Thương Sinh Chi Đồ

Tác giả : Sinh Đồ Khách

Chương 18: Lão là ai?

Từ sau khi mang trứng về, Bảo Ảnh không còn ngủ cùng Tô Trạm nữa.

Nàng xin một cái sọt tre cũ, trải cỏ khô thành ổ, nhẹ nhàng đặt hai quả trứng vào. Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên nàng làm là cúi người, khẽ chạm tay lên vỏ trứng, lắng nghe… như thể bên trong thật sự có tiếng tim đập.

— Ca ca, chúng nó biết thở đấy.

Tô Trạm chau mày, không trả lời. Nhưng đêm ấy, hắn len lén ngồi dậy, đặt ngón tay lên vỏ trứng. Trơn nhẵn. Mát lạnh. Lặng im.

Không gì cả.

Nhưng từ hôm đó trở đi, mỗi đêm hắn đều dậy nhìn trứng. Không rõ là vì nghi ngờ, lo lắng… hay đơn giản vì có điều gì đó khiến hắn không rời mắt được.

---

Ngày qua ngày, Tô Trạm tiếp tục tu luyện. Cực khổ có thừa, chưa từng dừng lại.

Từ khi thân thể dần đạt tới tầng tương đương Trúc Cơ hậu kỳ thì hiệu quả giảm mạnh. Luyện mãi không tăng. Khẩu quyết cũng đã đến cực hạn. Mỗi lần dung nhập sinh mệnh lực không đủ hồi phục mà chỉ kéo dài thêm thống khổ.

Nhưng quyết tâm chưa dứt, ý chí chưa tan. Mỗi ngày, hắn vẫn đều đặn luyện tập, hành hạ thân thể như một kẻ điên.

Buổi sáng, hắn vác tảng đá chạy quanh núi.

Buổi trưa, hít thở sinh mệnh lực theo khẩu quyết cũ.

Đến chiều, tự mình châm đốt cỏ khô, trần thân ngồi giữa khói lửa, dùng tâm cảm ứng tia lôi khí còn sót lại trong huyết mạch. Mỗi lần đều đau đến lăn lộn, nhưng hắn chưa từng kêu một tiếng.

Lão trọc đứng ngoài sân, mắt khép hờ, chắp tay tụng Phật, miệng niệm vô thanh.

Khi ngọn lửa lụi dần, hắn mới thấp giọng:

— Khẩu quyết này… rất tốt. Nhưng không phải nhân tộc thuần túy có thể ngộ ra a.

Tô Trạm thở hổn hển:

— Ý lão là sao?
TruyenLau.com
— Khẩu quyết ngươi luyện... đi rất gần dòng chảy sinh mệnh.

— Người truyền cho ta là Thánh nữ Mộc tộc. Mộc tộc đại diện cho ý chí cây sinh mệnh, nắm giữ dòng chảy sinh mệnh toàn thiên địa.

— Vậy thì đúng rồi.

Lão trọc khẽ gật đầu, ánh mắt lần đầu hiện chút tán thưởng. Hắn nhìn tàn lửa còn đỏ rực dưới đất, rồi chợt hỏi:

— Trước khi bị phế… ngươi đã tu đến cảnh giới nào?
Website TruyenLau.com
Tô Trạm lau mồ hôi, đáp dứt khoát:

— Sơ kỳ Kim Đan.

Lão khựng lại. Đôi mắt nửa khép bỗng mở to. Trong ánh nhìn vốn đục mờ ấy, lần đầu tiên xuất hiện một tia sáng rõ rệt:

— Kim Đan? Ngươi... nói là... cảnh giới Kim Đan?

Tô Trạm nhíu mày: Website TruyenLau.com

— Đúng vậy?

Lão trọc không đáp. Hắn lùi một bước, khẽ vuốt cằm, trầm giọng:

— Đó là cảnh giới nào?

Tô Trạm siết chặt nắm tay, giọng trở nên cảnh giác:

— Lão là ai? Đến từ đâu? Tại sao cảnh giới Kim Đan cũng không biết?

Lão trọc bật cười khẽ, không đáp thẳng. Hắn ngồi xuống một tảng đá, hai tay đặt lên đầu gối, ánh mắt nhìn xa xăm:

— Ta... quên đi rất nhiều thứ. Cảnh giới tu luyện ở đây... lão không nhớ nổi a.

Tô Trạm càng nghe càng trầm mặc. Không biết lão đang nói thật hay mê sảng, nhưng có một điều hắn chắc chắn:

Lão… không thuộc về đại lục này.

---

Lão trọc nhìn hắn, nhẹ giọng:

— Vậy... ngươi nói thử cho ta nghe. Đại lục này phân cảnh giới ra sao?

Tô Trạm do dự chốc lát, rồi bắt đầu liệt kê:

Luyện Thể cảnh – phàm nhân luyện thân, xây căn cơ thể chất.

Trúc Cơ cảnh – khai mở linh mạch, bắt đầu quen thuộc với linh khí.

Kim Đan cảnh – ngưng tụ linh lực thành đan, coi như một bước đại thành đầu tiên.

Sinh Kiếp cảnh – ép sinh mệnh lực vào đan điền, mở rộng tối đa dung lượng Kim Đan.

Tử Kiếp cảnh – rút sạch sinh mệnh lực, tẩy rửa đan điền, tái lập căn cơ, tinh luyện chất lượng linh khí.

> Hai tầng này chính là sống – chết, diệt – sinh tôi luyện thân thể. Sau đó mới bắt đầu độ kiếp lôi, tiến vào tầng tu sĩ cấp cao:

Dung Hồn cảnh – dung nhập hồn lực thiên địa, mở rộng và tăng trưởng thức hải.

Nguyên Thần cảnh – hồn lực cô lại, kết thành trứng nguyên thần trong thức hải.

Kết Anh cảnh – trứng nở thành anh, hiện hóa hình người trong thức hải.

Hợp Thần cảnh – nguyên anh dung nhập vào thân thể, lực lượng thân – thần hợp nhất, bước vào cực hạn tu sĩ.

Lão trọc nghe đến “Dung Hồn”, khẽ lẩm bẩm:

— Dẫn thần chi pháp, ngưng thần nhập thể… Có vài điểm tương đồng.

Đến khi Tô Trạm nói đến “Hợp Thần”, lão nhíu mày:

— Chẳng phải là Dung Khí cảnh và Dung Hồn cảnh sao?

Tô Trạm nhíu mày:

— Lão nói gì?

Lão trọc không đáp, chỉ gật gù, rồi đứng dậy đi vài bước quanh sân, hỏi tiếp:

— Vậy... thiên kiếp ở đây là gì?

— Kiếp lôi thử luyện tu sĩ. Từ Dung Hồn cảnh trở đi sẽ độ lôi kiếp. Độ đủ sáu tầng mới tiến nhập Dung Hồn. Sau đó mỗi cảnh giới tăng thêm một tầng lôi kiếp.

— Vậy là có… Cửu Kiếp?

— Phải.

Tô Trạm hít sâu một hơi, chậm rãi đọc ra từng cái tên:

1. Kim Trúc Thần Lôi

2. Sinh Mộc Thần Lôi

3. Trọng Thủy Thần Lôi

4. Diệt Hỏa Thần Lôi

5. Hậu Thổ Thần Lôi

6. Hóa Phong Thánh Lôi

7. Tịnh Quang Thánh Lôi

8. Hắc Ám Thánh Lôi

9. Hỗn Độn Tịch Diệt Lôi Đình

Cửu lôi, cửu kiếp… mà thành.

---

Một cơn gió thoảng qua, vạt áo cũ bạc phếch của lão bay nhẹ. Hắn đứng quay lưng lại với Tô Trạm, nhưng giọng nói vẫn rõ ràng:

— Có lẽ… nơi này không tệ. Đạo ở đây… rất “thật”.

Tô Trạm nhìn theo bóng lưng ấy, lòng trào lên một cảm giác kỳ lạ:

Người này... là ai?

Tại sao lại rơi xuống ngọn thác sau núi, đúng vào lúc ta vừa bị phế?

Và... tại sao ngay lúc này… ta lại cảm thấy, mọi thứ mới chỉ là bắt đầu?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu