Sáng sớm.
Sương mù vẫn chưa tan hết, nhưng bên trong căn nhà gỗ, ánh sáng đã len qua từng kẽ vách, vẽ thành những vệt chéo mờ nhạt trên sàn đất.
Trong chăn, Tô Trạm khẽ cựa mình.
Một hơi thở dài, đứt quãng. Mi mắt chớp nhẹ. Bàn tay gầy guộc cử động dưới lớp vải bông đã sờn.
— Ca ca!
Tiếng gọi nhỏ bật ra như reo. Bảo Ảnh đang bắc nồi cháo liền buông đũa chạy tới.
Tô Trạm nghiêng đầu, cổ họng khô khốc, chỉ khẽ gật.
— Ta… vẫn còn sống?
— Ừm! Mộc Thanh tỷ tỷ cứu ca đó! Còn truyền sinh khí cho ca! Còn…
— Từ từ. Chậm một chút, ta… chưa nhớ rõ gì cả.
Tô Trạm cố ngồi dậy, nhưng vừa chống tay liền nhăn mặt. Vết thương chưa lành, lực vẫn yếu. Bảo Ảnh vội đỡ lấy, chèn thêm đệm sau lưng.
Một lúc sau, hắn mới thở được đều.
Ánh mắt nhìn khắp căn phòng nhỏ. Vẫn quen thuộc. Vẫn mái nhà gỗ ọp ẹp, mùi củi cháy và thuốc thảo dược.
— Ai thế? — hắn hỏi khẽ.
TruyenLau
— Tỷ tên là Mộc Thanh. Hôm qua muội gặp bên ao. Ban đầu hung lắm, nhưng sau lại chịu ngồi ăn cháo, rồi cứu ca…
— Tu sĩ?
— Hở? À… muội không biết. Nhưng tỷ ấy nói tỷ có mộc linh huyết mạch. Chữa thương giỏi lắm.
Tô Trạm khẽ gật. Hắn kéo chăn phủ kín ngực, giọng trầm lại: TruyenLau
— Muội nấu xong thì mời tỷ ấy vào. Nhà mình nghèo, nhưng nàng giúp huynh — không thể để khách chịu đói.
— Dạ!
Một lúc sau.
Tiếng cháo sôi lục bục. Mùi thơm giản dị lan khắp nhà. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bảo Ảnh múc ba bát cháo, hai bát để trong, một bát bê ra cửa.
— Mộc Thanh tỷ ơi! Vào ăn cháo! Hôm nay nấu với củ cải non muội hái tuần trước nè!
Thiếu nữ khẽ mở mắt. Ánh nhìn lướt qua Bảo Ảnh, rồi xuyên vào căn nhà. Nơi đó, Tô Trạm đang tựa vào giường, im lặng nhìn ra.
Không có lời mời nhưng ánh mắt dần nhíu lại. Như cố lục lại kí ức đã học sem có ai giống ng con gái này. Sinh kiếp cảnh quá trẻ ko thể là kẻ vô danh.
Mộc Thanh đứng dậy, phủi nhẹ vạt váy, tay khẽ nắm chuôi kiếm. Nhưng không rút ra. Nàng bước vào nhà, từng bước nhẹ như gió.
Ba người ngồi quanh bàn tre nhỏ, thấp và cũ. Không có ghế. Chỉ có mấy khúc gỗ thay chân, lót thêm tấm vải rách làm đệm.
Tô Trạm nâng bát bằng hai tay. Hắn không ăn vội. Ánh mắt vẫn đặt lên Mộc Thanh — người ngồi đối diện, lưng thẳng, tay áo sạch, động tác nhã nhặn.
— Cảm tạ ân cứu mạng.
Giọng hắn trầm, dứt khoát. Không thấp hèn, cũng không tỏ ra yếu đuối.
Mộc Thanh gật đầu:
— Không cần khách sáo. Ta chỉ thuận tay.
— Thuận tay?
Tô Trạm nhíu mày, ánh mắt vẫn không rời nàng.
— Sinh kỳ... không phải cảnh giới mà người vô sự có thể “thuận tay” dùng sinh khí cứu người. Càng không thuận mà dừng lại ở đây suốt cả đêm.
Mộc Thanh không đáp.
Bảo Ảnh ngơ ngác nhìn hai người, cầm bát cháo giữa tay, không dám húp.
Một lát sau, Mộc Thanh mới khẽ nói:
— Nếu muốn hỏi thân phận, ta không có gì để kể. Vốn dĩ đang dưỡng thương. Gặp các ngươi là ngoài ý muốn.
— Nhưng… — nàng nhìn thẳng — … cũng không hối hận.
Tô Trạm gật nhẹ.
— Nếu vậy, ta không hỏi nữa. Chỉ cần không có ác ý, mảnh nhà tranh này vẫn còn chỗ.
Mộc Thanh cúi đầu, im lặng múc cháo.
Chỉ có tiếng thìa gỗ lách cách, tiếng cháo sôi nhỏ giọt trong nồi, và ánh sáng nhàn nhạt từ cửa hắt vào.
Sau cùng, chính Bảo Ảnh là người phá tan không khí im ắng.
— Hôm nay ăn cháo ba người… giống tiệc tết ghê!
Nó cười tươi, mặt lấm lem tro bếp.
Tô Trạm phì cười, nụ cười thoáng nhẹ như gió sớm.
Mộc Thanh cũng mím môi. Không cười rõ, nhưng khóe mắt… không còn lạnh.
Bữa cơm chưa xong thì bên ngoài đã vang lên tiếng xé gió — sắc bén như đao, đè nén như sấm.
Hai luồng khí tức mạnh mẽ ập tới từ chân trời, chỉ trong nháy mắt đã đến sát mái nhà tranh.
Tô Trạm lập tức đứng bật dậy. Động tác quá nhanh khiến vết thương nơi ngực nứt ra, máu tươi trào ra khỏi vạt áo. Nhưng hắn không để tâm.
Khí tức kia — không phải phàm nhân.
Nguyên Thần cảnh!
Ít nhất là như vậy. Thậm chí… còn mạnh hơn cả Hứa Ninh lão sư năm xưa.
Hắn lảo đảo đứng chắn trước Bảo Ảnh, ánh mắt quét qua cánh cửa lay động, toàn thân căng cứng như dây cung kéo hết tầm.
Ai?
Vì sao lại đến đây?
Một gian nhà tranh giữa núi rừng, một phế nhân, một tiểu cô nương… không đáng để loại cường giả này động tới.
Hắn nghiêng đầu, nhìn sang Mộc Thanh.
Cô gái vẫn ngồi yên. Bát cháo trên tay chưa cạn. Mắt phượng vẫn lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa, lưng thẳng, thần sắc không chút biến đổi.
Tô Trạm trầm giọng, hỏi:
— Người đến… vì ngươi?
Mộc Thanh khẽ gật.
— Ừm. Là người của ta. Hộ vệ sứ.
— …
Tô Trạm siết nắm tay. Hắn không biết mình đang thấy nhẹ nhõm hay căng thẳng hơn.
Nếu là người của nàng — thì nàng không đơn giản.
Không phải kẻ lưu lạc. Không phải tu sĩ vô danh.
Mà là có thế lực.
Tô Trạm không hỏi thêm. Nhưng bàn tay rịn mồ hôi lạnh.
Bên ngoài, hai thân ảnh đã hạ xuống trước sân nhà.
Một người là lão giả tóc bạc, mặc trường bào lam sẫm, khí tức nội liễm nhưng ánh mắt sắc bén như kiếm rút khỏi vỏ.
Người còn lại là một thanh niên trẻ tuổi, lưng đeo kiếm ngắn, áo bào xẻ tà, đứng yên nhưng vẫn khiến không khí quanh hắn như gợn sóng.
Cả hai không xông vào nhà, cũng không phát ra linh áp đe dọa. Chỉ cúi đầu một nhịp, rồi đồng thanh gọi:
— Mộc tiểu thư!
Giọng nói không lớn, nhưng vững như núi, trầm như chuông cổ.
Bảo Ảnh giật nảy mình, trốn ra sau lưng ca ca. Còn Tô Trạm, chỉ khẽ híp mắt — từng dây thần kinh căng như sợi thép.
Mộc Thanh đặt bát xuống.
Nàng không vội ra ngoài. Chỉ đứng dậy, phủi nhẹ váy áo.
— Ta ra một lát.
Trước khi bước qua cửa, nàng dừng lại, quay đầu nhìn Tô Trạm:
— Không cần đề phòng. Họ sẽ không động đến hai người.
Tô Trạm không đáp. Nhưng ánh mắt hắn vẫn không lơi lỏng, cho đến khi nàng bước hẳn ra ngoài.
Cánh cửa gỗ khép hờ.
Ngoài sân, tiếng gió lùa qua vạt cỏ dại. Hai người kia đang quỳ một gối, cung kính hành lễ.
— Thuộc hạ đến chậm. Xin tiểu thư trách phạt!
Mộc Thanh đứng giữa sân, tay áo phất nhẹ theo gió. Mắt nàng khẽ liếc qua họ, giọng bình đạm:
— Có tìm được người kia không?
— Vẫn chưa. Nhưng chúng ta đã phong tỏa ba dãy núi. Ngày đêm dò xét. Hắn không thể trốn thoát.
— Vậy tốt. Lui xuống.
— Còn về… hai người trong nhà?
— Không cần động đến.
Nàng dừng lại, ánh mắt mờ nhạt nhìn về phía cánh cửa gỗ sau lưng.
— Nhất là đứa nhỏ… đừng để dọa nó.
— Rõ!
Hai người đồng loạt cúi đầu.
Bên trong nhà.
Tô Trạm ngồi trở lại giường, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi rịn đầy trán.
Bảo Ảnh vội lấy khăn lau cho huynh, nhưng không giấu được lo lắng.
— Ca… bọn họ có giết người không?
— Không.
Tô Trạm khẽ lắc đầu. Hắn cũng không chắc chắn, nhưng hắn muốn tin vào lời Mộc Thanh vừa nói.
Vì nếu ngay cả nàng cũng là kẻ hai mặt — thì lo lắng cũng chẳng giải quyết đc gì.
Thương Sinh Chi Đồ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.