Thương Sinh Chi Đồ

Tác giả : Sinh Đồ Khách

Chương 10: Sói đêm sơn cốc

Trời đã về khuya.

Sơn cốc chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lạnh rít qua tán cây, lùa vào khe cửa gỗ ọp ẹp, khiến ngọn đèn dầu nơi góc nhà chập chờn.
Bên trong, hai bóng nhỏ co ro dưới tấm chăn rách. Bảo Ảnh ngủ ngoan, đầu tựa lên cánh tay ca ca. Hơi thở đều đặn, ngực phập phồng nhẹ như một con chim nhỏ.

Tô Trạm không ngủ được. Vết thương nơi vai từ lần trượt chân ngã hôm trước vẫn chưa lành hẳn, tê nhức từng đợt.
Hắn nghĩ về tương lai hai người. Những dự định cho muội muội.
Hắn sao cũng được. Nhưng Bảo Ảnh thì không. Nàng còn quá ngây thơ.
Còn chưa kịp biết đến xã hội. Còn chưa được sống đúng với tuổi trẻ.
Chẳng lẽ lại chôn vùi cả thanh xuân trong cốc này – cùng một phế nhân như hắn?

Hắn từng nghĩ sẽ đưa Bảo Ảnh rời khỏi đây. Nhưng lại sợ.
Ra ngoài rồi sẽ làm gì? Không nghề nghiệp. Không thân thích. Không tiền bạc.

Hay... đến Tần Dương thành?
Nơi đó, Tô gia còn chút sản nghiệp. Trước biến cố, cha hắn đã âm thầm cho một số người chuyển đến đó trú ẩn.

Rồi hắn lại lắc đầu.
Tô gia đã diệt. Hắn mà tới đó... sẽ chỉ mang họa cho đám nhỏ.
Không phải phúc.

Những suy nghĩ vẩn vơ nghiền nát đầu óc thiếu niên.
Hắn khẽ xoay người, định ra ngoài tiểu, thì một tiếng tru xé toạc màn đêm vang lên từ xa – dài, khàn đặc, vọng từ rặng núi sau cốc vọng về.

Tim hắn thắt lại. Sói. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tiếng tru thứ hai vang lên.
Rồi thứ ba.
Đàn.

Tô Trạm bật dậy, bước vội ra cửa, nương theo ánh trăng nhìn về phía rừng tre phía Bắc – nơi con đường mòn hắn thường đi săn.
Một cặp mắt phản chiếu ánh bạc lấp ló dưới chân dốc. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Rồi hai. Ba. Năm.
Cả một đàn đang tiến lại, tiếng chân sột soạt dẫm lên lá khô như sóng lùa vào bờ cát.

Hắn lao vào nhà, giật lấy cây gậy gỗ vẫn đặt bên bếp, chặn ngang cửa.
Bảo Ảnh giật mình ngồi dậy:

— Ca… gì vậy?
Nguồn copy từ TruyenLau.com
— Sói.

Một tiếng tru nữa vang lên, gần sát vách nhà.
Tiếng móng vuốt cào lên vách gỗ, cùng hơi thở khè khè phía sau.
Con đầu đàn đã áp sát.

Một cú rầm!
Cửa gỗ bật tung.
Móng vuốt xé toạc một mảnh vách. Lũ sói tràn vào.

Tô Trạm gầm lên, cầm gậy lao thẳng.
Cú quật đầu tiên giáng trúng mõm con sói đi đầu – rắc!
Con thú tru lên, ngã nhào, máu bắn lên mặt đất.
Nhưng những con khác không lùi.
Chúng tản ra, vây quanh, gầm gừ.

Hắn xoay người, chắn trước Bảo Ảnh.
Mắt đỏ rực. Hơi thở phập phồng.
Một con vọt tới từ bên trái. Hắn xoay gậy ngang hông, đập trúng vào cổ – gãy khô khốc.
Nhưng một con khác đã cắn trúng bắp chân hắn.
Răng cắm sâu. Máu túa ra.

— Đừng nhìn! – Hắn gào lên, đạp mạnh vào con sói đang ngoạm chân mình, đồng thời hất gậy đánh bật thêm một con nữa.

Bảo Ảnh sợ đến run cầm cập, nước mắt ràn rụa nhưng vẫn lùi vào góc, ôm chặt con dao nhỏ dùng gọt củi.

Trận chiến kéo dài như vô tận.
Mỗi đòn gậy là một tiếng tru.
Nhưng cũng mỗi cú cắn là một vết thương mới.
Tô Trạm không biết mình đánh bao nhiêu lần, tránh được bao nhiêu cú nhảy.
Mắt hắn mờ đi. Tay run lên.
Gậy đã sứt đầu. Máu từ vai, đùi, tay… thấm cả vạt áo.

…Gậy gỗ quật ngang, con sói đầu đàn tru lên một tiếng, máu văng ra đầy sàn, nhưng nó chưa chết – chỉ lùi lại vài bước, lắc mạnh đầu, ánh mắt càng thêm điên dại.

Tô Trạm thở dốc.
Hai tay run lên.
Mồ hôi hòa máu nhỏ từng giọt xuống đất lạnh.
Gậy đã mẻ, bàn tay rớm máu vì mảnh dằm găm sâu.
Nhưng hắn không lùi.

Một con sói nữa nhào tới – từ phía mù sương sau cửa sổ.
Hắn không kịp xoay người, chỉ nghiêng vai né, nhưng vẫn bị vuốt sắc cào xước cả lưng.
Cơn đau khiến mắt hắn tối sầm.
Hắn xoay người vung ngược gậy về phía sau – đánh trúng bụng dưới con thú.
Nó tru lên, nhảy lùi, để lại vệt máu đỏ trên sàn gỗ.

Nhưng lũ sói không sợ.
Chúng đã ngửi thấy máu.
Ba con cùng lúc lao đến.

Hắn đạp mạnh một cái, lùi về sau chắn trước Bảo Ảnh.
Gậy gỗ gãy lìa sau cú đập đầu tiên.
Tay trần, hắn vung đoạn còn lại, đánh tới tấp, từng cú nặng như trút cả tính mạng vào.

Một con cắn trúng cánh tay – răng cắm ngập đến tận xương.
Tô Trạm hét lên, tay trái nắm chặt gáy nó, đập đầu vào vách gỗ cho đến khi xương sọ nứt toạc, não bắn ra tung tóe.
Nhưng cũng lúc ấy, một con khác táp trúng bắp chân.
Hắn gầm như thú, dùng tay đấm loạn vào mũi, vào mắt, vào miệng – máu bắn tung tóe khắp người, da thịt rách toạc từng mảng.

Hắn đánh cho đến khi đoạn gậy nát vụn.
Tay không. Máu đầm đìa.
Hắn vẫn nhào tới – gối gập bụng, cùi chỏ vào hàm, móc mắt, dùng tất cả bản năng sống còn để chiến đấu.

Cuối cùng, sau một cú vụt mạnh như dốc hết toàn lực, con sói đầu đàn tru dài rồi bỏ chạy.
Đàn còn lại chần chừ.
Rồi từng con một lùi dần vào bóng tối.

Không gian trở lại lặng im.
Chỉ còn hơi thở đứt quãng.
Tiếng máu nhỏ từng giọt trên sàn gỗ lạnh.

Tô Trạm loạng choạng quay lại, thấy ánh mắt hoảng loạn của muội muội.
Hắn mỉm cười, một nụ cười méo mó:

— Không sao rồi... đừng sợ...

Hắn gục xuống.

Cây gậy gãy làm đôi, văng sang một bên.
Máu hắn loang đầy nền đất.

Cả căn nhà là một bãi chiến trường.
Máu, răng, thịt rách vương vãi khắp nơi.
Tô Trạm đứng giữa – thân thể đẫm máu, một chân khuỵu xuống, cố chống tay giữ thăng bằng.
Môi mấp máy muốn gọi em gái, nhưng cổ họng khô khốc chỉ bật ra tiếng nấc.

— Ca ca!

Tiếng hét của Bảo Ảnh vang lên, xé màn đêm tĩnh lặng.
Con bé lao đến, quỳ sụp bên thân hình đầy máu của anh.
Bàn tay nhỏ bé run rẩy chạm vào mặt anh – lạnh ngắt và tái xanh.

Ánh đèn dầu leo lét hắt bóng hai người lên vách nhà, đổ dài như bóng ma lặng lẽ canh giữ một nỗi đau.

— Ca ca… tỉnh lại đi… đừng bỏ muội mà…

Nó khóc, nước mắt nhỏ giọt lên vết thương còn rỉ máu trên lưng anh.
Những giọt máu đỏ thẫm thấm vào tấm áo vải, vào từng kẽ tay, nhưng Bảo Ảnh không rụt lại.

Con bé hít một hơi thật sâu, run rẩy đứng dậy, lao đến góc nhà – nơi treo những túi thảo dược đã phơi khô từ trước.

Bằng đôi tay bé con, nó lôi ra từng bó – ngải tím, thảo xương rồng, lá tanh tách – rồi dùng đá mài giã nát.
Mùi nồng xộc lên cay cả mắt, nhưng con bé vẫn cắn răng chịu.

Bàn tay non nớt vụng về phết thuốc lên từng vết rách, dùng dây vải cũ xé từ áo mình quấn lại.
Có chỗ máu chảy ra nhiều quá, nó phải dùng cả hai tay đè thật mạnh.
Nước mắt lăn dài nhưng không dám ngừng.

Ngoài trời, sương đêm dày đặc.
Gió lùa qua khe cửa lạnh buốt.
Nhưng trong căn nhà nhỏ, lửa bếp được nhóm lên, run rẩy cháy.
Soi rõ khuôn mặt đầy nước mắt và đất bẩn của cô bé đang không ngừng lặp đi lặp lại:

— Đừng chết… xin ca đừng chết… muội sẽ ngoan… sẽ học nấu ăn giỏi hơn… không làm huynh tức nữa… đừng bỏ muội lại…

Tô Trạm không trả lời.
Chỉ có hơi thở yếu ớt phập phồng nơi ngực trái.
Và đôi môi tái nhợt khẽ mấp máy như mộng du trong cơn mê sốt.

Suốt đêm đó, Bảo Ảnh không ngủ.
Nó thay thuốc ba lần.
Nhóm lửa đến cạn củi.
Lau vết thương từng chút một bằng nước ấm.
Và cứ mỗi lần thấy máu trào ra là trái tim nhỏ bé lại run lên.

Nhưng nó không bỏ cuộc.

Đến gần sáng, khi ánh hừng đông nhạt màu xuyên qua khe vách, chiếu lên nền đất còn vương máu, hơi thở Tô Trạm đã ổn định hơn một chút.

Bảo Ảnh lúc đó mới tựa đầu lên tay anh, mệt đến mức không mở nổi mắt nữa.
Đôi tay nhỏ bé vẫn siết chặt lấy áo anh – như thể chỉ cần buông ra là người thân duy nhất trên đời sẽ tan biến vào gió sương.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu