Thương Sinh Chi Đồ

Tác giả : Sinh Đồ Khách

Chương 11: Ánh sáng bên ao

Sáng sớm, sương mù chưa tan. Mặt trời chỉ mới nhú lên khỏi đỉnh núi, rọi từng sợi nắng nhạt xuyên qua kẽ lá.

Trong sơn cốc nhỏ hẻo lánh, tiếng nước róc rách từ thác đổ về ao trũng tạo thành khúc nhạc nền êm đềm — khác hẳn đêm qua, tràn ngập mùi máu và tiếng tru ghê rợn.

Trong căn nhà gỗ, Tô Trạm vẫn hôn mê bất tỉnh. Hơi thở tuy đã đều hơn, nhưng vết thương trên thân thể hắn vẫn còn thâm tím, rớm máu. Gương mặt thiếu niên khi ngủ co rúm lại, như còn sót lại ký ức chiến đấu sinh tử.

Bảo Ảnh nhẹ nhàng đứng dậy. Nó cẩn thận gấp chăn, lấy chiếc áo khoác rách choàng lên vai, rồi ôm đống áo bê bết máu của Tô Trạm bước ra ngoài.

Nó định ra ao giặt sạch, phơi lại cho khô, rồi tranh thủ nấu thêm một nồi cháo loãng.

Con đường mòn dẫn ra bờ ao vốn đã quen thuộc... nhưng hôm nay, không khí có gì đó là lạ.

Bảo Ảnh vừa vắt chiếc áo đầu tiên xuống nước, tay còn chưa kịp vò thì khựng lại.

Bên bờ đá phía xa, nơi cây bồ đề già rủ bóng, có một thiếu nữ đang ngồi tĩnh tọa. Váy lụa màu xanh ngọc nhạt, tay áo dài vương đất, dáng ngồi thẳng tắp. Ánh sáng ban mai hắt lên gương mặt nàng, khiến từng đường nét càng thêm mông lung như phủ một lớp sương.

Trên vai nàng quấn băng vải, lộ rõ vết máu loang; cổ tay cũng có thương tích chưa lành. Nhưng bất kể thân thể tàn tạ đến mức nào, nàng vẫn giữ khí chất kiêu sa lạnh lẽo — như tiên nữ lạc xuống trần, bị thương giữa sa trường, ngồi đó dưỡng thương, mặc cho thiên hạ tán loạn.

Bảo Ảnh khựng lại. Tay run lên. Nhưng nó không bỏ chạy, chỉ rón rén bước từng bước về phía cô gái.

— Tỷ... tỷ tỷ bị thương sao... có cần...

Chưa nói hết câu — soạt!

Một thanh kiếm sáng bạc như tuyết lóe lên, chỉ thẳng về phía mặt nó.

Cô gái không nói gì. Mắt phượng hờ hững liếc qua, tay vẫn đặt kiếm trước người. Một ánh nhìn đủ lạnh để đóng băng dòng suối. TruyenLau.com

Bảo Ảnh sợ tái mặt, thả luôn đống áo, ôm đầu bỏ chạy.

Chạy về đến nhà rồi vẫn còn run.

Nhưng nhìn thấy Tô Trạm nằm đó, trán đổ mồ hôi, vết thương chưa thấm thuốc mới — lòng nó lại cuộn lên.

Một lúc sau, con bé cầm lấy bát thuốc thảo dược đã giã sẵn hôm qua — phần còn lại sau khi băng bó cho Tô Trạm — rồi ôm vào lòng, rón rén quay lại ao.
TruyenLau
Thiếu nữ váy xanh vẫn ngồi yên đó. Mắt nhắm, lưng thẳng, kiếm dựng ngang gối.

Bảo Ảnh không dám nói gì, chỉ men theo bờ đá, đặt nhẹ bát thuốc bên cạnh, rồi chạy luôn.

Trước khi khuất sau mỏm đá, nó vẫn quay đầu lại, lấy hết can đảm nói to:

— Đây là thuốc ta mới đắp cho ca ca… là thuốc của ca ca… huynh ấy sống được… là nhờ nó… tỷ bôi đi!

Rồi biến mất.
TruyenLau
Thiếu nữ mở mắt.

Nàng nhìn bát thuốc bằng gỗ đơn sơ, dây gai buộc lỏng, còn dính một ít nước mắt loang nhạt. Lặng lẽ nhìn thật lâu.

Trưa đến.

Bảo Ảnh bưng một bát cháo loãng. Gạo chỉ còn nắm nhỏ, nấu loãng để đủ dùng cho hai người. Nó chia đôi, một bát để lại cho ca ca, một bát mang theo, lại men ra ao.

Cô gái váy xanh vẫn ngồi nguyên vị trí cũ.

Con bé đặt bát cháo bên cạnh nàng, không nói gì, rồi quay lưng bỏ đi như cũ.

Nhưng lần này, trước khi khuất bóng, nó đứng lại, nhìn nàng mà trách:

— Tỷ thật kỳ lạ! Thuốc giúp tỷ chữa thương mà không dùng, chẳng lãng phí sao?

— Đó là thuốc của ca ca muội… nhưng muội chia một nửa cho tỷ rồi… không cẩn thận sẽ để lại sẹo đấy!

— Còn nữa!

Nó lấy hết can đảm, tay chống hông, quát thêm một câu:

— Tỷ ăn cháo đi! Cháo cá ca ca bắt dưới suối. Để dành ngày mưa không đi săn được mới ăn đó. Lạnh rồi không ngon đâu!

Rồi lại chạy mất. Tóc bay tán loạn sau lưng, giọng nói vương lại trong gió — đầy tức tối mà chân thành.

Thiếu nữ khẽ nghiêng đầu.

Nàng nhấc bát cháo lên, đặt trong lòng. Mùi cháo nhạt hòa cùng gừng non, tro củi — không ngon, nhưng ấm.

Nàng không nói gì.

Nhưng đôi mắt phượng khẽ hạ xuống — lần đầu tiên không còn lạnh như băng.

Trưa tàn.

Bóng cây nghiêng về tây. Trong căn nhà tranh lặng gió, Bảo Ảnh đang giặt lại chậu vải cũ, loay hoay bên bếp lửa nhỏ hâm cháo.

Tiếng chân nhẹ như lá rơi lướt qua sân đất.

Con bé ngẩng đầu, tim đập thình thịch.

Thiếu nữ váy xanh đang tiến đến, tay cầm bát gỗ trống rỗng. Đôi mắt hẹp dài vẫn lạnh, nhưng không còn đe dọa.

— Cháo… ngon.

Giọng nàng nhẹ, gần như lướt gió.

Bảo Ảnh luống cuống lùi nửa bước, siết chặt cánh cửa gỗ sau lưng.

— Tỷ… tỷ cần gì sao?

Thiếu nữ đứng cách chừng hai bước. Ánh mắt liếc vào trong nhà, rồi hỏi:

— Người huynh kia… là ca muội?

Bảo Ảnh gật đầu.

— Hắn bị thương nặng sao?

Câu hỏi không mang thương cảm, chỉ là một khẳng định lạnh lùng.

Nhưng từ cách nàng không quay lưng bỏ đi, Bảo Ảnh hiểu — nàng không vô tình.

Con bé do dự, rồi nói nhỏ:

— Bị sói cắn… rất nhiều chỗ. Tối qua… là ca đuổi hết đàn sói… cứu muội.

Thiếu nữ không đáp. Nàng xoay nhẹ bát gỗ, rồi hờ hững nói:

— Ta... có thể xem qua vết thương.

Bảo Ảnh ngẩng đầu, mắt mở to, môi mím chặt.

— Có thể ta cứu được hắn. Ta có mộc linh huyết mạch, thiện chữa ngoại thương.

Một nhịp thở dài trôi qua.

Rồi — cửa gỗ kẹt một tiếng, mở ra.

Gió trưa nhè nhẹ thổi, lay động mấy cánh cửa gỗ ọp ẹp.

Thiếu nữ váy xanh không nói thêm, bước nhẹ vào nhà. Mỗi bước chân dường như không phát ra âm thanh, chỉ để lại một bóng mờ in nghiêng dưới ánh nắng xuyên qua kẽ vách.

Bên trong, không gian đơn sơ, ngăn nắp. Căn phòng nhỏ ngập mùi thuốc thảo dược và gỗ cháy. Sàn nhà loang vài vết máu khô.

Trên giường, Tô Trạm vẫn nằm yên. Ánh sáng chiếu nghiêng nửa khuôn mặt, lộ rõ đôi môi tái nhợt và vết thương chưa lành phủ khắp cổ tay, lồng ngực, mạng sườn.

Thiếu nữ đứng bên cạnh một lúc. Nàng cúi người, nâng nhẹ tay áo Tô Trạm, bàn tay lướt qua đan điền.

Bàn tay khựng lại.

Trong mắt phượng lóe lên một tia ngạc nhiên. Không phải vì thương thế — mà vì một cảm giác trống rỗng vô hình.

Không còn linh lực.

Không còn căn cơ.

Nơi lẽ ra là gốc rễ của tu hành — giờ chỉ là tàn tích lạnh lẽo, như tro tàn sau một trận hỏa hoạn.

Thiếu nữ khẽ nhíu mày.

— Bị phế rồi sao... — nàng thì thầm, như nói với chính mình.

Từng đường mạch, từng luồng khí tán loạn, từng vết thương cũ… tất cả hiện ra rõ ràng dưới thần thức của nàng.

Không phải phàm nhân.

Nhưng cũng không còn là tu sĩ trọn vẹn.

Một nửa sinh, một nửa tử — như chiếc đèn cạn dầu còn sót lửa cháy leo lét.

Nàng không hỏi, không tò mò. Chỉ nhìn thật kỹ — rồi ngồi xuống bên giường.

Một lúc sau, nàng rút tay khỏi đan điền hắn.

Không truyền lực.

Mà khẽ xoay cổ tay, vẽ giữa không trung một vòng tròn kỳ dị như gợn sóng lan ra.

Một luồng khí mỏng màu xanh lục tỏa ra từ lòng bàn tay, không phát ra linh lực mạnh mẽ, nhưng lại thanh thuần đến mức khó tin.

Nó hòa vào không khí, len qua vách gỗ, dọc theo rễ cây nơi góc nhà, vươn ra ngoài sân… như đang gọi ai đó.

Vài chiếc lá non rì rào.

Những cọng cỏ nhỏ run lên khe khẽ.

Một mạch sinh khí mỏng như tơ, từ vạn vật cỏ cây quanh nhà, bắt đầu tụ lại, cuộn vào giữa lòng bàn tay nàng.

Là hơi thở sinh mệnh.
Không đến từ nàng.
Mà từ thiên địa.

Thiếu nữ khẽ niệm:

— "Lấy từ đất, trả về đất...
Sinh mệnh không thuộc về ta..."

Nàng dẫn luồng khí xanh ấy xuống tay, rồi đặt lên đan điền Tô Trạm.

Luồng khí chầm chậm tan vào thân thể thiếu niên, nhẹ như suối chảy, dịu như gió xuân.

Vết máu ở cổ tay nàng rỉ thêm. Trán lấm tấm mồ hôi.

Nàng rút tay lại. Ngồi thẳng dậy, thở nhẹ.

Tô Trạm vẫn chưa tỉnh.

Nhưng sát khí quanh hắn đã bớt. Mạch đập ổn định hơn. Cơn sốt trên trán dịu đi.

Nàng lặng lẽ ngồi nhìn hắn. Rất lâu. Rồi khẽ nghiêng đầu, hỏi như gió thoảng:

— Tại sao ngươi lại chọn chết… vì một đứa trẻ con?

Không ai trả lời.

Chỉ có tiếng cháo sôi lục bục bên ngoài, và tiếng bước chân nhỏ nhắn của Bảo Ảnh đang quay về.

Thiếu nữ đứng dậy, chỉnh lại băng vải nơi vai áo, xoay người bước ra.

Trên bậc cửa, nàng dừng lại một chút.

Nhìn trời.

Không nói gì.

Nhưng không khí trong căn nhà nhỏ... dường như đã ấm hơn một chút.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu