Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà

Tác giả : Mạc Tiểu Giai

Chương 141:

"Tiêu Tiêu, anh đồng ý, anh thật lòng đồng ý!"

Phó Diệc Thần thực sự có chút sốt ruột.

Sở Tiêu Tiêu chịu gả cho anh, hạnh phúc đến mức khiến người ta ngỡ ngàng. Anh chỉ là vì quá bất ngờ nên chưa kịp phản ứng.

"Tiêu Tiêu, cưới em là giấc mộng lớn nhất đời anh, sao có thể không gấp được? Vừa nãy, anh chỉ nghĩ rằng em chưa muốn kết hôn sớm như vậy thôi."

Tập đoàn Phó thị đã có Phó Nguyên Khải lo liệu, bên W quốc cũng không cần anh nhọc công.

Dù là Phó gia hay mẹ anh, đều yêu thương anh hết mực.

Dù ba mẹ ly hôn, nhưng tình thương họ dành cho anh lại gấp bội phần.

Tất cả những thứ anh muốn, thậm chí không cần anh mở lời, đã có người mang đến đặt trước mặt.

Chỉ có Tiêu Tiêu là người duy nhất khiến anh phải tự mình nỗ lực theo đuổi và anh nguyện ý bỏ công sức vì cô.

Từ lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt của cô, anh đã âm thầm nói với chính mình: nhất định phải bảo vệ và nâng niu cô ấy.

Sau này, khi Tiêu Tiêu dần lớn lên, Phó Diệc Thần mới hiểu rõ cảm xúc trong lòng mình.

Ước nguyện lớn nhất đời anh biến thành: cưới cô làm vợ.

Thấy Phó Diệc Thần vì một câu nói của mình mà kích động đến vậy, trong lòng Sở Tiêu Tiêu vui đến ngọt ngào.

Cô nắm lấy tay anh, mười ngón đan xen rồi mỉm cười: "Anh à, vậy thì em chờ anh cầu hôn. Đính hôn thì khỏi, đến lúc đó mình kết hôn luôn nhé."

Phó Diệc Thần vui sướng đến mức không biết để đâu cho hết. TruyenLau.com

Nếu không phải có nhiều trưởng bối ở đây, có khi anh đã nhấc bổng cô lên xoay vòng mấy vòng cho đã.

Phó Viện Viện và Phó Nguyên Khải từ lâu đã biết tình cảm Phó Diệc Thần dành cho Tiêu Tiêu. Giấc mơ nhiều năm nay cuối cùng cũng thành hiện thực, hai người không còn trêu chọc anh nữa, mà thay vào đó là chân thành chúc phúc.

"Anh cả, chị Tiêu Tiêu, chúc mừng chúc mừng! Sau này chị Tiêu Tiêu chính là bảo bối được cả nhà cưng chiều!"
TruyenLau
Nói rồi, Phó Nguyên Khải quay sang nhìn Phó Viện Viện:

"Chị à, địa vị của chị trong nhà sắp tụt hạng rồi đó. Trước kia chị là số 1, giờ chị Tiêu Tiêu lên đỉnh bảng rồi."

Phó Viện Viện cười tươi: "Địa vị trong nhà lên xuống như thăng chức vậy đó."

Ba anh em nhà Quý gia cũng lần lượt tiến tới chúc mừng Phó Diệc Thần.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Phó Diệc Thần, tôi tin cậu sẽ đối xử tốt với bảo bối của nhà chúng tôi. Con bé còn nhỏ, nếu có điều gì chưa chu toàn, mong cậu vẫn kiên nhẫn và bao dung như trước."

"Em rể à, Tiêu Tiêu là em gái duy nhất của tụi này. Mọi chuyện trước kia, tụi này thực lòng cảm kích cậu. Sau này, mong cậu tiếp tục chăm sóc nó nhiều hơn."

"Chỉ cần cậu đối xử tốt với em gái tôi là được rồi. Mong ước lớn nhất của gia đình tôi là thấy con bé hạnh phúc. Cảm ơn cậu, Phó Diệc Thần."

Tống Mạn Mạn và Amelia thì vui đến mức rơi nước mắt.

Hôn sự của Sở Tiêu Tiêu và Phó Diệc Thần cứ như thế mà được quyết định.

Thấy hai vị mẹ vui vẻ bàn chuyện cưới hỏi, mà thời gian cũng đã không còn sớm, Quý gia chủ động tiễn các vị khách còn lại rời khỏi yến tiệc.

Hai nhà bèn tìm một chỗ yên tĩnh để tiếp tục trò chuyện.

Ba của Phó Diệc Thần – Phó Bân Thiêu cũng được gọi đến.

Thực ra, ban đầu ông cũng dự định tham gia yến tiệc của Quý gia, chỉ là vì chút việc đột xuất nên không thể đi kịp. Vốn định lát nữa đến xin lỗi Quý gia, nào ngờ, yến tiệc lại biến thành buổi gặp mặt giữa hai bên sui gia.

Phó Bân Thiêu nghe tin liền thúc giục nhân viên đẩy nhanh tiến độ, vội vàng đến kịp vào lúc bữa tối gần kết thúc.

Hai nhà vừa ăn vừa trò chuyện.

Ban đầu, ba anh em nhà Quý gia còn hơi mất hứng. Vừa mới nhận lại em gái chưa bao lâu mà đã phải gả đi, thực sự là không nỡ.

Nhưng khi biết Tiêu Tiêu sẽ vẫn ở lại Đế đô sau khi kết hôn, cả ba mới yên tâm phần nào.

Một buổi tiệc cứ như thế, biến thành buổi gặp mặt giữa hai bên phụ huynh và hôn sự cũng được quyết định rất nhanh chóng.

Thật sự là quá nhanh.

(P.S: Tớ – tác giả – cũng kết hôn rất nhanh. Giờ nghĩ lại vẫn thấy không thể tin được. Từng là người sợ hãi hôn nhân, bài xích chuyện xem mắt, vậy mà sau một lần được giới thiệu lại lấp lóe cưới luôn. Ngày 17 tháng 4 add WeChat rồi trò chuyện online một tháng, 17 tháng 5 gặp mặt, đến giữa tháng 6 thì quyết định kết hôn, 1 tháng 7 hai bên gia trưởng gặp mặt, 6 tháng 8 chụp ảnh cưới (lúc đó còn chưa quá thân thiết nữa cơ!), 3 tháng 9 đăng ký kết hôn, 24 tháng 10 tổ chức tiệc cưới. Người giới thiệu tụi mình đã từng giới thiệu từ 5 năm trước, bị tớ từ chối. 5 năm sau giới thiệu lại – thế là cưới luôn. Người giới thiệu còn bị dọa đến choáng váng! Haha.)

Truyện thuộc về nhà Ổ Mèo Mụp Sữa và được đăng tải trên page cùng với MonkeyD, vui lòng đọc truyện tại trang chính chủ.



Tối hôm đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phó Diệc Thần phấn khích đến mức cả đêm không ngủ được. Anh cầm điện thoại, vẫn đang video call trò chuyện cùng Sở Tiêu Tiêu.

Vừa nhìn vừa cười ngây ngô, hỏi:

"Tiêu Tiêu, tụi mình sắp cưới rồi đúng không?"

Sở Tiêu Tiêu trong lòng cũng rất vui, kiên nhẫn đáp lại:

"Ừm, tụi mình sắp cưới rồi."

Hai người cứ trò chuyện qua lại, từng câu từng chữ đều ngọt như mật.

Phó Diệc Thần nhìn cô trong màn hình.

Khẽ nói: "Tiêu Tiêu, anh nhớ em quá, thật mong tới ngày cưới, để có thể ở bên em mỗi ngày."

"Vậy... anh có muốn tới đây không?"

Vừa nghe cô nói xong, Phó Diệc Thần như bị giật điện bật dậy khỏi giường.

Sau đó chợt nhận ra mình phản ứng hơi quá, sợ làm phiền người trong nhà, anh vội hạ thấp giọng:

"Được... anh tới liền..."

Không dám đi cửa chính, Phó Diệc Thần trèo cửa sổ lẻn sang phòng Sở Tiêu Tiêu.

Một lòng hồi hộp như trống đánh liên hồi.

Từ sau khi xác định quan hệ với Tiêu Tiêu, mối quan hệ giữa hai người càng thêm thân mật.

Thế nhưng, từ lúc cô nhận thân với Quý gia, ba anh em nhà kia liền coi anh như kẻ trộm, canh chừng chặt chẽ, đừng nói là ôm hôn, nắm tay còn khó.

Phó Diệc Thần ôm chặt Sở Tiêu Tiêu vào lòng.

Đã bao lâu rồi anh không được ôm cô như thế này?

Sở Tiêu Tiêu khẽ ngẩng đầu, Phó Diệc Thần liền cúi xuống hôn cô.

Ngay bên cửa sổ, hai người quấn quýt khó lòng tách rời.

Trời đang nóng, cả hai đều mặc đồ mỏng, thân thể gắn sát khiến cảm giác càng trở nên rõ rệt.

Phó Diệc Thần có thể cảm nhận được nơi mềm mại trước n.g.ự.c cô.

Anh không muốn dừng lại ở trạng thái như vậy, bàn tay anh khẽ bao phủ, nhẹ nhàng xoa bóp.

Khoảnh khắc đó, anh cảm thấy m.á.u trong người như dội ngược lên.

Toàn thân nóng rực, từng tế bào đều đang réo gọi.

Sở Tiêu Tiêu cũng cảm nhận được...

Nhiệt độ trong phòng dường như đang không ngừng tăng lên. Hơi thở hai người trở nên dồn dập.

Một lúc lâu sau.

Sở Tiêu Tiêu hơi mệt vì đứng lâu, cơ thể mềm nhũn.

Phó Diệc Thần lập tức bế cô lên, đặt nhẹ nhàng xuống giường.

Sau nụ hôn vừa rồi, mặt Sở Tiêu Tiêu đỏ bừng, ánh mắt mơ màng nhìn anh, chỉ ánh mắt ấy thôi cũng đủ khiến Phó Diệc Thần mất hồn.

Anh khàn giọng gọi cô:

"Tiêu Tiêu..."

Giọng anh đầy cảm xúc, lưu luyến và đắm say.

Sở Tiêu Tiêu cam tâm tình nguyện trầm luân trong cảm giác ấy.

Phó Diệc Thần cúi đầu tiếp tục hôn, Sở Tiêu Tiêu nhiệt tình đáp lại.

Tuổi trẻ m.á.u nóng, hai người càng lúc càng khó kiềm chế.

Phó Diệc Thần vốn rất tự tin, nhưng đứng trước Sở Tiêu Tiêu lại cảm thấy bản thân chẳng còn chút tự chủ nào.

Anh sợ mình không thể khống chế được nữa nên định đứng dậy rời đi.

Nhưng Sở Tiêu Tiêu lại nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, nhìn anh không chớp mắt.

Phó Diệc Thần chỉ muốn — ngay tại chỗ, không kìm nổi nữa...

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu