Thương Sinh Chi Đồ

Tác giả : Sinh Đồ Khách

Chương 12: Mộc Thanh

Ánh nắng trưa dần nhạt màu. Trong sân đất, tiếng bát gỗ va vào nhau khe khẽ.

Thiếu nữ váy xanh bước ra khỏi căn nhà gỗ, đôi mắt phượng vẫn lạnh nhạt. Bảo Ảnh vội chạy theo, khép lại cánh cửa sau lưng nàng.

— Hắn sẽ không chết.
Giọng nàng nhẹ như gió thoảng.

Bảo Ảnh giật mình quay lại. Con bé ngẩng đầu, nhìn thẳng vào thiếu nữ, ngập ngừng hỏi:

— Ca ca… đỡ hơn chưa?

Thiếu nữ gật nhẹ.

— Ta đã dẫn khí sinh mệnh nhập vào. Tuy không chữa tận gốc, nhưng giữ được căn mạng. Qua đêm nay, nếu không sốt lại… sẽ tỉnh.

Bảo Ảnh chớp mắt, mừng rỡ.

— Thật sao!? Vậy… vậy ta nấu thêm cháo, để huynh ấy tỉnh còn có cái ăn…

Nó cười khẽ, mắt sáng long lanh như ánh lửa vừa bừng lên giữa trời tuyết. Thiếu nữ không đáp, chỉ lặng lẽ quay đi.

Nhưng khi nàng bước ngang qua, một giọng nhỏ khe khẽ vang lên phía sau:

— Tỷ tỷ ở lại đây đi. Ánh Nhi hái đào cho tỷ.

Bước chân nàng dừng lại một thoáng.

Rồi tiếp tục bước đi, không quay đầu.

Đêm xuống.

Sương từ vách núi tràn về, lạnh buốt. Cây bồ đề bên bờ ao khẽ rung theo gió.

Bảo Ảnh ngồi bên bếp lửa, đắn đo mãi, cuối cùng lấy một chiếc áo khoác rách, ôm bát cháo, lén ra ngoài.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đêm lạnh như nước. Trăng mờ lặng lẽ vắt ngang trời.

Thiếu nữ váy xanh vẫn ngồi bên gốc ao, dáng người thẳng tắp, ánh kiếm phản chiếu nhàn nhạt ánh trăng.

Bảo Ảnh rón rén đến gần. Khi còn cách chừng năm bước, nó dừng lại, khẽ gọi: Đọc truyện tại TruyenLau.com

— Tỷ…

Thiếu nữ mở mắt. Đôi mắt nàng vẫn sáng, nhưng không còn sắc bén như ban sáng.

— Tỷ vào nhà đi. Dù sao cũng còn một góc khô. Ngoài này… sương lạnh lắm.

Thiếu nữ nhìn con bé, ánh mắt không rõ cảm xúc. Đọc truyện tại TruyenLau.com

— Không cần. Ta quen rồi.

— Nhưng sương độc lắm. Vết thương chưa lành… sẽ đau lại. Tỷ vừa cứu ca ta… tỷ mà ốm, ta đâu biết làm sao!

Giọng nó cứng đầu, nhưng run lên vì lạnh. Bàn tay bé nhỏ chìa ra chiếc áo vá chằng chịt.

Thiếu nữ nhìn một lúc, rồi thở khẽ.

— Ta không vào. Nhưng… ngồi với ngươi một lúc cũng được.

Nàng vén vạt váy, dịch sang bên, chỉ khối đá cạnh ao.

Bảo Ảnh mắt sáng lên, ngồi phịch xuống ngay. Nó đưa bát cháo ra, cười toe:

— Còn một ít thôi. Nhưng là cháo gạo mới. Ngon hơn khi trưa một chút đấy.

Thiếu nữ nhận lấy, không nói gì.

Hai người ngồi cạnh nhau, gió thổi qua mặt nước, lùa nhẹ vạt áo và tóc.

Một lúc sau, Bảo Ảnh quay sang, lí nhí hỏi:

— Tỷ tên gì?

Thiếu nữ vẫn nhìn mặt nước. Mãi mới khẽ đáp:

— Mộc Thanh.

Bảo Ảnh lặp lại cái tên ấy trong đầu, như sợ quên mất.

— Mộc Thanh tỷ… tỷ là người ở đâu? Cũng đi lạc như ta sao?

Mộc Thanh không trả lời ngay. Tay nàng siết chặt chuôi kiếm đặt ngang đầu gối. Mãi sau, nàng mới hỏi ngược lại:

— Ngươi và hắn… là huynh muội ruột?

Bảo Ảnh khẽ gật.

— Bọn muội là song sinh. Nhà muội ở Thanh Dương trấn, Phong Thần quốc.

Mộc Thanh khẽ nhíu mày:

— Trung Châu? Sao lại trôi đến tận Nam Vực?

Bảo Ảnh tròn mắt:

— Đây là… Nam Vực sao? Muội cũng không biết. Gia tộc muội có truyền tống trận. Hai huynh muội bị đẩy vào khi gia tộc xảy ra biến cố.

— Là truyền tống trận giữa sơn cốc ấy.

Mộc Thanh gật nhẹ:

— Ta có thấy.

Nàng lặng lẽ nhìn con bé. Đôi mắt không còn sắc lạnh nữa, mà dường như… có chút gì lặng buồn.

— Hắn từng là tu sĩ?

— Ừm… huynh ấy nói từng có sư phụ, có đồng môn, có cả học viện… Là Thánh Linh học viện. Nhưng bị đuổi.

— Vì sao?

Bảo Ảnh cúi đầu, bấu lấy vạt áo.

— Vì bị phế.

Giọng nó nhỏ như hơi thở, như thể sợ chính mình nghe thấy.

— Có người hại ca. Sau đó… ca chỉ còn cái xác, không linh lực, không thân phận. Chạy về gia tộc. Rồi gia tộc bị vây giết. Cha đẩy chúng ta vào truyền tống trận. Đến khi tỉnh lại… thì đã ở nơi này. Thì ra là tận Nam Vực.

Mộc Thanh khẽ nhíu mày.

— Vậy sao hắn còn sống?

— Vì ta.

Câu trả lời bật ra, không hề chần chừ.

— Huynh ấy nói… nếu không có ta, ca đã chết từ lâu rồi. Nhưng vì ta còn sống, nên huynh ấy không được chết.

— Dù chỉ là phế nhân, dù cả thế giới đuổi giết… chỉ cần ta còn, thì huynh ấy còn là ca ca.

Bảo Ảnh mỉm cười. Nhưng trong ánh mắt nó, le lói thứ gì đó không còn là trẻ con.

Mộc Thanh nhìn rất lâu, rồi khẽ gật đầu.

— Hắn từng học ở Thánh Linh… Tên gì?

— Tô Trạm. Ta nghe phụ thân từng nói, huynh ấy là thiên tài của học viện.

Mộc Thanh giật mình khẽ.

— Tô Trạm…
Một thoáng im lặng.
— Ta từng nghe về hắn. Thiên kiêu mang Tịch Diệt Lôi Đình thể. Không ngờ… lại gặp nhau trong hoàn cảnh này.

Hai người nhìn nhau trong im lặng.

Trăng lên cao hơn, gió càng lạnh. Nhưng bên bờ ao, trong tĩnh lặng của núi rừng, có một điều gì đó… vừa được thắp lên.

Nhẹ như đốm lửa trong sương.

Một đứa trẻ, một thiếu nữ – hai kẻ lạc loài giữa trần thế — đã bắt đầu tin nhau.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu