Từng tia sáng bình minh len qua kẽ lá, khẽ rọi khi mặt trời vừa nhô lên sau rặng núi, chiếu xuống khuôn mặt non thơ của hai đứa trẻ đang ngất lịm trên bãi đá rạn vỡ – nơi vẫn còn in rõ từng đường vân lộ. Tiếng ríu rít của vài con chim nhỏ đi kiếm ăn giữa mùa đông lạnh giá vang lên, chen giữa âm thanh róc rách của dòng nước nơi thác cao đổ về ao trũng xa xa.
Trên gương mặt bẩn thỉu, ngây thơ, vương đầy bi ai và mỏi mệt. Đôi mắt to tròn của Bảo Ánh khẽ mở ra, đã lấm tấm tia máu. Thất thần, nàng nhìn quanh – chỉ còn lại ca ca bên cạnh. Giọng nàng mềm nhũn, khẽ lay lay hắn:
— Ca... ca...
Tô Trạm nhíu mày, cố xua đi cái mệt mỏi trong đầu để kịp định thần. Vất vả chống tay, hắn cố dựng dậy thân thể đã rã rời.
Cảnh sơn cốc mờ sương lặng lẽ in vào đôi mắt hai đứa trẻ như cố xoa dịu điều gì đó. Cả hai lặng đi, như tự cho mình một khoảnh khắc yên bình để lắng lại. Trong đầu, những mảnh ký ức rời rạc dần hiện về. Một đứa còn chưa hiểu vì sao, một đứa thì đã dần nhận ra tất cả.
Trên cao, vách núi phủ rêu xanh như vết thương loang lổ trải dài, dây leo rủ xuống như tóc bạc thời gian. Ánh mặt trời le lói luồn qua tán cây dày đặc, rọi xuống những đốm sáng mờ nhòe nơi thảm lá úa mục.
Một đàn bướm trắng bay ngang qua khe đá, lượn vài vòng quanh đám dương xỉ rồi biến mất giữa tầng mây mỏng – như hồn ma kẻ cũ trở về tiễn biệt người sau.
Bảo Ánh nhìn về xa xăm như đang tìm kiếm điều gì. Vô thức, trong miệng nàng khẽ hỏi – như tự vấn, như hỏi thiên địa, như hỏi chính ca ca đang ngồi đó:
— Cha mẹ... đâu?
Đôi mắt hắn bỗng có tiêu cự. Từng tia máu dồn tụ như chứng tích cho một đêm địa ngục. Hắn cố nhìn về nơi từng là mái nhà ấm êm. Trong miệng bật ra như vô thức:
Website TruyenLau.com
— Cha... mẹ... — Ra là thế... ha... ha... ha... Ra là thế! — Tại sao ta còn sống? Sao chỉ mình ta còn sống?!
Hắn cười. Rồi khóc. Rồi gào lên như thú non bị tước mất mẹ cha:
— CHA! MẸ!!
Bảo Ánh giật mình, mắt run lên vì sợ. Nàng đưa tay lên, muốn ôm lấy hắn – nhưng lại không dám. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nắm đấm Tô Trạm giáng xuống nền đá nát vụn. Máu hòa vào đất mẹ. Tiếng gào bật lên xé gan ruột:
— TẠI TA! — Là do ta! — Do ta mà cha mẹ chết, mà Tô gia diệt vong!!
Tay hắn bấu chặt nền đá như cố bám lấy điều gì. Rồi hắn cầm lên một mảnh đá – thất thần.
— Hài nhi bất hiếu... — Hài nhi đền tội tổ tông...
Chát! Website TruyenLau.com
Mảnh đá giáng lên đầu. Máu chảy xuống khuôn mặt non nớt, len vào khóe mắt.
Hắn rên lên. Rồi lại –
Chát!
Âm thanh ấy như cắt vào tâm can của Bảo Ánh.
Nàng nhào tới ôm chầm lấy hắn, nước mắt trào ra:
— Ca! Ca đừng bỏ lại Ánh Nhi! — Cha mẹ chết rồi, huynh cũng chết, Ánh Nhi biết sống sao?! — Ánh Nhi phải làm sao sống tiếp?!
Tô Trạm khựng lại. Mảnh đá trên tay khẽ rơi xuống.
Tách – tiếng nhẹ như giọt chấm cuối cùng lên bản án diệt tộc.
Cả hai ôm lấy nhau.
Chỉ còn tiếng nấc. Chỉ còn nước mắt.
Bọn hắn... chỉ là hai đứa trẻ, khóc trong vô vọng trước vận mệnh quá tàn nhẫn.
Cả hai lần theo dòng nước, men theo bờ đá mấp mô. Tiếng bụng đói đôi lúc lại vang lên, như kéo hai đứa về khỏi cơn mê mỏi.
Gió sớm giữa núi không gắt, nhưng cũng đủ làm làn da non lạnh buốt.
Tô Trạm gần như kéo lê chân, đôi mắt mờ dại. Bảo Ánh thì đã dựa hẳn vào tay hắn, chẳng còn bước nổi nữa.
Cho đến khi họ nhìn thấy – sau rặng cây thấp cạnh ao nước – một mái nhà.
Là nhà gỗ.
Một căn nhà nhỏ, đơn sơ, lợp bằng cỏ khô và gỗ rừng. Mái đã phủ rêu, vách gỗ bong tróc, nhưng vẫn đứng đó – im lặng giữa cốc núi.
Hai đứa trẻ dừng lại.
Ánh mắt dại khờ chạm vào nhau, rồi lại nhìn về phía mái nhà ấy như thấy một giấc mộng.
Không khói bếp. Không dấu chân. Nhưng có gì đó… như đang gọi.
Tô Trạm dìu muội vòng ra sau nhà.
Cửa hậu hé mở. Một cánh cửa gỗ thô sơ, bản lề rỉ sét, cọt kẹt nhẹ khi hắn đẩy vào.
Bên trong không tối, ánh nắng xuyên qua khe gỗ rọi vào những hạt bụi đang lơ lửng trong không khí.
Một bàn gỗ thấp, một chõng tre, vài chum vại bụi phủ.
Góc phòng là bếp lò đã tắt từ lâu, tro trắng còn vương lại như chứng tích của bữa cơm cuối cùng.
Cánh cửa gỗ lặng lẽ mở ra với tiếng kẽo kẹt khô khốc, như một tiếng thở dài già nua rạn gãy giữa gió đông. Căn nhà nhỏ nằm lọt thỏm giữa rừng già, mái rơm lưa thưa như tóc bạc, vài tấm ngói đất nung đã rơi mất, để lộ xà gỗ đen sạm bởi mưa gió năm dài.
Bên trong, bụi phủ dày đến mức từng bước chân cũng khuấy lên thành làn khói mờ mịt. Chiếc bàn gỗ thấp – nơi từng bày cơm tối – nay xiêu vẹo, một chân gãy được chống bằng viên đá nhặt vội. Trên mặt bàn là mảnh chén sứ vỡ đôi, cạnh đó là đôi đũa nhỏ bằng tre, vẫn đặt song song như thể ai đó vừa buông xuống, chưa kịp quay lại.
Góc bếp lạnh tanh. Tro tàn phủ kín, lò gạch rạn nứt, vạc nước nghiêng hẳn sang một bên, miệng bám rêu xanh. Bên trên xà nhà, dây bầu khô quắt từ mùa trước còn treo lủng lẳng, như cố níu giữ chút hồn của mái ấm xưa.
Tấm chiếu cũ xếp ngay ngắn trên phản gỗ, bị mối gặm nham nhở. Một chiếc áo nhỏ treo ở góc vách, cúc áo bung mất một bên, vẫn thơm mùi cỏ khô nhè nhẹ. Mọi thứ lặng im, phủ màu tàn úa, như thời gian đã dừng lại nơi đây từ rất lâu – chỉ còn hoài niệm và tro bụi.
Tô Trạm chầm chậm bước tới, mở nắp một hũ gốm.
Bên trong là ít gạo cũ, hạt khô mà không mốc.
Góc bên kia có một thùng gỗ – bên trong là vài gói hạt giống bọc bằng lá khô.
Không phải linh dược, chỉ là kê, đậu, và một ít cải hạt.
Hắn lặng người.
Đây không phải kỳ ngộ.
Là sinh kế.
Bảo Ánh ôm lấy tay ca ca, mắt hoe đỏ nhưng môi đã khẽ nở nụ cười:
— Ở đây... ấm hơn.
Tô Trạm cúi xuống, lấy chổi quét qua nền nhà phủ bụi.
Lần đầu tiên sau đêm diệt tộc, đôi bàn tay nhỏ không run rẩy vì sợ…
mà vì... đang học cách làm người sống sót.
Hắn quay ra phía trước. Đôi chân vẫn còn yếu, nhưng ánh mắt đã có chút vững.
Rồi khựng lại.
Trước cửa nhà là một phiến đá trắng, không lớn, nhưng được dựng ngay ngắn nơi mặt hiên.
Trên đá, rêu phong phủ màu thời gian – như một vết thương cũ bị quên lãng.
Tô Trạm buông tay muội, bước lên một bước.
Trên đá, những hàng chữ đã nhòe đi theo năm tháng.
Hắn cố nheo mắt đọc, như thể đang muốn tìm một câu trả lời cho ngàn vạn nghi vấn trong lòng.
Con cháu đã đến đây… là gia tộc đã diệt.
Đời sau không cần xấu hổ.
Lão già may mắn được tiên nhân chỉ điểm mà tu tới Dung Hồn.
Thần hồn lớn mạnh, mà nhìn thấy dòng chảy sinh mệnh cỏ cây, nghe hơi thở muôn loài, mới thấy mình nhỏ bé.
Đường tu tiên gập ghềnh trắc trở, tình thân dần nhạt, ân nghĩa dần phai.
Đã mệt rồi… không đi cũng được.
Đôi khi, được chết như một phàm nhân đã là ân huệ.
Nơi đây, lão không để công pháp, không dùng pháp bảo.
Chỉ cơm gạo dưới kho, hạt giống trong thùng — cho con cháu duy trì cuộc sống.
Sơn cốc lão chọn, yêu thú không tới, linh dược không mọc — tiên giả cũng ít qua.
Con cháu cứ vững tâm mà sống.
Đợi cho trời yên biển lặng, hòa vào dòng người mà dựng vợ, gả chồng, sinh con đẻ cái.
Huyết mạch dòng họ… không lưu cũng được.
Nếu tu sĩ nào qua, cho lão già này một phần hữu lễ.
Cần gì… cứ lấy.
Xin giữ lại một góc nhà, cho kẻ xa cơ còn chốn mà quay về.
Lão già… bên kia, cầu phúc, cảm ân.
— Chấp bút: Vô danh lão tổ
Thương Sinh Chi Đồ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.