Ánh mặt trời nghiêng qua đỉnh núi, rọi xuống sân đất một màu vàng nhạt.
Sau cuộc nói chuyện ngắn với hai hộ vệ, Mộc Thanh trở vào nhà. Mắt nàng lướt qua Tô Trạm đang ngồi tựa giường, máu trên áo đã khô thành vệt. Bảo Ảnh vẫn ngồi cạnh, ánh mắt căng thẳng nhìn ra ngoài.
— Ta phải đi.
Giọng nàng không chậm, cũng chẳng lạnh như thường lệ. Vẫn là sự bình đạm – như gió sớm qua rừng. Đôi mắt nàng lướt qua sơn cốc như muốn lưu lại khoảng bình yên giữ 1 đời tu sĩ:
Non xanh nước biếc hữu tình
Người dưng ngược lối mà chua xót lòng.
Nàng khẽ lẩm bẩm
Bảo Ảnh thoáng ngẩn ra, còn chưa kịp nói lời giữ lại thì Mộc Thanh đã quay người. Nhưng khi đến cửa, nàng chợt dừng bước.
Tay áo khẽ vung. Một cuộn trục nhỏ, bọc vải lụa màu lá non, nhẹ nhàng bay về phía Tô Trạm.
— Thứ này, tặng ngươi.
Tô Trạm giơ tay đỡ lấy, còn chưa kịp mở ra thì bên ngoài đã vang tiếng bước chân. Là lão hộ vệ tóc bạc.
Lão không lên tiếng, chỉ nhìn cuộn trục trong tay Tô Trạm, ánh mắt sâu như đáy giếng. Sau đó, lão chắp tay, nói:
— Thánh nữ, người không thể tùy tiện truyền pháp.
Tô Trạm khẽ giật mình. Ánh mắt lập tức chuyển sang Mộc Thanh.
— Không phải pháp, — nàng đáp — chỉ là một đoạn khẩu quyết nhỏ… ta ngộ ra trong lúc dưỡng thương.
— Nhưng...
— Nếu ngươi sợ, có thể thu lại. — Giọng nàng không cao, nhưng đủ khiến lão hộ vệ im bặt. Website TruyenLau.com
Lát sau, lão lùi sang bên, cúi đầu:
— Thuộc hạ hiểu rồi.
Mộc Thanh không nói thêm gì. Nàng bước đi, bước chân nhẹ tênh. Không phải phi hành, nhưng chẳng mấy chốc đã khuất bóng theo hai hộ vệ.
Trong nhà, ánh nắng lặng lẽ phủ lên cuộn trục lụa trên tay Tô Trạm. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đến khi ánh mặt trời rọi vào khuôn mặt bé bỏng, Bảo Ảnh vẫn còn thẫn thờ:
— Tỷ ấy… đi rồi thật hả?
Tô Trạm gật đầu, mắt vẫn nhìn theo bóng dáng đã khuất.
Một khắc sau, hắn mở cuộn trục ra. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bên trong, nét chữ thanh mảnh, như có khí thảo mộc len vào từng nét mực:
> "Nhất niệm quy căn, vạn linh cộng cảm.
Diệp rung vô thanh, căn động hữu ý.
Sinh mệnh bất tức, như thủy vô hình.
Từ cọng cỏ, nhánh tàn, hồi nguyên vi mạch.
Nhất tịch chi khô, khả sinh chi mạch.
Mộc hữu linh, thảo hữu cảm.
Ý thông tắc dẫn, tâm tịnh tắc nhận.
Ta bất cầu đoạt, chỉ nguyện cộng sinh.
Vạn diệp như nhất, quy mạch quy thân.
Sinh sinh chi lực, thừa khí nhi hồi."
Đọc xong khẩu quyết, một tia sinh mệnh màu xanh hòa vào huyết mạch, ấm áp xoa dịu đi vết thương trên cơ thể còn đang rỉ máu.
Hắn lặng người.
Huyết mạch đã bị phá, đan điền đã phế. Nhưng đoạn khẩu quyết này — không cần linh lực.
Không cần linh lực. Đây lại là thứ gì? Nàng là ai?
Ngàn câu hỏi chạy trong đầu óc Tô Trạm.
Hắn khẽ lẩm bẩm:
— Mộc Thanh... hình như ta đã nghe ở đâu... Sinh mệnh lực...
Rồi hắn bỗng khựng lại. Là nàng sao? Làm sao có thể? Sao nàng lại xuất hiện ở đây?
Mộc Thanh, Thánh nữ Mộc Tộc. Một trong Thập Đại Thiên Kiêu. Kẻ kế thừa mộc tộc trong Tứ Đại Tộc.
Hắn nhìn lại Bảo Ảnh, nhíu mày:
— Ánh nhi, nàng có nói vì sao tới đây không?
Bảo Ảnh như bị kéo ra khỏi mơ hồ:
— Muội không rõ nữa. Hình như tỷ ấy có nói tranh đoạt cơ duyên, bị kiếm khí đả thương... Sao vậy ca ca?
Tô Trạm lắc đầu:
— Không có gì. Mong là không sao…
Kẻ dám đả thương Thánh nữ Mộc Tộc… không phải hạng xoàng a. Mong là hắn không tìm tới đây.
Hắn lầm bầm.
— Ca ca… Chúng ta có thể gặp lại Mộc Thanh tỷ không?
— Đừng nghĩ nhiều. Nàng và chúng ta là hai thế giới. Mong là đừng gặp lại.
Tô Trạm siết cuộn trục trong tay, lòng còn ngổn ngang thầm nghĩ.
Là hắn cũng có thể tu.
Một loại tu luyện hoàn toàn mới. Không đuổi theo cảnh giới. Không hướng tới phi thăng. Chỉ là dẫn khí sinh mệnh từ cỏ cây vào thân, hòa máu, dưỡng xương, khiến cơ thể cường tráng — đủ để sống… đủ để bảo vệ.
Hắn đặt tay lên đoạn ngực vừa rỉ máu ban nãy, ánh mắt thoáng hiện sự do dự.
Rồi nhìn sang Bảo Ảnh đang lúi húi dọn đi bát đũa, miệng lẩm bẩm về việc Mộc Thanh còn chưa kịp ăn xong bữa cơm.
Một cơn gió nhẹ thổi qua cửa sổ, mang theo hương cỏ non bên ao.
Hắn bỗng nhớ lại tối hôm trước — tiếng gầm khàn đục trong đêm, ánh mắt đỏ quạch từ bụi rậm, và thân thể bé nhỏ của Bảo Ảnh run lên khi chắn trước hắn bằng đôi tay gầy guộc.
Tô Trạm siết chặt cuộn trục.
Không phải để thành tài.
Không để báo thù.
Không vì thiên đạo.
Mà để bảo vệ nó.
Chỉ vậy thôi.
Chiều hôm ấy, khi ánh hoàng hôn nhuộm vàng sân đất, một tiếng thở dài vang lên giữa rừng cỏ hoang.
Tô Trạm trần trụi nửa người, toàn thân đầy mồ hôi chảy qua miệng vết thương chưa kịp lành, ngồi thiền dưới gốc cây rêu phủ.
Mỗi hơi thở là một lần cỏ non lay động.
Mỗi lần vận khí là một lần máu hắn nóng lên — nhưng từ sâu trong đất, từ rễ cây quanh đó, có một thứ gì đó đang rỉ rả hồi đáp.
Sinh khí. Mộc lực.
Chậm chạp. Yếu ớt. Nhưng thật sự tồn tại.
Không có ai dẫn dắt.
Không có ai đồng hành.
Chỉ có một thân thể tàn tạ, và một quyết tâm câm lặng.
Tô Trạm không mong được gọi là tu sĩ nữa.
Nhưng hắn muốn — nếu một con sói lại đến gần, hắn có thể đứng dậy.
Thương Sinh Chi Đồ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.