em ngốc à? Giữa ba và mẹ, em dĩ nhiên chọn mẹ rồi. Em không hợp với kiểu sống làm trâu làm ngựa đâu. Lần này em quay về cũng là để cho Ngải Tuyết Nhi thấy, tiện thể hỏi chị xem bước tiếp theo nên làm gì.”

Phó Viện Viện nhìn em trai, có vẻ như đã nghĩ sẵn một kế hoạch, chỉ là chưa biết nên thực hiện thế nào.

Thấy chị gái ấp úng, Phó Nguyên Khải liền nói: “Có gì thì cứ nói thẳng. Chị em mình có chuyện gì mà phải giấu nhau.”

Nghe vậy, Phó Viện Viện không chần chừ nữa, nói rõ suy nghĩ:

“Cô ta bỏ công sức bám lấy em, là để tách em ra khỏi anh cả. Người ta nói, lời của người bên gối luôn có sức ảnh hưởng lớn nhất. Chị đoán bước tiếp theo của Ngải Tuyết Nhi là tìm cách thân thiết với em. Chị định để em tương kế tựu kế, nhưng sợ em không đấu lại.

Nếu em cứ né tránh, tuy có thể tránh rắc rối tạm thời, nhưng không phải giải pháp lâu dài. Phải điều tra ra người đứng sau cô ta, nếu không thì mãi là tai họa tiềm ẩn.”

Không thể phủ nhận, Ngải Tuyết Nhi rất giảo hoạt. Họ đã từng thử điều tra, nhưng đều không tìm được gì, máy nghe trộm cũng không có tác dụng.

Biết rõ sự việc, họ lại càng không dám manh động.

Phó Nguyên Khải cũng không muốn mạo hiểm. Nhỡ đâu Ngải Tuyết Nhi lật bài, thì anh khốn thật.

Anh ngẫm nghĩ, rồi đề nghị:

“Hay mình nói cho anh biết luôn đi? Dù gì cô ta cũng nhắm vào ảnh. Bây giờ anh ấy đã về thủ đô, chuyện này để ảnh lo luôn. Việc gì chị em phải tự mình ôm hết?”

Phó Viện Viện gật đầu: “Chị thấy cũng hợp lý.”

Có amj cả và chị Tiêu Tiêu, họ chỉ việc nằm yên tận hưởng.

Nói là làm, Phó Nguyên Khải rút điện thoại ra. Vừa nhìn màn hình, sắc mặt liền biến đổi.

Anh ngẩng đầu nhìn chị mình, giọng nghiêm trọng:

“Quý Tử Dục xảy ra chuyện rồi!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu