Ngày tháng dần trôi.
Sơn cốc vẫn như cũ — sớm nắng chiều sương, thỉnh thoảng vài con thú hoang lặng lẽ kéo ngang qua suối, để lại dấu chân rồi lại biến mất vào rừng sâu. Nhưng nơi thác nước đổ xuống hồ cạn kia, đã không còn yên tĩnh như trước.
Một thân người trần, toàn thân đầy vết bầm và máu khô, đang ngồi xếp bằng dưới dòng thác — như chày giã đá.
Mỗi giọt nước nện xuống da thịt như dùi trống giáng vào mặt trống đồng, vang vọng cả cốc sâu.
Tô Trạm — hắn vẫn còn sống.
Và không chỉ sống. Hắn… đang tu.
Từ ngày đầu tiên, khi đọc xong đoạn khẩu quyết sinh mệnh, trong máu huyết hắn đã le lói một dòng khí mỏng như tơ, lạnh như sương mà mát như nhựa cây.
Loại khí ấy không thể tu ra chiêu thức, cũng không nâng cao cảnh giới. Nhưng mỗi lần dẫn nhập, những khớp xương tưởng đã mục ruỗng lại âm ỉ nhói lên — đau đớn, nhưng cũng là dấu hiệu hồi sinh.
Ngày đầu tiên, hắn không thể ngồi dưới thác quá một canh giờ.
Năm ngày sau, hắn đứng được trong nước một khắc.
Mười ngày sau, hắn đấm ra một quyền, thân cây khô bên hồ gãy răng rắc.
Nhưng rồi hệ lụy cũng đến. Mỗi lần hắn tu luyện, cây cỏ quanh đó lại héo thêm một chút, yếu đi một chút.
Hắn không dám luyện gần nhà, phải chạy ra sau núi, đến chỗ thác nước để tu.
Một tháng sau, hắn đã vác được tảng đá nặng gấp đôi thân mình, chạy một vòng quanh cốc mà không gãy xương.
Ban đầu, xương sống như muốn gãy làm đôi, tảng đá đè xuống lồng ngực khiến hơi thở nghẹn cứng. Có hôm hắn chạy đến nửa đường thì ngã gục, mặt cắm xuống bùn, máu miệng chảy hòa vào đất lạnh.
Nhưng hắn không ngừng — hắn bò, kéo lê tảng đá bằng cả hai tay, cứ thế mà lê về.
Mỗi ngày, lại thêm một vòng. Mỗi vòng, lại thêm một bước.
Hai tháng, tay hắn chai cứng, chân cứng như sắt.
Bàn tay hắn rách toạc, gân tay nứt máu. Mỗi sáng thức dậy, lớp da khô cứng như vỏ cây bó lại các đốt ngón, phải ngâm trong nước lạnh hàng canh giờ mới có thể nắm quyền.
Có hôm tay không thể nắm được nữa, hắn buộc đá vào khuỷu tay, dùng khuỷu luyện quyền thay cho nắm đấm. Vai bầm, khuỷu rách, máu nhuộm đỏ cả đoạn thác nhỏ — nhưng hắn vẫn luyện. TruyenLau
Mỗi lần đấm ra một quyền, cả người run lên như sắp gãy. Nhưng ánh mắt hắn không run.
Ba tháng, hắn đứng dưới thác giữa đêm lạnh, tiết trời đã vào thu. Cái lạnh cái sương giá đã kéo về. từng cơn gió đêm sơn cốc lướt qua da trần nhưng hắn không run, không ngã.
Đêm thu, nước đóng váng mỏng. Mỗi giọt thác đổ xuống như kim châm vào da thịt. Nhưng hắn vẫn đứng, vẫn vững như tảng đá.
Tóc hắn đóng băng, môi nứt, hơi thở hóa sương, nhưng thân thể không động. Đôi chân trần bám chặt trên phiến đá, như mọc rễ vào đất.
Đêm đó, bầy sói hú trên đỉnh núi, tuyết rơi trắng mái cốc. Bảo Ảnh ôm chăn ngồi chờ trong góc, lửa sắp tàn — nhưng vẫn không thấy hắn về. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hắn trở lại lúc trời gần sáng, toàn thân ướt lạnh, bước chân cứng đờ. Nàng hoảng hốt, định trách, nhưng chỉ kịp kéo tay hắn rồi ôm chầm lấy.
Hắn không nói. Chỉ ngồi xuống, nhắm mắt điều tức trong lặng im.
Hôm đó là một ngày mưa. Tô Trạm thức dậy khi cơn mưa núi vẫn chưa tan.
Cuối thu, lá đã rụng nhiều. Nhưng phía sau núi, không chỉ rụng — mà đã trụi lũi vì hắn tu luyện quá độ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hắn muốn nghỉ một ngày, nhưng thân thể ngứa ngáy khó chịu. Vậy là ngồi ngay tại giường mà vận công.
Bỗng tiếng Bảo Ảnh vang lên, hét thẳng vào tai hắn:
— Ca ca! Sao lại tu luyện ở đây?
— Đã bảo bao nhiêu lần rồi! Huynh luyện là cây cỏ không mọc được. Đám rau muội mới trồng thì tính làm sao hả? Huynh định luyện đến cháy sạch hết rau rồi chết đói à!?
Rồi Bảo Ảnh xách tai hắn, kéo ra ngoài, ném thẳng vào cơn mưa. Nàng chống nạnh như con báo nhỏ, chỉ tay vào mặt Tô Trạm:
— Lên núi mà luyện! Tức chết muội rồi!
Cơn mưa lạnh trút vào mặt Tô Trạm. Hắn cười khổ, rồi lầm lũi bước lên núi trong màn mưa. Đường núi trơn trượt… nhưng hết cách rồi.
Bốn tháng, hắn tập quyền, dùng máu vẽ lên vách đá từng vòng vận khí. Mỗi đêm đều rít lên như dã thú, rồi lại ngã gục.
Mỗi lần ngã là một lần nôn ra máu. Mỗi lần vận khí là một lần kinh mạch sôi trào. Nhưng hắn vẫn đứng dậy.
Ban đầu, hắn viết bằng than. Sau này, vách đá nhuộm máu. Những nét vẽ nguệch ngoạc, đậm dần, sâu dần — đến mức mưa không rửa nổi, gió không xóa mờ.
Có hôm hắn mê man cả đêm giữa sương, người lạnh như xác. Đến sáng, Bảo Ảnh tìm thấy hắn nằm bất tỉnh bên vách đá, mạch yếu gần như ngừng.
Nàng khóc cả ngày, cấm hắn không được luyện nữa.
Nhưng đêm hôm sau… hắn lại lên núi.
Năm tháng, hắn đã có thể dùng chân trần đạp vỡ phiến đá dưới chân thác — chỉ bằng một đạp.
Phiến đá ấy là nơi hắn từng ngã gục nhiều lần nhất.
Hắn không đạp một lần. Hắn đạp mười lần.
Lần đầu, chân nứt gót, máu chảy. Lần thứ ba, xương cổ chân rạn, phải buộc mảnh tre làm nẹp. Lần thứ năm, thác nước ngả lệch một đường, đá long vài mảnh. Lần thứ mười… mặt đá vỡ làm đôi.
Tảng đá vỡ tan, nhưng cũng là lần đầu tiên, thân thể hắn không gục xuống.
Sáu tháng… hôm nay.
Tô Trạm bước ra giữa dòng thác.
Lưng trần, tóc dài buộc cao, cột một nhánh mây rừng vào vai như sợi dây gài.
Dưới chân hắn là một phiến đá lớn. Đỉnh thác đổ xuống như kiếm sắc. Hắn giơ tay, nắm lại thành quyền.
Không có linh lực. Không có pháp thuật.
Chỉ có huyết nhục — và ý chí.
Ầm!
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, như có gì đó va chạm vào lòng không khí. Quyền của hắn đấm thẳng vào dòng thác, nước bắn ngược lên như nổ tung, bọt trắng phun đầy mặt.
Trên mặt đá, không còn là da thịt yếu ớt năm nào. Vai hắn đã rộng, tay đầy vết chai, cơ bắp cuồn cuộn như sắt rèn. Dưới lớp da ngăm, từng thớ gân nổi lên như dây đàn kéo căng — không đẹp, không thanh tú — chỉ gằn lên sự chịu đựng và lì lợm.
Cấp hai Luyện Thể Cảnh – lực đạt năm trăm cân.
Tương đương Trúc Cơ tu sĩ — thành.
Chiều xuống.
Hắn trở về căn nhà gỗ, nắm lấy tay Bảo Ảnh, kéo nàng ra ngoài. Nàng bé tí, vẫn còn xỏ dép ngược, chưa hiểu chuyện gì.
Tô Trạm cúi xuống, ôm lấy nàng. Ánh mắt có phần trầm ngâm.
— Ta không biết sau này sẽ ra sao. Nhưng nếu sói đến… lần sau, ta sẽ là người chắn trước.
Bảo Ảnh ngẩn ra một thoáng, rồi gật đầu:
— Ừm! Ca ca không cần thắng đâu… chỉ cần… đừng ngã là được.
Tô Trạm khẽ cười. Lần đầu tiên sau nhiều tháng.
Trong bóng chiều, gió thổi qua thác, qua ngôi nhà nhỏ nơi sơn cốc — thổi qua một thân thể từng tàn phế, nay đã dần trở lại hình dạng của một con người.
Trong góc tường, cuộn trục lụa xanh vẫn nằm yên, như một chiếc lá nhỏ ép giữa hai trang sách cũ. Mỗi đêm, Tô Trạm vẫn mở ra đọc một lần.
Không phải để nhớ — mà để nhắc mình rằng:
> Ta từng được một người tặng cho "đường sống".
Vậy thì… sống cho đàng hoàng.
Thương Sinh Chi Đồ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.