Thương Sinh Chi Đồ

Tác giả : Sinh Đồ Khách

Chương 19: Sống để trở về

Chương 19: Sống để trở về
Đông lại về. Cây đào nơi sân lá đã rụng gần hết. Những chú chim cũng như lười nhác khi gió lạnh kéo về, chẳng nghe tiếng hót. Sương sớm phủ kín sơn cốc, phủ cả vườn rau nhỏ bé hai huynh muội dày công chăm bón.
Thời gian như trôi qua chầm chậm giữa rừng sâu núi thẳm xa xăm mà yên bình.

Ba con người, ba số phận cơ cực, dần nép vào nhau mà sống, lặng lẽ bước qua những ngày tháng đã quên cả phồn hoa. Không đạo pháp, không vinh quang, chỉ có mái nhà tạm bợ, bếp lửa nghèo và tình thân gom góp mỗi ngày.

Một sáng bình minh lặng lẽ.
Tô Trạm thức dậy khi sương mù còn phủ kín vòm lá. Hắn ngồi dậy trên chiếc giường gỗ cứng, vươn lưng một cái, nghe từng khớp xương vang lên khe khẽ. Cả thân thể mỏi rã – nhưng vẫn ấm áp.

Thân thể hắn đã chạm đến giới hạn. Dù chưa từng từ bỏ luyện tập, nhưng cũng chẳng thể tiến thêm bao nhiêu.
Ngọn núi sau nhà đã như núi trọc khi hắn liên tục mượn đi sinh mệnh cỏ cây. Mong cho khi đông qua xuân tới, thiên địa có thể tái sinh.
Ngàn cân lực thân, coi như đã tương đương với Trúc Cơ viên mãn.
Với hắn giờ đây, có thể bảo vệ được cô em nhỏ… là đủ.

Hôm nay, hắn không lên núi.
Không phải vì mệt.
Mà vì – đã tròn một năm.

Một năm từ khi Tô gia diệt vong.
Hai huynh muội trốn chạy, lưu lạc về nơi rừng sâu núi thẳm này.
Một năm – trốn tránh, sống sót, bấu víu nhau mà sống.

Sau một hồi nhóm lửa, xuống bếp làm cơm, Bảo Ánh cũng tỉnh dậy.
Cô bé dụi đôi mắt vẫn còn mỏi, khẽ bước tới, lấp lửng hỏi:

— Ca… hôm nay dậy sớm vậy? Còn chuẩn bị đồ ăn nữa? Website TruyenLau.com

Tô Trạm quay lại, giọng ôn hòa:

— Ừm. Muội rửa mặt đi. Rồi chuẩn bị theo ta một chuyến.

— Đi đâu vậy, ca?
… À, hôm nay ca nấu thịt thỏ sao?
Chỗ thịt đó muội tưởng để dành mùa đông tới chứ?
Website TruyenLau.com
— Mà này, lão bá không ăn thịt đâu nha. Ca chuẩn bị đồ chay cho lão chưa?

Tô Trạm gật nhẹ, tay vẫn đảo cháo trong nồi:

— Ánh Nhi… hôm nay tròn một năm chúng ta tới đây.
Ca muốn lên mộ… làm giỗ cha mẹ. Cả Phùng gia gia, Mã gia gia nữa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khuôn mặt Bảo Ánh khẽ khựng lại.
Đôi mắt cô bé đỏ lên. Không rõ vì vừa dụi mắt… hay vì ký ức cũ bất chợt ùa về như nước tràn mi.

---

Đường lên núi phủ một lớp lá khô dày, xào xạc dưới mỗi bước chân. Bầu trời mùa đông âm u, ánh nắng nhạt không đủ xuyên qua tầng mây. Không khí như đông đặc lại, từng hơi thở cũng có thể kết thành sương mỏng.

Tô Trạm đi trước, lưng mang theo sọt tre. Trong sọt là ít hoa dại, món thịt thỏ mẹ hắn thích ăn và gói đồ chay gói từ ban sáng.
Bảo Ánh theo sau, ôm trong tay bó củi nhỏ, mắt cụp xuống, im lặng.

Sau lưng họ, lão trọc cũng bước chậm rãi, tay áo rộng phất nhẹ theo gió. Hắn không nói lời nào, chỉ lặng lẽ theo sau, ánh mắt dõi theo từng động tác vụng về của hai huynh muội. Có điều gì đó trong đôi mắt ấy — không rõ là thương xót, hoài niệm hay một chút tội nghiệt — cứ lặng im mà hiện hữu.

Con đường đá dựng dốc, vách núi phủ rêu trơn trượt. Nhưng lối mòn vẫn hiện rõ – nơi đây hắn lui tới thường xuyên.

Cuối cùng, tới một chỗ đất phẳng dưới gốc cổ thụ. Trên đó là bốn nấm mộ đất đơn sơ — bốn tấm bia gỗ đã phủ phong sương, con chữ mờ dần theo năm tháng.

Tô Trạm dừng chân.
Hắn ngồi xuống, đặt gói đồ trước mộ. Mỗi gói là phần cho cha mẹ, cho Phùng gia gia và Mã gia gia — những người từng liều chết đưa hai huynh muội thoát khỏi vòng vây.

Bảo Ánh quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt bó củi khô bên cạnh.
Cô bé không khóc, chỉ cúi đầu, chắp tay khấn vái.

Tô Trạm không thắp nhang — nơi đây núi thẳm rừng sâu, hương đèn không có.
Chỉ có ít củi khô được đốt lên, như để xua đi cái lạnh xé thân, cái hiu quạnh giằn nát lòng hai đứa trẻ.
Nhưng rồi, lửa cũng chẳng cháy được bao lâu.
Hắn chỉ ngồi đó, im lặng rất lâu.

Rồi khẽ khàng nói:

— Hài nhi bất hiếu… không thể giữ được gia nghiệp.
— Hài nhi bất lực… khiến cha mẹ phải chết trong biển lửa.
— Hai vị gia gia… vì cứu con mà không màng sinh tử.
— Nay đã một năm… thù chưa thể báo, thân thể vô dụng.

Hắn nắm chặt tay. Ngón tay đâm sâu vào lòng bàn tay, đến rớm máu.

— Nhưng hài nhi vẫn sống.
— Sống để bảo vệ Ánh Nhi.
— Sống… để một ngày trở lại, chẳng mong đứng giữa thiên hạ, chỉ mong hương hỏa trường tồn.
— Phụ mẫu trên cao… lời răn tổ tiên hài nhi không dám quên. Nhưng một đời vô dụng… hài nhi vẫn thấy nhói lòng.

Bảo Ánh không nói gì. Cô bé chỉ đặt tay lên mộ, thì thầm rất khẽ:

— Mẫu thân… phụ thân… Ánh Nhi nhớ hai người.
— Ca ca gầy đi nhiều lắm.
— Nhưng huynh ấy chưa bao giờ ngừng cố gắng.

Sau lưng, lão trọc vẫn đứng đó.
Ánh mắt lặng như tro lạnh.
Gió thổi qua áo mà thân ảnh chẳng lay động.

Hắn nhìn bốn nấm mộ, rồi nhìn thiếu niên quỳ trước mộ, bàn tay dính máu nhưng ánh mắt vẫn bướng bỉnh.

Lễ bái đã xong, ba người ngồi lại nơi gốc cổ thụ rêu phong, hưởng chút lộc hương hỏa người trên cao. Bầu không khí lặng lại, hòa quyện cùng tiếng gió rừng.

Lão trọc nhìn sâu vào đôi mắt hai đứa trẻ.
Đôi mắt vốn thấu sự đời kia, lúc này cũng ánh lên chút bi ai.

— Kia… là bốn ngôi phong mộ?

Bảo Ánh khẽ gật, giọng nhỏ như tiếng muỗi:

— Vâng. Khi đó chỉ còn ta và ca ca… được Mã bá đẩy vào truyền tống trận.
Là ca ca lập nên những nấm mộ này.
Một năm qua, hai huynh muội chưa từng rời khỏi sơn cốc, cũng chẳng dám mong ngày trở về.

Lão trọc chắp tay:

— Tô thí chủ… những ngày qua được hai vị cưu mang, lão cũng coi như được làm người thêm một kiếp.
Lần trước hứa sẽ xem lại công pháp cho ngươi, nay… đã có chút thành tựu.

Tô Trạm giật mình.
Đôi mắt như dán vào khuôn mặt lão, tai dường như không tin những gì vừa nghe được. Hắn không hỏi lại, chỉ ngây người, để đầu óc kịp hiểu những lời kia.

Một lát sau, hắn khẽ hỏi:

— Thành… sao? Lão nói thật sao?

Lão trọc đáp:

— Tô thí chủ, chớ vội hy vọng. Lão phải nói trước…
Đường này, chưa từng ai đi. Có thông hay không… lão cũng không biết.
Mà dù thông… nó cũng không dành cho… con người.

Tô Trạm siết tay, ánh mắt như bốc cháy:

— Ta không sợ.

Lão trọc thở dài:

— Haiz… Lão không muốn ngươi đi con đường đó a.
Cứ suy nghĩ kỹ. Chiều nay trở về… lão sẽ để ngươi thử một chút.

Cả ba người lại chìm vào im lặng.
Tâm mỗi người mang một dòng suy nghĩ riêng, mà lòng ai cũng nặng trĩu.

Rất lâu sau…
Lão mới đứng dậy, quay người, chậm rãi đi xuống núi.

Không nói gì cả.

Mình qua app đăng. Mọi người qua ủng hộ nhé.


Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu