Thương Sinh Chi Đồ

Tác giả : Sinh Đồ Khách

Chương 9: Bốn ngôi mộ

Mặt đất sơn cốc ẩm lạnh, từng nhát cuốc thô ráp cắm xuống nền đất đầy đá sỏi. Tô Trạm – tay gầy guộc, vai rướm máu – vẫn lặng lẽ đào từng phần mộ.

Không chỉ hai.
Mà là bốn.

Hai mộ lớn – một khắc: Tô gia tộc trưởng Tô Thành, một ghi: Tô gia chủ mẫu Thanh Nhàn.
Hai mộ còn lại, hắn dùng đá vụn, chèn từng nét chữ cứng nhắc lên bia:
Tô gia tộc lão – Mã Kình Thiên.
Tô gia tộc lão – Phùng Vô Cực.
Dưới mỗi bia đều là dòng chữ:
Tô gia bất hiếu trưởng tử Tô Trạm huyết lập.

Không ai nhắc hắn làm điều đó. Nhưng hắn biết – phải làm.

Dù không có thi thể.
Dù chỉ là mộ gió, là vài nắm đất đắp hình nhân.
Nhưng tình nghĩa phải tròn.
Hắn không thể để họ tan vào thiên địa như chưa từng tồn tại.

Phía sau, Bảo Ánh ngồi bó gối, tay ôm một tấm chăn hôm qua mới được giặt sạch, phơi khô, còn vương mùi nắng.
Nàng không hiểu vì sao ca mình lại lập nhiều mộ như thế, nhưng vẫn lặng lẽ hái hoa dại, đặt lên từng ngôi.

Gió sơn cốc lạnh như cắt. Nhưng bốn ngôi mộ, dựng thẳng hàng, nhìn về phía Bắc – nơi từng là quê nhà.

Tô Trạm ngồi xuống, khẽ đặt tay lên đất. Không cầu xin. Không khóc.
Chỉ là... gọi lại một chút tên người.

Rồi phủi tay đứng dậy.
Lửa chưa tắt, người chưa chết... thì Tô gia chưa tận.

Đêm đó, mưa lất phất rơi. Trên bốn ngôi phong mộ, hắn đặt mỗi mộ một bó rơm, một viên đá nhỏ làm đèn, thắp nén nhang lấy từ rừng lau sậy, khói bay nghi ngút giữa trời lạnh.

Không ai nói gì.
Bảo Ánh lặng lẽ đốt giấy trắng, từng tờ một.
Mỗi lần tờ giấy hóa tro, mắt nàng lại đỏ hoe, nhưng cố không rơi nước mắt. TruyenLau.com
Nàng biết – nếu mình khóc, ca ca sẽ lại không đứng nổi.

Những ngày sau đó, cuộc sống lặng lẽ trôi đi.

Tô Trạm đan lưới, đặt bẫy cá ở hạ lưu suối.
Ánh Nhi tập những việc nàng chưa từng làm. Cô bé lau nhà, nhóm củi.
Từng nồi cá cháy, từng mẻ cháo khê... dần đi vào cuộc sống thường nhật hai người: TruyenLau

— Ánh Nhi! Nguội định đốt nhà sao? Bếp không trông mà ra đây đuổi theo bướm nhỏ làm gì?
— Ánh Nhi! Định đầu độc ca sao? Thành than hết cá rồi!
— Ánh Nhi! Giặt sao rách quần của ca rồi...

Nhưng câu la của Tô Trạm dần thành thứ âm thanh to rõ nhất sơn cốc.
Và chỉ cần Ánh Nhi ngấn đôi mắt to tròn nhìn lại, hắn lại ngậm ngùi tự làm lại, không dám nhìn về phía nàng, miệng vừa làm vừa lẩm bẩm:
TruyenLau.com
— Rồi làm sao mà gả đi được...

Ban đầu, Tô Trạm chưa quen. Mỗi bước chân lún xuống lớp lá mục ẩm ướt là một lần hắn giật mình vì tiếng động quá lớn, sợ làm bầy thú hoảng sợ bỏ chạy.
Nhưng qua từng ngày, hắn học được cách nín thở giữa rừng sâu, biết lần theo dấu chân trên đất mềm, lắng nghe tiếng cành khô gãy để đoán phương hướng con mồi.

Cũng đôi lần hắn quay về tay trắng, có khi chỉ mang theo vài con chim sẻ, hay một con thỏ gầy trốn rét trong bụi cỏ.
Nhưng ánh mắt hắn dần thay đổi – không còn chỉ đau đớn và mất mát, mà có cả sự tập trung, nhẫn nại và một chút tự hào vụng về khi đem về được miếng ăn.

Bảo Ánh ở nhà.
Con bé ráng học từng việc nhỏ một cách nghiêm túc.
Tay bé con, mỗi lần bê thùng nước từ ao về là chao đảo như múa, nước vung tóe ra đường đá, nhưng vẫn cố giữ thẳng lưng như lời ca ca dặn.

Những hôm trời ấm, nó ngồi tỉ mẩn nhặt từng hạt giống, dùng que nhỏ khoét đất trồng rau sau vườn.
Rau còn chưa kịp lớn, nhưng mỗi sáng con bé vẫn ra thăm, rón rén xịt từng tia nước, lẩm bẩm hát những câu ca không đầu không cuối mà ngày trước mẹ từng ru.

Buổi chiều, nó nhóm bếp.
Đôi lúc khói tạt vào mắt cay xè, nước mắt giàn giụa, con bé vẫn cắn răng chịu.
Lúc thành công thì reo lên khoe với anh trai như vừa săn được rồng, lúc cháy khét thì cười khúc khích, dúi vào tay Tô Trạm miếng bánh cháy mà vẫn đòi anh ăn hết.

Thỉnh thoảng, khi ánh chiều tắt sau rặng núi, hai anh em ngồi trên bậc đá trước nhà, cùng nhìn xuống sơn cốc phủ đầy sương.
Không ai nói gì.
Chỉ có tiếng gió cuốn qua hàng tre kẽo kẹt, và mùi khói bếp còn vương trên tay áo lẫn mái tóc thơm mùi nắng của Bảo Ánh.

Mọi chuyện dần qua khi cá đã có để phơi khô cho ngày mưa gió.
Thịt thú chẳng nhiều, nhưng hai huynh muội cũng dần được đổi bữa khi xuân về, chim thú dần đi ăn.

Trước nhà, cây đào đã bắt đầu ra lá.
Những chồi non dần xanh sau mùa đông lạnh giá – như tiếp thêm chút sắc xuân cho hai tâm hồn nhỏ bé.

Bảo Ánh nhặt cỏ thuốc quanh nhà, phơi khô, cất vào túi vải.
Một phần nàng để dành cho huynh trưởng, phần khác cho vào hũ, nói:

— Dù ít cũng phải có. Nhỡ sau này ai bị thương còn dùng...

Nàng không biết, sau này, chính nắm cỏ ấy sẽ cứu huynh trưởng mình.

Mỗi buổi chiều, Bảo Ánh chăm vườn rau nhỏ. Hạt giống trong nhà cũ đã nảy mầm.
Tô Trạm sửa lại mái nhà, vá tường gỗ, đắp thêm đất quanh chân tường để chắn gió đêm.

Những đêm lạnh nhất, hắn vẫn không vào nhà.
Hắn ngồi bên mộ, lưng tựa bia đá, mắt nhìn mây trôi.

Một lần, Bảo Ánh để lại áo khoác lên vai hắn.
Hắn không quay lại. Chỉ khẽ nói:

— Muội ngủ đi. Ca canh đêm.

Ba tháng, bốn mươi mấy ngày.
Không tiếng khóc. Không tiếng than.

Cái đói dần lui.
Vết thương cũ đóng vảy.
Nhưng cái chết… vẫn nằm đó.
Dưới lòng đất không xương.

Bốn ngôi mộ như đóng cọc trong lòng Tô Trạm, kéo hắn trụ lại.
Không phải để sống...
Mà để chưa dám chết.

Trên vách đá cạnh suối, có khắc một dòng chữ nhỏ:

“Còn sống, là còn tội.”

Một tối trăng sáng, hai huynh muội ngồi bên hiên nhà, giữa tiếng côn trùng rì rầm và mùi thơm của thảo dược phơi khô.

Bảo Ánh ôm đầu gối, ngẩng mặt nhìn trời, chần chừ mãi rồi mới hỏi:

— Ca... sau này huynh còn tu luyện nữa không?

Tô Trạm không trả lời ngay.
Hắn nhìn ngọn lửa nhỏ cháy bập bùng trong lò, ánh sáng hắt lên gương mặt gầy gò, trầm mặc.

Một lúc sau, hắn đáp, giọng bình thản đến lạ:

— Không thể nữa rồi. Đan điền đã nát. Linh lực không thể tụ lại.

Bảo Ánh mím môi, ngón tay siết nhẹ vạt áo.
Nàng không biết "đan điền" là gì, nhưng hiểu đó là thứ quan trọng lắm.

— Vậy... không thể làm người tu tiên nữa sao?

Tô Trạm khẽ lắc đầu:

— Có cố cũng vô ích. Giống như đào giếng mà không có nước. Càng đào, càng chỉ thấy đá khô.

Một khoảng lặng trôi qua.

Bảo Ánh cúi đầu, giọng khẽ khàng:

— Vậy… muội sẽ học nấu ăn giỏi hơn. Huynh không cần tu tiên cũng được. Ở đây cũng tốt mà...

Tô Trạm quay sang, nhìn đôi mắt đỏ hoe kia.
Hắn không nói, chỉ giơ tay xoa đầu muội.

Đêm ấy, ánh trăng dịu dàng rọi qua tán lá, phủ lên hai bóng người lặng lẽ ngồi bên nhau – như một lời an ủi im lìm mà trời đất gửi đến.

Sáng tinh mơ, tiếng chim râm ran khi xuân kéo về.
Hai đứa trẻ quên đi ngày tháng, chẳng nhớ giờ là ngày nào.
Nhưng tuyết đã tan, gốc đào đã nở.

Tô Trạm khẽ bàn với Bảo Ánh về kế hoạch tìm lối ra.
Dù sao cũng chẳng thể ở nơi này mãi.

— Lát nữa huynh sẽ đi xa hơn chút xem sao. Còn chẳng biết đây là đâu.
— Ca đi lâu không? Hay thôi... nhỡ xảy ra chuyện gì...
— Không sao. Ca chỉ đi xa hơn một chút.
— Ca đợi thêm mấy ngày. Thêm chút thịt thú ca hãy đi. Xuân đến ca bẫy cũng được nhiều...
— Ừm. Vậy cũng được.

Lại một ngày qua nhanh.
Những tia sáng đẹp lau đi vết thương chẳng thể lành.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu