Thành Đại Hoang
Trên một con phố phồn hoa, chẳng biết từ lúc nào, một tòa lầu các nhìn không hề thu hút bỗng nhiên xuất hiện. Nhưng quan sát tỉ mỉ thì thấy, dường như bên trên lầu các ẩn chứa Thiên Đạo Chí Lý nào đó.
Trước cửa lầu các, một người thanh niên mặc áo xanh có gương mặt tuấn mỹ, vóc người cao ráo, đang giẫm trên một chiếc ghế, cố sức treo một tấm biển lên khung cửa.
"Thiên Cơ Lâu!"
"Khẩu khí thật là lớn!"
"Câu đối này có chút thú vị! Vế trên, Phê Âm Dương Đoạn Ngũ Hành, Khán Chưởng Trung Nhật Nguyệt. Vế dưới, Thông Cổ Kim Hiểu Âm Dương, Tàng Tụ Trung Càn Khôn. Hoành phi, Thiên Cơ Khả Trắc!"
"Chậc chậc! Người này bị ngu à, lời khoác lác như thế cũng dám nói ra khỏi miệng?"
"Thiên cơ khó lường, người nhìn trộm thiên cơ chắc chắn sẽ gặp tai họa bất ngờ, chẳng lẽ người thanh niên này không hiểu sao?"
. . .
Khi thấy được tấm biển, có không ít người qua đường hứng thú. Đương nhiên, phần lớn người mang theo thái độ xem trò vui. Thế giới Huyền Huyễn, thực lực vi tôn, không có nghĩa sẽ không có hứng thú đối với thiên cơ. Nhưng dù có là cường giả cấp Đế, cũng không dám can thiệp sự vận hành của thiên cơ, dù cho nhìn thấu cũng không dám nói ra.
Nhưng mà cái cửa tiệm nhỏ này lại trực tiếp treo biển hành nghề là Thiên Cơ Lâu! Không khác việc đối nghịch với Thiên Đạo ở giới này! Tiết lộ thiên cơ một hai lần, đoán chừng chủ nhân cửa tiệm sẽ không gánh nổi sự cắn trả của thiên cơ!
"Hôm nay Thiên Cơ Lâu khai trương, hoan nghênh các vị khách quan chiếu cố sinh ý của cửa hàng."
Treo bảng hiệu xong, Lý Vân nhảy xuống khỏi ghế, phủi phủi bụi trên quần áo, sau đó cười chắp tay với người qua đường. Hắn chính là chủ nhân của Thiên Cơ Lâu. Vốn không phải người của thế giới này, vừa mới tỉnh dậy đã thấy bản thân ở trong một thế giới xa lạ.
Cường giả dời non lấp biển, hủy thiên diệt địa, mạng của người yếu như cỏ rác, ăn bữa nay lo bữa mai. May mà, sau khi xuyên việt, ngày đầu tiên đã thức tỉnh hệ thống.
Hệ thống Thiên Cơ! Tên như ý nghĩa. Cái hệ thống này có thể thôi diễn thiên cơ, bất kỳ kẻ nào trong thế giới này bước vào Thiên Cơ Lâu, quá khứ và tương lai của hắn đều sẽ bị điều tra rõ ràng. Loại điều tra này không phải không có hạn chế. Mỗi lần điều tra đều sẽ tiêu tốn một số điểm thiên cơ nhất định. Thực lực đối phương quá mạnh mẽ, hoặc là tiềm lực càng cao, điểm thiên cơ cần thiết để điều tra đối phương càng nhiều.
Mà cách thu hoạch điểm thiên cơ cũng rất đơn giản. Bất cứ vật gì có giá trị đều có thể đổi với hệ thống, bao gồm nhưng không giới hạn trong: công pháp, thần thông, bí thuật, đan dược, thiên tài địa bảo. Chỉ cần hệ thống cho rằng có giá trị, thì đều có thể dùng để đổi điểm thiên cơ.
Mà chủ nhân của Thiên Cơ Lâu là Lý Vân. Sau khi có được điểm thiên cơ, có thể tuyển chọn dùng điểm để đổi tu vi, công pháp, đan dược,... Cũng có thể dùng để điều tra thiên cơ của người khác. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đáng nhắc tới chính là, đan dược và công pháp đổi được từ hệ thống, chỉ mình hắn mới có thể sử dụng. Bởi vậy, đã trực tiếp cắt đứt khả năng triển khai nghiệp vụ thứ hai của hắn.
"Trước khi thực lực đủ mạnh, sợ rằng không thể nào ra khỏi Thiên Cơ Lâu." Lý Vân thầm nghĩ. Tiết lộ thiên cơ, ắt gặp phải Thiên Đạo cắn trả. Thế giới Cao Võ đều có cách nói này, chứ đừng nói đến thế giới Huyền Huyễn.
Chỉ có Thiên Cơ Lâu mới có thể che đậy sự cảm ứng từ Thiên Đạo, áp chế toàn bộ tu vi của người khác, để cho hắn ở trong trạng thái vô địch, việc rời khỏi Thiên Cơ Lâu chính là đang tìm chết! Website TruyenLau.com
"Bây giờ vạn sự đã sẵn sàng, chỉ thiếu người có duyên."
Lý Vân quét mắt nhìn đám người trên đường. Ở đây đều là một số người thường đứng xem náo nhiệt, chỉ có vài người là có tu vi, nhưng thực lực quá yếu, đoán chừng không cầm ra nổi vài thứ có giá trị. Muốn nhổ lông dê, còn phải chờ khách hàng lớn. Nhưng làm sao để khách hàng lớn tìm tới cửa, cũng là một chuyện khó giải quyết.
Lý Vân lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa. Người muốn đến tất nhiên sẽ đến, còn người không muốn đến, bằng vào thực lực của hắn, căn bản không thể kéo vào Thiên Cơ Lâu. Chẳng bằng yên tâm chờ đợi thì hơn.
Trở lại trong lầu, Lý Vân pha một ấm trà nóng, sau đó thản nhiên nằm trên ghế dài, cầm một quyển sách lên xem. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trong khi Lý Vân đang đọc sách, bên ngoài Thiên Cơ Lâu, một thiếu nữ mặc váy màu trắng, khí chất trong trẻo lạnh lùng, mang theo một thanh trường kiếm phong cách cổ xưa, tựa như một đóa Tuyết Liên trên Thiên Sơn đang đón gió nở rộ. Ở ba trượng xung quanh nàng, không người nào dám can đảm bước vào.
Thiếu nữ đầy hứng thú nhìn về phía ba chữ Thiên Cơ Lâu, trong mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị.
"Thiên Cơ Khả Trắc?"
"Ngay cả sư phụ ta cũng không làm đến một bước này! Ta muốn xem thử, là cao nhân phương nào lại dám nói ra lời ngông cuồng như thế!"
Thiếu nữ thầm nói một câu.
Sau đó cất bước tiến về phía Thiên Cơ Lâu. Vừa mới đi vào trong lâu, thấy cảnh tượng bên trong, ngay lập tức thiếu nữ phát hiện ra một tia không đúng.
Bên trong Thiên Cơ Lâu cổ kính, đơn giản tao nhã, mỗi một thứ đều rất bình thường, nhưng đặt vào cùng một chỗ lại để lộ ra một luồng vận vị không rõ. Có một loại cảm giác đại đạo tự nhiên chảy xuôi.
"Có gì đó quái lạ!"
Trong lòng thiếu nữ tự nhủ một câu. Nhưng cụ thể cổ quái ở nơi nào, nàng lại không nói nên lời.
"Liễu cô nương!"
Trong lúc thiếu nữ đang sững sờ, từ bên cạnh truyền đến một giọng nói trong trẻo. Chỉ thấy Lý Vân trong bộ quần áo màu xanh, mang theo nụ cười ngồi dậy khỏi ghế dài, đưa tay gọi:
"Cô nương từ xa ức vạn dặm đi tới thành Đại Hoang, dọc đường gian nguy trùng điệp, không ngại uống một chén trà nóng trước nhé?"
- Chương 1: Thiên Cơ Khả Trắc
- Chương 2: Làm Sao Tiền Bối Biết Được?
- Chương 3: Không Lỗ!
- Chương 4: Mưu Đồ Điểm Thiên Cơ!
- Chương 5: Làm Sao Có Thể!
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Hắn là ai vậy nhị đại gia ?
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 201: Huyết Ma nhất tộc vượt biên giới
- Chương 201-2
- Chương 202: Chuẩn Đế bị bắt sống ?
- Chương 202-2: Lão phu đây là muốn phát a
- Chương 203: Ngươi là ai ?
- Chương 203-2: Còn có cái kia vị Đại Đế trên đời ?
- Chương 204: Ngươi có thể trả nổi tin tức giá trị sao
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210: Đã truyền khắp thế giới
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Hệ thống, liền ba cái ?
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238: Lâu chủ tiền bối, đến tột cùng bực nào nhân vật ?
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Đây cũng quá để mắt lão phu
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250: Đi Côn Lôn Khư, cái này không phải là tìm chết sao ?
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Lão phu chính là nghèo nhất Đại Đế!
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262: Đối phương có thể phải Diệt Thế!
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269: Đưa cho phía sau ngươi nhân tộc
Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.