Thương Sinh Chi Đồ

Tác giả : Sinh Đồ Khách

Chương 17: Đôi trứng lạ

Hôm sau trời nhiều mây, ánh nắng không rõ ràng, sương sớm vẫn còn đọng trên mái cỏ nhà tranh. Tô Trạm thức dậy từ rất sớm, nhìn thoáng ra ngọn thác sau núi… rồi lại quay đầu.

Hắn không dám mạo hiểm.

Dù lão trọc kia có vẻ yếu, vẫn còn nằm một góc phòng như gốc cây mục… nhưng chẳng ai biết khi nào gốc cây đó sẽ mọc ra nanh vuốt. Không thể lên núi, hắn bèn chọn khu đất gần nhà, vác tảng đá quen thuộc rồi bắt đầu chạy quanh sân.

Tảng đá nặng trĩu đè xuống vai. Gió sớm lùa qua lớp áo mỏng, mồ hôi chảy từng giọt xuống bùn non dưới chân. Mỗi bước là một tiếng bịch nặng nề, cuốn theo cát bụi.

Trong nhà, lão trọc ngồi dựa bên vách, tay cầm bát nước gừng nóng. Đầu vẫn trọc, áo đã thay, mùi khói lửa trên người vẫn còn. Mắt nhìn qua cửa, theo dõi từng vòng chạy của thiếu niên bên ngoài.

Tô Trạm chạy được bốn vòng thì Bảo Ảnh thức dậy. Vừa dụi mắt vừa ngáp, thấy ca ca đang vác đá, nàng lẩm bẩm:

— Hôm nay không lên núi à?

— Không tiện.

Tô Trạm đáp gọn, vẫn không rời mắt khỏi tảng đá và khoảng sân trước mặt.

Lão trọc chợt bước ra khỏi cửa. Tay xắn tay áo, bước đến gần gian bếp. Hắn vừa đi vừa ngó nghiêng nồi niêu. Bảo Ảnh giật mình, tròn mắt:

— Lão bá... làm gì thế?

— Bần tăng... có thể giúp nấu cháo.

— Lão biết nấu?

— Biết ít. Đời tu hành khổ hạnh, không biết nấu làm sao qua?

Bảo Ảnh cười khúc khích:

— Vậy lão rửa rau đi!

Tô Trạm lập tức đặt tảng đá xuống, lau mồ hôi, nghiêng đầu nhìn chằm chằm. Hắn không nói, nhưng ánh mắt như cây đao đặt sẵn trên bàn.

Lão trọc cười hiền lành, không để tâm, cẩn thận xếp rau rừng, dùng gáo múc nước giếng rửa từng cọng. Tay run run, nhưng động tác thành thục như đã làm hàng trăm lần.

Một lát sau, khi nồi cháo đã sôi, Tô Trạm mới chịu ngồi xuống ngoài hiên. Ánh mắt vẫn không rời khỏi hai người trong bếp.

— Hai huynh muội sống ở đây bao lâu rồi? TruyenLau.com

Lão hỏi, vẫn đảo cháo đều tay.

— Gần một năm.

Bảo Ảnh đáp, đưa bát gừng cho ca ca. Đọc truyện tại TruyenLau.com

— Phụ mẫu đâu?

Tô Trạm siết tay, nhưng không nói gì. Bảo Ảnh khẽ cúi đầu:

— Chết cả rồi. Chúng ta trốn về đây.

— Trốn?
Nguồn copy từ TruyenLau.com
— Vì ca ca bị phế đan điền. Không tu được nữa.

Lão hơi khựng lại. Mắt lộ một tia sáng khó thấy, rồi lại dịu xuống:

— Bị phế rồi sao?

— Gần một năm trước. Bị người hãm hại trong học viện.

Tô Trạm đáp, giọng khô cứng như đá mài.

Lão gật đầu, đặt muôi xuống, đi lại gần, ngồi xổm trước mặt Tô Trạm:

— Cho ta xem thử.

Tô Trạm chần chừ một chút, rồi đưa tay phải ra.

Lão đặt hai ngón tay lên cổ tay hắn. Tĩnh mạch đập đều, nhưng trong mạch không có chút linh khí nào — chỉ có một luồng sinh khí cực mỏng, như sợi rễ cỏ đang lay động nhẹ trong xương tủy.

Lão khẽ “à” một tiếng, nửa trầm ngâm, nửa ngạc nhiên:

— Kinh mạch vẫn thông. Mạch máu không đứt. Đan điền... đúng là đã hủy, nhưng không tuyệt đường sống.

Tô Trạm nheo mắt:

— Có cách không?

Lão lắc đầu:

— Có thì là có. Nhưng lão cũng không chắc… ngươi tu sinh mệnh khí sao?

— Một đoạn khẩu quyết người khác để lại.

— Vẫn còn chút rào cản.

Lão buông cổ tay hắn, đứng dậy, quay về bếp đảo cháo.

— Phật môn vốn pháp thể đồng tu. Kim Cương Bất Hoại Thần Công luyện thể không hề kém pháp tu. Chỉ là...

Tô Trạm: Là sao vậy? Ta không sợ khổ.

Lão bá: Kim Cương Bất Hoại Thần Công vốn là pháp môn dẫn lôi luyện thể. Phật môn có Huyền Lôi gia trì, chống đỡ luyện thể mà ra nhục thân kim cương bất hoại. Luyện tâm mà hiện Phật tướng, ma tà bất xâm. Chỉ là nơi này niệm lực không thông. Huyền Lôi không dẫn a.

Bảo Ảnh: Ca ca vốn là Tịch Diệt Lôi Đình võ hồn. Dùng nó mà luyện.

Đôi mắt to tròn của nàng khẽ chớp.

Lão bá cười nhẹ, lắc đầu:

— Tiểu cô nương chưa hiểu. Huyền Lôi là niệm chúng sinh. Vốn ôn hòa, luyện từ tâm ra mà tăng cường. Thiên lôi lại là thứ ngoại vật xé từ ngoài vào. Xưa nay chẳng ai dám luyện a. Thân thể xé nát, đau đớn người thường sao chịu được. Hơn nữa, lợi bất cập hại. Tổn thương làm sao lành?

Tô Trạm: Lão bá. Ta không sợ đau đớn. Chữa lành thân thể có thể dùng khẩu quyết sinh mệnh lực hồi phục.

Lão bá: Về lý thuyết là có thể. Để lão nghiên cứu lại đã.

Bảo Ảnh cười, ngồi sắp chén đũa:

— Lão bá cũng nói giống tỷ tỷ áo xanh hôm trước.

— Tỷ áo xanh?

— À… một người tên Mộc Thanh. Tỷ ấy cứu ca ca một mạng.

Lão trọc gật đầu. Mắt hơi đổi sắc. Rồi sau khi múc cháo ra, bỗng quay lại hỏi:

— À phải rồi. Lúc bần tăng rơi xuống núi... nhớ mang theo hai quả trứng lớn.

Tô Trạm và Bảo Ảnh đều ngẩng lên:

— Trứng?

— Phải. Tròn như hồ lô, toàn thân màu trắng. Lão chẳng giữ được gì nhưng tiếc hai sinh mệnh nên ôm lấy.

Tô Trạm chau mày:

— Không thấy. Lúc ta tới nơi chỉ có mình lão.

Bảo Ảnh ngập ngừng:

— Hình như khi muội cho lão uống nước, có thấy bên cạnh có cái túi nhỏ… nhưng trống trơn à.

Lão nhíu mày. Tay sờ lên trán:

— Không ổn. Nếu rơi mất… vậy hai quả đó đã lăn xuống sườn cốc rồi.

Tô Trạm đứng bật dậy, mắt hẹp lại:

— Lão nói là cái gì trong trứng?

Lão mỉm cười:

— Có thể là “nghiệt duyên”, cũng có thể là “cơ duyên”. Tùy người gặp.

---

Ba người vội vã lên núi.

Cảnh vật vẫn như cũ, sườn cốc rậm rạp cỏ cây. Sau hơn một canh giờ tìm kiếm, Bảo Ảnh hét lên đầu tiên. Dưới một tán cây, giữa rễ rêu phủ, hai quả trứng trắng nhờ như ngọc đang nằm sát nhau, không hề vỡ.

Lão trọc bước tới, nhẹ nhàng nhặt lên, lau sạch, ánh mắt hơi khựng lại. Hắn nhìn hồi lâu, rồi quay sang Tô Trạm:

— Lúc cứu bần tăng, hai người không màng nguy hiểm. Lão già thân chẳng còn gì. Đây coi như một món trả ơn.

Tô Trạm sững sờ:

— Ý lão là…

— Tặng cho các ngươi. Có lẽ… nó sẽ giúp được các ngươi điều gì đó. Còn ta… giữ cũng vô dụng.

Tô Trạm cau mày nhìn trứng, vẫn chưa chìa tay. Lão trọc thở dài một tiếng, ánh mắt như chìm vào sương sớm xa xăm.

— Bần tăng từng gặp qua thứ này.

— Rốt cuộc là gì?

Lão không trả lời ngay. Hồi lâu sau mới khẽ đáp, giọng thấp gần như lẩm bẩm:

— Chỉ là một đôi sinh linh... tội nghiệp.

Hắn cúi nhìn đôi trứng trong tay, ánh mắt tràn đầy thương xót:

— Nếu có thể, hãy chăm sóc chúng với tình thương.

Tô Trạm nghe không hiểu, chỉ cảm thấy lão nói quá kỳ lạ. Nhưng trong lòng lờ mờ dâng lên một cảm giác quái dị — như thể thứ này không phải bảo vật, cũng chẳng phải hung vật… mà là một đoạn oán duyên bị phong kín.

— Nếu là sinh linh... làm sao để chúng nở ra?

Lão trọc chắp tay, nhìn thẳng hắn:

— Bần tăng cũng không rõ.
— Linh vật đất trời...có cơ duyên tự sẽ toả sáng.

Tô Trạm không hỏi nữa. Hắn đưa tay, nhận lấy túi trứng, nhấc lên như mang theo một khối nhân quả nặng nề.

Lão trọc nhìn bóng lưng hai huynh muội đi xuống núi, chỉ khẽ thở dài:

— Mong là lão chọn không sai. Không phụ lời phật dậy a.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu