Trong dãy núi. Cát Tòng Chu đứng ở bên trong trận pháp, nhìn thoáng qua bên ngoài. Không nhìn thấy bất kỳ người nào của tộc Diệp thị, trong lòng hắn thở ra một hơi.
Xem ra. Động tĩnh vừa rồi, Diệp thị Đế Tộc còn chưa kịp phản ứng kịp, cũng có thể đã có phản ứng, chỉ là người được phái tới vẫn còn đang trên đường chạy tới. Nhân dịp này, hai người mình nên nhanh chóng rời khỏi đây.
Hắn bước nhanh ra khỏi trận pháp, cước bộ mới vừa dừng lại, chiếc nhẫn trong tay đột nhiên bừng sáng lên, giống như là một ánh mặt trời từ từ bay lên. Phá tan bức tường không gian, bay ra từ trong nhẫn trữ vật. Hào quang như cầu vồng, phóng lên cao, khuấy động mây gió khắp tám phương, bắn thẳng lên chín tầng trời mây. Trong phạm vi một triệu dặm quanh đây đều có thể nhìn thấy rõ ràng.
"Móa. . . . .Nó! ! !"
Giờ khắc này. Cát Tòng Chu cũng không còn cách nào bình tĩnh lại được.
Cái này là cái quỷ gì đây? Mới vừa rồi mình còn cho rằng tộc Diệp thị còn chưa phát hiện ra hành tung của mình, tại sao mà sau một khắc nhẫn trữ vật của mình lại xảy ra dị biến? Đây không phải là làm lộ vị trí của mình hay sao chứ?
"Chìa khóa của tạo hóa!"
Chỉ một lúc sau. Hắn liền phản ứng lại.
Hắn ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy giữa thiên địa, lại xuất hiện thêm ba luồng ánh sáng, xông lên bầu trời từ ba phương hướng khác nhau, giống như đang chiếu rọi đất trời. Mây gió giao động khắp ba ngàn dặm! Vô số tu luyện giả đều ngẩng đầu nhìn lên, bọn họ không rõ chân tướng của sự việc, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cho rằng thiên địa sắp sửa phát sinh đại biến.
Bốn cột ánh sáng giống như là bốn cây cột chống trời, sừng sững ở bốn phương, cảnh tượng quỷ dị này làm nhân gian rúng động, khiến cho lòng người phát run!
Trong ánh mắt mờ mịt chẳng hiểu gì của rất nhiều người. Bốn cột ánh sáng hội tụ vào một chỗ, giáng xuống từ trên trời. Đế uy kinh thế, trên nâng chín tầng trời mây, dưới rung chuyển địa ngục, rung lắc kinh khủng, cuộn trào mãnh liệt như ánh mặt trời, đánh xuyên qua hư không, hợp nhất bốn trụ ánh sáng lại với nhau. Xé tan bầu trời!
Vạn dặm bên ngoài Diệp thị Đế Tộc, không gian của cả một một mảnh trời như bị gấp khúc lại, ánh sáng bắn ra vạn trượng, một cái khe nứt từ từ mở ra, trong đó xuất hiện một cánh cửa bằng đồng. Cánh cửa bằng đồng có phong cách vô cùng cổ xưa, giống như đã vượt qua dòng sông thời gian, từ vạn cổ trước đây, xuất hiện giáng xuống trần thế! Trên cánh cửa, những phù hiệu chằng chịt đan xen, sức mạnh tạo hóa đang luân chuyển, không thể nào phá vỡ được, nó lặng im đứng vững ở đó, giống như là đang nhìn bể cạn non dâu!
"Cái này. . . ."
Cát Tòng Chu nhìn lên cảnh tượng trên bầu trời, khóc không ra nước mắt. Đừng có đùa vậy chớ. Lúc ta tới thì lâu chủ tiền bối cũng không còn nói cho ta biết, sau khi rời khỏi đây thì sẽ bị lộ. Nếu sớm biết như vậy, thì mình nhất định sẽ phong ấn chìa khóa của tạo hóa dưới mấy tầng cấm chế rồi! Bây giờ cầm theo chìa khóa của tạo hóa trong tay, giống như đang cầm một quả bom hẹn giờ vậy, chẳng khác nào quang minh chánh đại xuất hiện ở trước mặt mọi người rồi, sao mà bỏ chạy được nữa đây?
Trong Diệp thị Đế Tộc. Tộc trưởng Diệp Trường Minh mang vẻ mặt buồn thiu đứng ở trong đại điện, đứng sau lưng một ông lão.
TruyenLau.com
"Thương thế của Trần nhi thế nào rồi?"
Diệp Trường Minh mở miệng.
"Hồi bẩm tộc trưởng, thương thế của thiếu chủ đã ổn định, tạm thời cũng không đáng lo ngại, không ảnh hưởng đến căn cơ. Chắc là do Ngọc Khuynh Tiên kia đã nương tay."
Lão giả cung kính nói rằng.
"Aii."
Diệp Trường Minh thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói: "Tính tới tính lui mà chẳng tính tới chuyện, thực lực của Ngọc Khuynh Tiên kia lại khủng bố như thế, tuổi còn trẻ mà tu luyện đến Thiên Biến Cảnh đỉnh phong, bỏ xa tất cả mọi người."
TruyenLau.com
"Đến ngay cả Trần nhi đều không thể địch lại một chiêu của nàng."
"Đây quả thực là không thể tưởng tượng nổi, chẳng lẽ nàng là chuyển thế của Đại Đế hay sao?"
"Cái này. . . ."
Lão giả nghẹn lời, khẽ lắc đầu, trầm giọng nói: "Lão hủ cũng không biết, trên đời này người mà có thể tra rõ được lai lịch của Ngọc Khuynh Tiên, sợ rằng chỉ có một mình Thiên Cơ Lâu chủ."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Bây giờ cũng không biết rốt cuộc là Ngọc Khuynh Tiên kia đã bao nhiêu tuổi."
Diệp Trường Minh chau mày, kể cả chỉ mới năm trăm tuổi nhưng đã có tu vi Thiên Biến Cảnh đỉnh phong, thì cũng có thể nói là kinh khủng. Còn nếu như nàng nhỏ tuổi hơn thì, hai từ ‘khủng bố’ cũng chẳng đủ để hình dung về nàng.
"Sớm biết như vậy. . . ."
Diệp Trường Minh khẽ lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Ta sẽ không để cho Trần nhi đi khiêu chiến Ngọc Khuynh Tiên."
Ngọc Khuynh Tiên kia có thể dùng một chiêu đánh bại Diệp Trần, thì cũng có thể dùng một chiêu mà giết chết Diệp Trần, bởi vì hộ đạo giả của Diệp Trần cũng đã bị đánh thành trọng thương. Nhưng mà. Đối phương có thể giết ngươi nhưng lại không giết. Trong lòng Diệp Trường Minh cho rằng, đối phương nhất định là e ngại danh tiếng của Diệp thị Đế Tộc. Ừ. Phỏng đoán này cũng tương đối đáng tin. . . .
"Một lát nữa, ngươi đi lấy mấy chai Thánh Dược trị thương , đưa về. . . . ."
Diệp Trường Minh xoay người lại, mở miệng muốn nói cái gì đó.
Còn chưa có nói xong. Bỗng nhiên. "Ầm " một tiếng, uy thế kinh khủng bốc lên, một cột cánh sáng bắn thủng mây trời, xuyên thẳng lên chín tầng trời, khiến cho mây gió khắp nơi chao đảo! Tất cả tộc nhân của tộc Diệp đều như đang ở vào thời khắc sôi trào.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Diệp Trường Minh nhăn mày lại, bước nhanh ra khỏi điện, đi tới bên ngoài điện, hắn ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, trầm giọng nói: "Đó là hướng tổ điện sao?"
"Tộc trưởng, là Tạo Hóa bí cảnh! Là Tạo Hóa bí cảnh mà tổ tiên lưu lại cho hậu thế hiện thế!"
Lão giả đứng sau lưng Diệp Trường Minh kích động cả người, run rẩy nói.
Không ít năm tháng đã trôi qua. Mặc dù tộc Diệp thị bọn họ có biết đến sự tồn tại của Tạo Hóa bí cảnh, nhưng đã cắt đứt suy nghĩ này từ lâu. Không chỉ là bởi vì không tìm được hai chiếc chìa khóa của tạo hóa còn lại. Mà là bởi vì còn có một chiếc chìa khóa đang nằm trong tay của tộc Kim Ô. Bọn họ căn bản là không thể dành lại được, kể cả là có tìm được cả ba chiếc chìa khóa, thì thiếu một cái, cũng không mở được Tạo Hóa bí cảnh.
"Hai chiếc chìa khóa của tạo hóa còn lại, tất cả đều hiện thế rồi sao?"
Trong lòng Diệp Trường Minh không hề vui, ngược lại có chút lạnh lẽo, điều này có nghĩa là hai chiếc chìa khóa của tạo hóa còn lại đều đã có chủ nhân, mà chủ nhân này còn chẳng phải là người của tộc Diệp thị! Rất có thể, người nắm giữ chiếc chìa khóa tạo hóa thứ ba và thứ tư cũng là những thế lực kinh khủng! Đã tạo thành thế chân vạc như vậy, thì làm sao mà Tạo Hóa bí cảnh còn có thể thuộc về tộc Diệp thị bọn họ được nữa chứ?
"Tộc trưởng!"
Lão giả lại lên tiếng, chỉ về phía xa xa nói ra: "Ngươi xem có phải cái cột ánh sáng kia có chút gần với tộc Diệp thị chúng ta?"
"Ừm ?"
Diệp Trường Minh nghe vậy, ngẩng đầu nhìn lại, sắc mặt của hắn nhất thời xanh mét, lạnh lùng nói: "Là có người lấy đi chìa khóa của tạo hóa trong địa bàn của tộc Diệp thị chúng ta hay sao?"
"Thật to gan!"
Nói xong. Diệp Trường Minh phất tay áo bay đi, bay về hướng phía sau núi, ngay bây giờ hắn muốn lập tức đi mời lão tổ xuất quan, dù cho không thể tìm về được hết cả bốn chiếc chìa khóa của tạo hóa. ... ít nhất ..., trong tay cũng phải có được hai chiếc mới được. Bớt đi một đối thủ cạnh tranh, không cần nghi ngờ nữa là sẽ bớt đi rất nhiều áp lực.
Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.