Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu

Chương 137

"Diệp Trần đã đi vào!"
Sau khi Diệp Trần đi vào trong Côn Lôn Khư.

Ở bên ngoài. Trên một ngọn đồi cao, hai bóng người một cao một thấp đang ló đầu ra, quan sát khu cấm địa cách đó không xa, trong mắt lóe lên chút sợ hãi.

"Tính tới tính lui chẳng ai ngờ, người đứng đầu trên Thiên Kiêu Bảng lại ẩn thân trong Côn Lôn Khư, nếu không phải Diệp Trần tìm tới nơi này, không biết bao nhiêu người còn chẳng hay biết gì."
Một nam tử có thân hình thấp bé, thân thể mập mạp phát triển theo chiều ngang, mở miệng nói.

"Diệp Trần cũng thực sự là to gan lớn mật, biết Côn Lôn Khư là cấm địa, nhưng vẫn dám bước vào cấm địa, chẳng lẽ không sợ bước nhầm một bước, vạn kiếp bất phục sao?"

"Ngươi thì biết cái gì?"
Đứng bên cạnh hắn, một nam tử có vóc dáng cao gầy, châm chọc nói: "Nếu Diệp Trần không có niềm tin, thì sao hắn lại dám vào đi?"

"Nói cũng phải."
Nam tử có vóc người hơi mập gật đầu.

"Nói. Lần này ngươi đặt cược bao nhiêu rồi?"
Tròng mắt của người mập xoay tròn, mở miệng hỏi.

Sau trận chiến của Phượng Nghê Thường, thì đã có người bắt đầu mở sòng đặt cược, đầu tiên là trận chiến giữa Thái Sơ Thánh Tử cùng Kim Sí Đại Bằng, và bây giờ là trận chiến giữa Diệp Trần cùng Ngọc Khuynh Tiên, người đứng đầu Thiên Kiêu Bảng. Hầu như tất cả mọi người đều chú ý tới trận chiến này. Dọc theo đường đi, Diệp Trần không hề che giấu hành tung, không ít người quan sát con đường mà hắn đi qua, căn bản là không thành vấn đề khi đoán ra được hắn muốn đi Côn Lôn Khư. Vào thời khắc này, bên ngoài Côn Lôn Khư có không biết bao nhiêu người đang lẳng lặng quan sát nơi này.

"800 khối Linh Thạch hạ phẩm cược Diệp Trần có thể kiên trì ba canh giờ!"
Nam tử cao gầy, giơ lên ba ngón tay, đung đưa trong hư không.

"Ba canh giờ?"
Người mập cau mày, hắn bĩu môi, nói: "Ngươi quá coi thường Diệp Trần, người ta tốt xấu gì sau lưng cũng là Đế Tộc,... Ít nhất thì cũng ... Kiên trì được bốn canh giờ, mới có thể bị thua!"

Còn chuyện Diệp Trần có thể chiến thắng hay không, cho tới bây giờ vẫn chưa có người nghĩ tới. Có mấy người dám hoài nghi bảng xếp hạng mà Thiên Cơ Lâu đưa ra chứ? Biết được vị thứ của Diệp Trần không bằng người đứng đầu, còn có kẻ nào ngớ ngẩn đặt cược cho Diệp Trần thắng chứ, trừ phi đầu của hắn bị lừa đá.

Khoảng chừng một lúc lâu sau đó. Một giọng nói trong trẻo vọng ra từ trong Côn Lôn Khư.

"Tại hạ Diệp Trần, xin Ngọc Khuynh Tiên đạo hữu hiện thân gặp mặt!"
Giọng nói như sấm cuồn cuộn, chấn động hư không, vang vọng khắp mấy ngàn dặm chung quanh, toàn bộ Côn Lôn Khư dường như bị chấn động, những phù hiệu kinh khủng vọt lên như mặt trời ban trưa. Cảnh tượng vô cùng kinh người!

“Ực”
Người bên ngoài, nuốt nước miếng một cái, nhìn thấy cảnh tượng như ngày tận thế, lẩm bẩm nói: "Diệp Trần này muốn lấy tính mạng mình để khiêu chiến đệ nhất Thiên Kiêu Bảng mà!" Nếu như có điều gì đó ngoài ý muốn xảy ra, tàn trận của Đại Đế khôi phục lại, dù cho hắn có là truyền nhân của Đế Tộc thì cũng phải quỳ lạy. Trận pháp chẳng phân chia người.
Website TruyenLau.com
"Tại hạ Diệp Trần, xin Ngọc Khuynh Tiên đạo hữu hiện thân gặp mặt."
Lại là một giọng nói truyền ra.

Nam tử cao gầy đứng trên ngọn đồi thấp, lấy ra một cây nhang từ trong tay áo, tay còn lại vò vò trên không, lòng bàn tay hắn xuất hiện một ngọn lửa. Đợi lát nữa khi cuộc chiến bắt đầu, hắn sẽ thắp nhang, tự tính thời gian. Chỉ cần trong vòng ba canh giờ phân chia được thắng bại, thì bản thân mình ít nhất cũng kiếm được mấy ngàn Linh Thạch. Vì suy nghĩ cho công cuộc kiếm tiền của mình, thì bản thân mình phải tính toán canh chia chặt chẽ thời gian, lỡ đâu bị nhà cái nó lừa mất thì phải làm bây giờ?

"Tại hạ Diệp Trần, xin."
Giọng nói của Diệp Trần vang lên lần thứ hai. Lời còn chưa nói hết.

Sắc trời bỗng nhiên thay đổi. Trên vòm trời. Mây gió hội tụ, vô số phù hiệu, xếp thành hình trên hư không, hình thành một quỹ đạo huyền ảo, ở giữa bầu trời nơi hàng vạn hàng nghìn phù hiệu hội tụ, xuất hiện một vệt nứt. Cái khe nứt kia vô cùng rực rỡ, như tia chớp giữa trời đêm, chiếu sáng thế gian, sáng rực và chói mắt dị thường.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ở chính giữa. Một dáng người phong hoa tuyệt đại xuất hiện, nàng đứng sừng sững giữa hư không, giống như là viễn cổ Thiên Đế giáng thế, thần uy mênh mông cuồn cuộn. Cả bầu trời đều đang run rẩy. Không người nào có thể thấy được dáng hình của nàng, bị khí tức đại đạo ngăn trở, chỉ có thể nhìn thấy được một bóng dáng đứng sừng sững ở trên trần thế. Dù cho có gần ngay trước mắt, nhưng vô số người vẫn cảm giác như cũ. Dường như nàng cách thế giới này rất xa. Nàng nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt, dường như trong đôi mắt đó chẳng có bóng dáng của bất kỳ kẻ nào ở đây, ở trong mắt nàng thì mỗi một người ở đây cũng chỉ nhỏ bé như một con kiến hôi mà thôi.

Diệp Trần đứng giữa Côn Lôn Khư, hắn đứng trên một ngọn núi, rùng mình một cái. Đây là cái gì? Đây mà cũng là thiên kiêu sao? Lâu chủ tiền bối, có chắc là ngươi không lừa ta không? Chỉ là một luồng khí tức tự nhiên phát tán ra mà đã khiến cho hắn run rẩy cả người, không kìm lòng được mà muốn trốn khỏi nơi đây. Nếu như đánh nhau thực sự thì mình có thể tiếp được mấy chiêu đây?

"Tại hạ Diệp Trần, chào đạo hữu."
Diệp Trần nhắm mắt lại bước tới trước một bước, tới thì cũng đã tới rồi, nếu không khiêu chiến đánh nhau, thì sau khi rời khỏi đây khó tránh khỏi chuyện danh tiếng của mình sẽ bị tổn hại vì chuyện đối mặt với một cường giả mà lại không dám ra tay. Tương lai còn nói gì đến chuyện thành đế?

"Đạo hữu chính là người đứng đầu trên Thiên Kiêu Bảng, Diệp mỗ..."

"Cút!" Website TruyenLau.com
Một âm thanh trong trẻo lạnh lùng vang vọng chín tầng trời mây, chỉ nhìn thấy bóng dáng kia cử động một đầu ngón tay màu trắng mịn màng như ngọc, nàng điểm ra một chỉ, Tiên quang chiếu sáng cổ kim, xém chút nữa thì xé tan toàn bộ vũ trụ.

"Nguy rồi!"
Lông tóc cả người Diệp Trần dựng đứng lên, nhìn thấy một chỉ này, hắn đã nhận ra rằng bản thân mình chắc chắn không phải là đối thủ của nàng. Trong khoảnh khắc khi tiên quang bắn tới sát thân mình. Diệp Trần dốc hết tu vi của cả đời, hóa thành một tấm lá chắn, che chắn trước người, nhưng nó cũng không có bất kỳ tác dụng gì, một tiếng “ầm” vang lên, tấm lá chắn bị nghiền nát, tiên quang chiếu lên trên người hắn.

"Đùng!"
Diệp Trần như bị đập mạnh, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, thân thể trực tiếp bị bắn ngược bay ra ngoài.

"Thiếu chủ!"
Lão giả đi theo bên cạnh Diệp Trần gấp gáp như lửa sém đến lông mày, hắn rống to một tiếng, muốn đón lấy Diệp Trần, nhưng còn chưa chạy tới, thì bóng người ở trong khe nứt kia lại xuất thủ! Bàn tay ngọc ngà của nàng lại xuất ra một chiêu thức, trong Côn Lôn Khư, trận pháp bắn lên, ngàn vạn phù hiệu hiện lên, hóa thành một dòng sông, đánh vào trên người lão giả.

"Oanh!"
Lại là một tiếng vang thật lớn. Lão giả nối gót Diệp Trần, hai người giống như hai viên đạn pháo, vạch ra một đường vòng cung trên bầu trời, bắn ra xa mấy ngàn dặm.

"Ầm" một tiếng, đập vào hai đỉnh núi ở phía ngoài. Ngọn núi đổ nát, bụi bay mù mịt!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu