Thương Sinh Chi Đồ

Tác giả : Sinh Đồ Khách

Chương 16: Lão già trọc

Đêm ấy, gió lớn thổi xuyên qua khe núi, se sắt lạnh. Tiếng côn trùng thưa thớt, chìm dần trong màn sương mỏng như tơ. Trong căn nhà đá lợp cỏ đơn sơ, Bảo Ánh quay lưng về phía anh trai, ôm chặt chiếc chăn đã sờn mép. Tô Trạm nằm sát vách, tay vẫn đặt gần thanh đao cùn – thói quen từ những năm tháng trốn chạy.

Bỗng một tiếng "ầm" lớn vang lên từ sườn núi sau nhà. Đá lở, chim bay loạn, rồi... yên tĩnh đến đáng ngờ.

Tô Trạm bật dậy theo bản năng, kéo muội muội ra khỏi chăn:

> — Dậy. Có động.

Hai huynh muội men theo vách đá. Tới nơi thì thấy một lão già nằm thẳng cẳng giữa bãi cỏ. Áo vàng chóe, rách tả tơi. Đầu trọc bóng lưỡng, cả người bốc mùi khét như vừa bị thiên lôi bổ trúng.

Bảo Ánh dụi mắt, kéo tay Tô Trạm thì thầm:

> — Ca ca… có người. Là người mà… nhưng sao kỳ dị vậy?

Tô Trạm siết tay muội muội, hạ giọng:

> — Nhỏ tiếng thôi.

> — Ca ca… lão ấy mặc váy hả? Là... dị hợm luyến ái sao?

> — Không phải váy… mà cũng chẳng giống đạo bào.
(ngập ngừng)
— Đừng nói bậy.

> — Nhìn kìa, ca ca. Đến đôi giày cũng không có. Như mấy lão ăn mày ở trấn Thanh Dương ấy.
(nghiêng đầu)
— Hình như lão bị đánh đến rụng hết tóc rồi. Trên đầu còn có chín cái ấn thâm đen kìa. Ai lại đánh một lão bá ăn mày đến trọc đầu chứ… thật đáng thương.

Tô Trạm chau mày. Lão kia yếu đến mức như sắp lìa đời, nhưng khí tức lại kỳ lạ. Không giống tu sĩ, càng không giống người phàm.

Hắn kéo tay muội muội, lạnh giọng:

> — Đừng động vào. Đi.

> — Khoan đã ca ca! Lão bá sắp chết rồi, bỏ mặc vậy sao được?

> — Kệ lão. Chúng ta không gánh nổi phiền phức này đâu. Đọc truyện tại TruyenLau.com

> — Nhưng… ca ca, lão bá bị thương nặng vậy, sao mà gây phiền phức cho được?

Tô Trạm liếc lại, mắt lóe lên vẻ cảnh giác:

> — Lão không gây. Nhưng kẻ đánh lão đến mức này… chắc chắn không phải người thường. Nếu tìm đến, ta và muội đều không chịu nổi. Về. Nhanh. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Đêm ấy, Bảo Ánh trằn trọc mãi không ngủ. Trời vừa tang tảng sáng, nàng đã lén dậy, bưng theo chén nước nhỏ, trèo lên núi.

Lão già vẫn nằm đó. Miệng mấp máy, như gọi gì đó trong vô thức.

Nàng khẽ chạm chén nước vào môi lão. Cổ họng lão động đậy. Uống được vài ngụm, lão dần mở mắt.

Đôi mắt ấy đục như bụi thời gian phủ mờ, nhưng sâu thăm thẳm, phản chiếu một tầng từ bi lặng lẽ.

Lão nhìn nàng, giọng khàn khàn: Đọc truyện tại TruyenLau.com

> — Tiểu thí chủ... ngươi là người nơi đây?

Bảo Ánh nghiêng đầu suy nghĩ một chút, rồi nghiêm túc đáp:

> — Không. Nhưng huynh muội ta trốn ở đây.

Lão gật đầu, mỉm cười:

> — Tên ngươi là gì?

> — Ta tên Bảo Ánh. Còn lão là ai? Lão bị ai đánh vậy? Kẻ thù của lão đâu? Ca ca ta sợ bọn họ sẽ tìm đến.

Lão thở khẽ:

> — Không sao. Kẻ thù ở xa, cũng chẳng cần tìm tới nữa.
(cúi đầu)
— Đa tạ tiểu thí chủ.

Bảo Ánh cười tươi:

> — Kẻ thù không tới là tốt rồi! Vậy ca ca sẽ yên tâm hơn. Lão bá nằm nghỉ nhé, ta về gọi ca ca!

Nói rồi, nàng đặt chén nước xuống, tung tăng chạy xuống núi. Tóc đuôi ngựa khẽ vẫy nhẹ sau đầu theo từng bước chân nhỏ. Miệng cười vui vẻ, tiếng hát thiếu nữ vang vọng giữa sơn cốc, hòa cùng vài tia nắng sớm đầu tiên xuyên qua sương mù, rọi xuống nền cỏ ẩm.

Khi Tô Trạm mở mắt, trời đã sáng rõ.

Bên ngoài, tiếng chim nhỏ gọi nhau kiếm ăn. Trong bếp, củi khô lách tách cháy, mùi gạo rang lẫn trong hơi sương lạnh.

Hắn vừa xoay người, Bảo Ánh đã hớt hải chạy vào, mặt mày hớn hở như vừa nhặt được một con mèo hoang:

> — Ca ca! Lão bá tỉnh rồi! Không phải người xấu đâu! Chúng ta mang lão về nhà đi, được không?

Tô Trạm gạt chăn, nhíu mày:

> — Muội lại lên đó?

> — Hì hì… chỉ mang chén nước thôi mà. Lão bá còn gọi ta là “tiểu thí chủ” nữa đấy! Nhìn yếu lắm, không đi nổi đâu. Lỡ lão chết trên núi thì tội lắm...

Nàng chớp mắt hỏi:

> — Mà ca ca, "tiểu thí chủ" là gì vậy? Sao muội chưa nghe ai gọi thế bao giờ?

Tô Trạm hơi ngẩn ra, xoa trán:

> — Ta cũng không biết…

Hắn không tin lão già kia. Nhưng hắn biết, nếu để lão chết trên núi, muội muội sẽ mang áy náy suốt đời.

Nửa canh giờ sau, hai huynh muội cõng lão về. Lão chẳng còn sức, cả đường đi chỉ thở dốc, tay gác trên vai Tô Trạm như người sắp chết chìm bám vào thuyền mục.

Trong căn phòng nhỏ, Tô Trạm ngồi đối diện lão già, cách một chiếc bàn gỗ mẻ góc.

Lão đã được thay áo, lau mặt, nằm dựa vào đệm rơm. Đầu trọc lóc, ám khói, lấm tấm vết cháy sém. Chén nước còn nóng trong tay, nhưng chưa uống đã bị ánh mắt như dao của Tô Trạm ép đến nghẹn.

> — Lão là ai?
Vì sao xuất hiện ở đây?
Ai đánh lão?

Giọng Tô Trạm không lớn, nhưng từng chữ như chém.

Lão nhấp một ngụm, rồi thở ra:

> — Haizz… thí chủ chớ lo. Kẻ thù của bần tăng ở xa. Không hại được thí chủ đâu.

> — Lão không giống người thường — khí tức rất lạ.
Nói thật đi. Ta không tin lão.

Lão mỉm cười, mắt sâu như giếng cổ:

> — Đệ tử Phật môn, không nói dối.

Tô Trạm cau mày:

> — Phật môn? Tông môn gì vậy?

Đôi mắt lão hơi ngỡ ngàng:

> — Thí chủ không biết Phật môn?

> — Vớ vẩn! Tam tông tứ tộc nhất viện khắp đại lục, nào có Phật môn?

Lão gật đầu chậm rãi:

> — Ra là vậy. Chẳng trách... niệm lực không cảm nhận được.
Trời cao, Phật ở xa…

> — Lão nói gì?
Mau nói rõ. Phật môn là gì?

Tay Tô Trạm đặt chặt lên đao cùn. Ánh mắt sắc lại.

Lão thở ra:

> — Phật môn ở nơi xa. Có nói thí chủ cũng không hiểu.
Bọn ta tu “niệm lực”, thiên hạ gọi là… một đám lừa trọc.

Ngay lúc đó, Bảo Ánh bất ngờ thò đầu vào cửa sổ, đôi mắt tròn xoe:

> — Lão bá! Vậy là ngươi... trọc đầu từ lâu rồi sao? Không phải bị đánh trọc à?

Lão khẽ cười, lắc đầu.

> — “Lừa trọc”… vậy là tông môn toàn mấy con lừa trọc đầu tu luyện thành tinh à?

Lão vừa nhấp ngụm nước… phụt ra, ho sặc sụa, mặt đỏ bừng:

> — Thiện tai... thiện tai... tiểu thí chủ chớ nói bậy...
Ta là người… Phật môn cũng là người…

Bảo Ánh đảo mắt, giọng ngây thơ:

> — Ra là người. Vậy mà gọi là “lừa trọc”, muội tưởng thật…

Tô Trạm chau mày:

> — Ánh nhi, nấu cháo đi. Để ca nói chuyện.

> — Vâng ạ!

Bên ngoài, nàng cười khúc khích, loay hoay cắt gừng, gõ nắp nồi, rồi còn thò đầu vào hỏi:

> — Hai người không đánh nhau đấy chứ?

> — Muội đừng chen vào. — Tô Trạm nghiêm giọng.

Nhưng ánh mắt lão nhìn ra cửa lại dịu hẳn:

> — Cô nương ấy… thiện tâm trời sinh.
Tốt bụng, hồn nhiên... như đóa sen chưa dính bùn.

Tô Trạm đặt đao cùn “cạch” lên bàn:

> — Đừng động vào nàng.

Lão gật đầu, giọng khẽ:

> — Không dám.
Cả đời lão... chưa từng động vào nữ nhân nào.
Giờ chắc… cũng chẳng còn cơ hội.

Căn phòng im lặng một thoáng.

Tô Trạm cuối cùng cũng nói:

> — Lão ở lại vài hôm.
Nhưng nếu một lời là giả… đừng trách ta độc thủ.

Lão cúi đầu. Bát nước vừa chạm môi, ánh mắt thoáng lên một tia sáng mờ – khó phân là tro tàn, hay là lửa chưa tắt.

Bên bếp, Bảo Ánh nhón tay nếm thử cháo, nhíu mày rồi hí hoáy bỏ thêm chút muối.

Ánh nắng sáng sớm len qua mái cỏ, rọi lên mái tóc nàng – và phản chiếu vào ánh mắt trầm mặc của Tô Trạm, kẻ vẫn chưa dời tầm nhìn khỏi lão nhân trọc đầu trước mặt.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu