Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà

Tác giả : Mạc Tiểu Giai

Chương 169: Lật bài ngửa

Tuy trong lòng đầy bực bội, nhưng dù sao cũng là người từng trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, Ngải Tuyết Nhi vẫn giữ được vẻ ngoài điềm tĩnh, mỉm cười lịch sự.

“Nguyên Khải, anh đến rồi.”

Ánh mắt cô ta lướt nhanh qua đám người Sở Tiêu Tiêu, trong lòng trào lên một linh cảm xấu.

Những người này, cô ta đều có thông tin, nhưng hôm nay sự xuất hiện của họ khiến cô ta bất an đến lạ.

Cô ta cố tỏ ra bình thản: “Đây là bạn của anh sao? Hình như em chưa từng gặp qua.”

Ý ngầm là: tôi không quen, mời về cho.

Phó Nguyên Khải bước vào trước tiên.

“Bạn của anh, em chưa gặp bao giờ cũng phải. Hôm nay dẫn họ đến, để em làm quen một chút.”

Đặt trong tình huống khác, nếu là ngày thường, lời nói thế này của Phó Nguyên Khải sẽ khiến Ngải Tuyết Nhi vui vẻ lắm, nhưng hôm nay thì không. Linh cảm xấu trong lòng càng lúc càng rõ rệt, cô ta không hề muốn mấy người này bước vào nhà.

Vừa định tìm cớ từ chối, Phó Nguyên Khải đã nhanh hơn một bước:

“Tuyết Nhi, anh dẫn họ lên mà chưa nói trước với em, chắc em không để ý chứ?”

“Đương nhiên sẽ không để ý rồi. Em thường nghe anh khen Ngải tiểu thư thông minh, hào phóng. Làm sao lại để bụng mấy chuyện nhỏ nhặt thế này được?”

Phó Viện Viện mỉm cười, nhìn sang Ngải Tuyết Nhi với vẻ nửa đùa nửa thật: “Ngải tiểu thư, em sẽ không thật sự để ý đó chứ?”

Ngải Tuyết Nhi: “…”

Cả đoàn người đi vào phòng.

Trong lòng Ngải Tuyết Nhi bất an đến cực điểm. Với sự hiểu biết của cô ta về Phó Nguyên Khải, anh ấy sẽ không vô lễ như vậy. Thế nên, cô ta buộc bản thân bình tĩnh để tiếp đón mọi người. Nhưng đám người Sở Tiêu Tiêu thì không hề giấu diếm ánh mắt đánh giá nhắm thẳng vào cô ta.

Ban đầu chỉ là những câu chuyện lặt vặt, giống như dò xét.

Sở Tiêu Tiêu vẫn luôn theo dõi tình hình trên Weibo. Đến khi vụ việc gia tộc Ngải Đức ở V quốc leo lên top tìm kiếm tại quốc nội, cô ấy không bỏ sót một giây.
Website TruyenLau.com
Dù Bạch Sơ Dao bị toàn mạng mắng chửi, nhưng lưu lượng và sức nóng vẫn rất cao.

Weibo V quốc vừa ra tay, cộng thêm việc Bạch Sơ Dao tự lên tiếng vạch trần, sự việc nhanh chóng bùng nổ.

Rất nhiều hãng truyền thông quốc tế đã đưa tin.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Cả nhà mau lên Weibo xem top tìm kiếm đi. Có chuyện lớn rồi!” – Sở Tiêu Tiêu là người đầu tiên lên tiếng.

Mọi người lập tức hiểu ý, cùng lúc lấy điện thoại ra xem.

Ngải Tuyết Nhi đang uống nước, nhưng không hề cầm điện thoại lên.

Cô ta biết Sở Tiêu Tiêu có năng lực xâm nhập cực mạnh về công nghệ. Việc đột ngột kéo nhau đến đây, có khi là đang nghi ngờ mình.

Cô ta đề phòng: giỏi công nghệ còn có thể hack điện thoại mà không ai phát hiện, cô ta phải cẩn trọng.
Website TruyenLau.com
Có lẽ hôm nay bọn họ đến đây, vốn chỉ để… xem hot search trước mặt cô ta?

Chẳng khác nào muốn xâm nhập thiết bị của cô ta.

Ngải Tuyết Nhi nghĩ vậy.

Sở Tiêu Tiêu không ngờ cô ta lại phòng bị cao độ đến thế, nhưng chính điều đó lại càng chứng tỏ — có vấn đề.

“Không ngờ tên Ngải Đức Luân ở V quốc lại là loại cầm thú như vậy. Biến thái không chịu nổi. Chưa kết hôn đã lừa gạt nữ sinh, còn đánh đập vợ mình.”

“Chuyện bị phanh phui, không chỉ Ngải Đức Luân thân bại danh liệt, cả gia tộc phía sau hắn cũng khó thoát liên lụy.”

Sở Tiêu Tiêu cố ý nhấn mạnh từng chữ “Ngải Đức Luân”.

Nghe đến đây, tay cầm ly nước của Ngải Tuyết Nhi hơi khựng lại, trong lòng hàng loạt suy nghĩ lướt qua như bão tố. Cô ta suýt chút nữa không thể kiềm chế cảm xúc, muốn cầm lấy điện thoại để xác minh ngay.

Ánh mắt những người này nhìn cô ta quá mức mãnh liệt, Ngải Tuyết Nhi sợ bản thân sẽ để lộ sơ hở.

Cô ta chỉ có thể cố gắng đè nén.

Nghĩ tiếp — Bạch Sơ Dao vẫn còn bị nhốt ở nhà bọn họ, chắc chắn không thể ra ngoài vạch trần họ được.

Vậy đây chắc chắn là kế thử thăm dò từ nhóm Sở Tiêu Tiêu.

“Đúng là đồ biến thái. Tôi nghĩ cả gia tộc Ngải Đức đều là lũ điên.”

“Gia tộc đó chắc tiêu rồi. Mạng xã hội đang phẫn nộ lắm. Video kia đúng là không thể tin nổi.”

“Quá đáng sợ. Người như vậy đáng bị xử tử. Sống cũng lãng phí không khí, c.h.ế.t thì phí đất.”

“Gia tộc Garcia của V quốc cũng vào cuộc. Garcia và Ngải Đức vốn là kẻ thù. Lần này, Ngải Đức gia tộc chắc không c.h.ế.t cũng rụng hết da.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Video đó tôi không dám xem. Thật sự ghê tởm.”

“…”

Ngải Tuyết Nhi nghe bọn họ nói từng câu từng chữ, chỉ thấy nực cười.

Với mấy lời này mà cũng muốn gài bẫy cô ta sao?

Không buồn cười à?

Dù sao bọn họ cũng đã chuẩn bị công phu trước khi đến đây.

Nhưng hiện tại, cô ta nhất định phải nhớ rõ một điều: mình là Ngải Tuyết Nhi — người Hoa Quốc.

Chuyện thân phận là chuyện đã an bài.

Cô ta có gì mà phải sợ?

Thấy Ngải Tuyết Nhi không có phản ứng gì bất thường, tâm lý vững vàng đến đáng sợ.

Sở Tiêu Tiêu cũng không muốn vòng vo thêm, liền đưa điện thoại ra trước mặt cô ta:

“Tin tức lớn thế này, Ngải tiểu thư chắc chắn không định xem sao?”

Ngải Tuyết Nhi vẫn điềm tĩnh như cũ.

Không hề có chút cảm xúc d.a.o động nào.

“Sở tiểu thư, cô vừa nói gì cơ?”

Cô ta giả vờ không nghe rõ, mặt đầy vẻ thành thật nhìn Sở Tiêu Tiêu, chỉ là cơ thể có phần căng cứng.

Hot search Weibo cô ta đã nhìn thấy rồi.

Không ngờ Sở Tiêu Tiêu nói lại là thật.

Nhưng chỉ trong tích tắc, Ngải Tuyết Nhi đã nghĩ ra được điểm mấu chốt.

Nếu chuyện đó là thật, thì cô ta càng không thể để lộ điểm yếu, Phó Nguyên Khải sẽ là đường lui duy nhất của cô ta.

Ngải Tuyết Nhi cảm nhận được tình cảm Phó Nguyên Khải dành cho mình.

Có lẽ cô ta nên đẩy nhanh tiến độ chiếm lấy trái tim anh. Chỉ có như vậy, Phó Nguyên Khải mới giúp được gia tộc Ngải Đức.

Còn về thân phận của cô ta, hoàn toàn có thể biện minh. Dù sao đến giờ cô ta cũng chưa từng ra tay làm tổn hại đến Phó gia.

Mọi chuyện vẫn còn đường lùi.

Chỉ cần Phó Nguyên Khải yêu cô ta, chỉ cần anh ấy tin cô ta thì cô ta vẫn còn cơ hội xoay chuyển tình thế.

Sở Tiêu Tiêu bật cười, thu điện thoại lại. Cô hơi nghiêng người ra sau, giọng nói đều đều nhưng sắc lạnh: “Ngải Đức Bối Nhĩ, không thể không nói cô đúng là rất bình tĩnh. Cô đang tính toán trong lòng xem làm sao dựa vào Phó Nguyên Khải để cứu lại gia tộc Ngải Đức, đúng không?”

Ngải Tuyết Nhi sững người.

Không ngờ Sở Tiêu Tiêu lại nhạy bén đến thế.

Truyện thuộc về nhà Ổ Mèo Mụp Sữa và được đăng tải trên page cùng với MonkeyD, vui lòng đọc truyện tại trang chính chủ.

Cô ta im lặng, bắt đầu cân nhắc làm sao đối phó tình hình trước mắt.

Phó Nguyên Khải bỗng bật cười khinh miệt, giọng điệu lạnh tanh:

“Ngải Tuyết Nhi, diễn xuất của cô đúng là không tệ. Nhưng mà… kỹ năng diễn của tôi cũng chẳng thua kém. Cô chắc hẳn nghĩ rằng tôi đã sớm yêu cô rồi, đúng không?”

Ánh mắt anh không còn dịu dàng như trước nữa, thay vào đó là sự lạnh nhạt và mỉa mai chưa từng có.

Chỉ một câu nói mà khiến sự bình tĩnh trong lòng Ngải Tuyết Nhi — lần đầu tiên rạn nứt.

Phó Viện Viện cười khẩy, đùa giỡn nói: “Còn gì nữa? Nếu không phải tưởng rằng em yêu cô ta, thì làm sao nó dám lớn tiếng nói xấu quan hệ giữa em và anh cả chứ?”

Nếu đổi là người khác, Ngải Tuyết Nhi có lẽ đã thành công rồi. Đáng tiếc, lần này cô ta gặp phải đúng người — kẻ luôn muốn vạch trần bộ mặt thật của trà xanh.

Còn về phần Phó Nguyên Khải, do được chính mẹ ruột dạy dỗ từ nhỏ, anh từ lâu đã không màng đến chuyện công ty.

Ngải Tuyết Nhi không thể tiếp tục im lặng.

Đôi mắt cô ta ngấn lệ, nhìn Phó Nguyên Khải với vẻ muốn nói lại thôi. Khoé mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào đau đớn: “Phó Nguyên Khải, anh cũng nghĩ về em như vậy sao? Chúng ta quen nhau lâu như vậy, anh thật sự chưa từng yêu em? Chưa từng động lòng chút nào sao?”

Càng nói nước mắt càng rơi.

Từng giọt từng giọt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp.

Trông như một con búp bê bị tổn thương, ai nhìn vào cũng phải xót xa.

“Không hề!” – Phó Nguyên Khải đáp dứt khoát.

Trong mắt anh, không có chút dịu dàng nào.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu