Hai ngày sau. Phi chu lặng lẽ lướt qua một cánh rừng. Gió thổi phần phật qua mạn thuyền. Huynh đệ tám người tụ họp một góc, ngồi trò chuyện rôm rả. Tần Lâm – vẫn như mọi khi – đứng lặng ở một góc khác, lau thanh kiếm trong tay, ánh mắt xa xăm.
Lão Cửu đột nhiên lên tiếng: – Tam ca… Đệ thấy trong lòng bất an.
Cả đám đồng loạt nhìn về phía hắn. Tô Trạm cười cợt: – Ăn thêm cơm vào.
Cả đám phá lên cười. – Đúng rồi Lão Cửu. Lần này có Tam ca dẫn đầu, lại thêm tên điên đó nữa. Ngươi lo cái khỉ gì?
Đêm hôm đó. Đêm thứ tư sau khi cả nhóm xuất phát. Tại một căn phòng tối dưới hầm học viện, mọi thứ vẫn yên tĩnh như bao đêm khác.
Một tiểu đồng canh gác đang gật gù ngủ gật thì chợt bị đánh thức bởi một tiếng tách... – nhẹ nhưng sắc lạnh. Tiếng nhỏ vậy thôi, nhưng đủ khiến hắn rùng mình. Trong căn phòng leo lét ánh đèn dầu, hắn hoảng hốt ngó quanh, rồi… tách. Tách... Liên tiếp 6 tiếng vọng lên, dội từ phía những tấm mệnh bài màu tím – biểu tượng hạch tâm đệ tử nội môn.
Mắt hắn mở to, mặt tái mét. Không chần chừ, hắn lao ra khỏi phòng, chạy thục mạng đến trước cửa phòng lão sư Hứa Ninh. Đập cửa ầm ầm:
– Hứa lão sư! Có chuyện lớn rồi!
Bên trong vọng ra tiếng lão già còn ngái ngủ: – Hừ... Chuyện không đủ lớn, lão tử sẽ chặt đôi chân ngươi mà bù!
Cánh cửa bật mở. Một lão già râu tóc bạc trắng, da dẻ nhăn nheo, đuôi mắt hằn sâu vết thời gian – Hứa Ninh lão sư hiện ra.
– Nói mau.
Tiểu đồng thở hổn hển: – Mệnh bài… mệnh bài vỡ rồi!
Hứa Ninh sững người. Không hỏi thêm nửa lời, chụp cổ áo tên tiểu đồng, phi thân lên không. – Mệnh bài của ai? Bao nhiêu cái?
– Sáu cái! Là… là đám Tô Trạm sư huynh!
Hứa Ninh khựng lại giữa không trung. Mặt lặng như tro. Rồi lạnh lùng bảo:
– Ngươi đi báo mấy tiểu tử còn lại. Ta đi kiểm tra!
Ở lưng chừng núi, một tiểu đồng khác đang đập cửa phòng Mục Phong – Nhị sư huynh của nhóm.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
– Mục sư huynh! Đám Tô Trạm gặp chuyện rồi!
Mục Phong bước ra, thấy rõ tiểu đồng trông giữ mệnh bài, mặt lập tức biến sắc.
– Mấy cái?
TruyenLau
– Sáu cái. Chỉ còn lại Tô sư huynh và tên điên.
Mục Phong dựa vào khung cửa, thở dốc: – Gọi Đại ca… gọi ngay!
– Nhưng… Đại sư huynh đang bế quan đột phá kết đan viên mãn…
Mục Phong gào lên: – GỌI! Sư đệ hắn chết rồi!
Động phủ lưng núi. Một cánh cửa đá dày phủ bụi thời gian. Bên trong, một thanh niên hùng tráng đang tĩnh tọa giữa trận pháp. Hắn đen, cao lớn, cơ bắp như sắt đá – uy nghiêm như một ngọn núi ngủ yên. Cái uy của kẻ bò ra từ núi thây biển máu nơi hoang vực vô pháp vô thiên. Không khí xung quanh hắn vặn vẹo như đang chờ nổ tung. Đây là Tử Thanh – đại ca trong đám huynh đệ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hắn đang đột phá kết đan viên mãn.
Bỗng từ ngoài vọng vào tiếng gào xé cuống họng: – Đại ca! Đại ca, đại sự hỏng rồi!!!
Khóe miệng Tử Thanh rỉ máu – phản phệ tu vi do bị quấy rối lúc bế quan. Nhưng hắn không để tâm. Việc gì khiến huynh đệ phải đánh thức hắn trong giờ sinh tử?
Cánh cửa đá ken két mở ra, tiếng ma sát đá như cứa vào lòng từng người đang chờ đợi bên ngoài. Tử Thanh, tay chống đại đao, đôi mắt như lưỡi đao chém về phía trước:
– Ai gây chuyện?
– Đại ca… đám Tô Trạm… mệnh bài vỡ sáu cái…
Tử Thanh không hỏi thêm, chỉ lạnh lẽo phun ra một câu: – Chuẩn bị phi chu.
Rồi hắn quay người, lao thẳng về phía căn phòng huynh đệ từng tụ họp. Tử Thanh tay xách đại đao, khoé miệng còn vương máu, chạy thẳng về phía phòng tụ họp huynh đệ. Hắn đẩy cửa, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc đang đượm vẻ bất an.
Tử Thanh gằn giọng: — Chuyện gì xảy ra?
Mục Phong nhị ca bước tới, lo lắng: — Đại ca, huynh không sao chứ?
Tử Thanh cau mày: — Giờ này còn hỏi chuyện đó? Đám sư đệ đâu?
Tứ muội Hồng Liên bước ra, ánh mắt có gì đó như đang giấu nhẹm: — Bốn ngày trước, Tam ca dẫn theo tên điên cùng sáu sư đệ xuống Lôi Trì tìm kiếm lôi chủng. Ban nãy, đệ tử phòng trực mệnh bài báo... mệnh bài sáu người đã vỡ.
Không khí bỗng chùng xuống. Một thoáng lặng như có ai siết cổ tất cả.
Tử Thanh siết chặt chuôi đao: — Bọn họ đã đi rồi... còn các ngươi sao lại còn ở đây?
Hồng Liên cúi đầu: — Tam ca nói nhiệm vụ lần này không có gì nguy hiểm. Huynh ấy có Tịch Diệt Lôi Đình võ hồn, ra vào Lôi Trì không vấn đề gì. Lại có tên điên hộ pháp... là đủ.
Tử Thanh lạnh giọng: — Tất cả lên phi chu! Tiến về Lôi Trì!
Mục Phong ngăn lại: — Đại ca! Lão sư Hứa Ninh đã mang theo mệnh bài rồi. Không có mệnh bài, chúng ta không cảm ứng đc vị trí sư đệ. Lão sư là Dung Hồn Cảnh, có thể phi hành, lại xuất phát sớm. Nếu lão còn không cứu nổi... chúng ta theo chỉ là gánh nặng.
Hồng Liên tiếp lời: — Đúng đó, đại ca... huynh bình tĩnh trị thương trước đi. Tên điên là người lão sư yêu quý nhất... lão sẽ không để xảy ra chuyện gì đâu...
Tử Thanh nhìn họ, một lời cũng không đáp. Ánh mắt hắn lạnh dần. Hắn chỉ nói khẽ, như nói với chính mình: — Sáu người rồi... còn muốn xảy ra thêm gì nữa sao?
Sáng hôm sau. Mặt trời vừa nhô khỏi rặng cây, rọi tia sáng vàng nhạt xuống đám thiếu niên còn chưa trưởng thành – những người mang gương mặt lo âu thay vì nhiệt huyết.
Từ xa, một chấm đen hiện ra trên bầu trời, mỗi lúc một rõ.
Hồng Liên khẽ nói: — Là lão sư…
Chấm đen hóa thành thân ảnh Hứa Ninh, đáp xuống trước cổng học viện. Hai tay lão xách theo hai thiếu niên tàn tạ, bê bết máu, đã hôn mê. Áo của bọn họ... là áo của học viện. Là người quen. Là…
Hứa Ninh chưa đứng thẳng đã gằn giọng: — Chuẩn bị phòng chữa thương! Mang lệnh bài của ta đi mời Đan Sư! Không, gọi sơn chủ Đan Sơn tới ngay!
Lão không nói thêm, lập tức ôm hai người kia vào. Mặt lão xám xịt, như chưa từng có lúc nào nặng nề hơn. Huyền lão sơn chủ đan phong bước ra, trút một tiếng thở dài.
Hứa Ninh lão sư vội hỏi: – Huyền lão đầu, bọn trẻ sao rồi?
Huyền lão chậm rãi nói: – Tần Lâm... chỉ là lực kiệt, bị thương không nặng. Tĩnh dưỡng nửa tháng sẽ ổn. Chỉ là... một tay đã đoạn, con đường kiếm đạo từ nay gian nan.
Không khí lặng đi một thoáng, rồi Tử Thanh khẽ cúi đầu, giọng trầm thấp như rít từ đáy lòng: – Còn... Tô Trạm?
Huyền lão thở dài: – Đan điền vỡ nát... Trời xanh đố kiệt anh tài a.
Từng lời như nhát dao cứa vào tim cả đám. Không một tiếng động, chỉ thấy ánh mắt những thiếu niên ấy dần mất đi sắc sáng.
Hồng Liên nhào tới, nắm lấy tay áo Huyền lão, gào lên: – Huyền lão! Không có cách nào sao? Tô sư huynh là hạt giống trọng điểm mà!
Huyền lão chỉ lắc đầu, ánh mắt như phủ bụi: – Mệnh trời khó cãi a...
Huyền Lão rời đi trong ánh mắt ngơ ngác, bất lực của đám nhỏ, cùng cái lắc đầu nặng nề của Hứa Ninh lão sư. Không ai ngăn cản, không ai tiễn bước, chỉ có im lặng phủ lên như sương mù giữa ban ngày.
Mọi người lặng lẽ vào phòng. Tô Trạm vẫn nằm đó, sắc mặt nhợt nhạt, thở khẽ đến mức tưởng như chỉ một làn gió nhẹ cũng đủ cuốn đi.
Tần Lâm đã tỉnh, ngồi dựa vào đầu giường, đôi mắt trống rỗng. Hứa Ninh lão sư bước đến, ánh mắt phức tạp, nhưng giọng vẫn cố giữ vẻ trầm ổn:
— Tiểu tử, không sao cả. Kiếm vốn cầm một tay. Kẻ cầm kiếm hai tay là vì sợ. Còn một tay mạnh lại, ngươi lại đi đánh đám ẻo lả cho lão. Cũng đáng lắm chứ!
Tử Thanh bước tới, thấp giọng:
— Ngũ đệ… chuyện gì đã xảy ra?
Tần Lâm được tứ muội Hồng Yến nhẹ nhàng đỡ dậy, thân thể vẫn run lên từng đợt. Hắn nhìn sang Tô Trạm nằm đó, ánh mắt như kẻ mất hồn, thều thào khẽ khàng như gió thoảng:
— Sáu người bọn hắn… ở lại… cản đường cho ta… chạy…
Một chữ “chạy” như búa bổ thẳng vào trái tim từng người trong phòng.
Tần Lâm — tên điên ấy — đã chọn chạy. Trong khoảnh khắc sinh tử, khi tất cả sáu người ở lại còn hắn lại là người quay đầu…chạy. Giọng nhị ca Mục Phong vang lên, nặng nề mà quyết đoán, kéo mọi người về khỏi cơn choáng váng:
— Để lão ngũ nghỉ ngơi đã. Mọi người tản ra. Tứ muội, đưa Tần Lâm sang phòng bên. Tiểu Yến, muội ở lại chăm sóc tiểu Tô.
Không ai cãi lời. Từng người một rời đi, bước chân nặng nề. Không khí trong phòng vẫn vương lại dư vị mặn chát của một chữ "chạy" kia.
Thương Sinh Chi Đồ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.