"Hả?"
Hàng chân mày của Nhâm Thanh Đồ nhăn lại.
Dương Khâu sắp thành Thánh ư? Cái này có hơi khó tin.
Hắn biết Dương Khâu, Trưởng lão Cửu U Ma Tông. Nghiêm túc mà nói thì là người cùng thế hệ với hắn, cả hai đã tranh đấu lúc còn trẻ và Dương Khâu chưa bao giờ là đối thủ của hắn.
Làm sao có thể, đến lúc này mà Dương Khâu đã vượt qua trước mình một bước mà thành Thánh sao?
Nói chuyện này ra thì ai tin?
Phải biết rằng bọn Chưởng giáo Cửu U Ma Tông hiện nay cũng chưa thành Thánh thì một mình Dương Khâu lại có tài đức gì?
"Đồ nhi, chớ có nói bậy."
Nhâm Thanh Đồ quở mắng một câu.
"Có phải nói bậy hay không sư phụ người hỏi tiền bối là rõ ngay."
Liễu Thành Tuyết sốt ruột nói.
"Tiền bối..."
Nhâm Thanh Đồ xoay người lại, nhìn Lý Vân hỏi: "Lời liệt đồ mới nói là thật sao?"
"Tất nhiên là thật."
Lý Vân gật đầu, nhàn nhạt đáp: "Cơ duyên thành Thánh của hắn là do ta chỉ điểm."
Vừa rồi thấy Nhâm Thanh Đồ muốn đi, hắn vốn định giữ hắn lại nhưng không ngờ rằng Liễu Thành Tuyết lại nhanh hơn hắn một bước, xem ra mình không cần ngăn lại nữa rồi.
"Chuyện này... cũng chỉ điểm được hả?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhâm Thanh Đồ cạn lời.
Phóng đại quá rồi đấy.
Nếu như nói rằng chỉ cho Dương Khâu một con đường thành Thánh rõ ràng còn dễ nói một chút, chứ cho không một cơ duyên thành Thánh thì nghĩ thế nào cũng không thực tế cho lắm.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Có vẻ như trước khi ngươi đến, đồ nhi của ngươi đã đem tin tức của Thiên Cơ Lâu nói cho ngươi biết."
Lý Vân không trả lời thẳng mà chậm rãi nói: "Tin hay không tùy vào ngươi, dù sao đối với Đại La Kiếm Tông của ngươi mà nói thì Dương Khâu thành Thánh chẳng phải chuyện tốt lành gì."
"Tiền bối là có ý gì?" TruyenLau
Nhâm Thanh Đồ nhíu mày, trầm giọng nói: "Đại La Kiếm Tông ta đứng vững mấy triệu năm, gốc gác Tông môn thâm hậu không gì sánh được. Chỉ là một Thánh Nhân sao có thể uy hiếp được Đại La Kiếm Tông ta?"
"Vậy sao?"
Lý Vân cười tựa như không cười, nói: "Quả thật một Thánh Nhân không thể nào lung lay được nền móng của Đại La Kiếm Tông, nhưng nếu Đại La Kiếm Tông của hiện tại không còn như Đại La Kiếm Tông của những ngày trước nữa thì sao?"
"Lời này của tiền bối hơi nghiêm trọng quá mức rồi."
Nhâm Thanh Đồ hơi chắp tay, đáp lại: "Đại La Kiếm Tông không phải là tiểu môn tiểu hộ, đã lừng lẫy mấy triệu năm nhất định sẽ không xảy ra trở ngại gì hết."
Nhâm Thanh Đồ vô cùng tự tin.
Nhưng độ quả quyết không đủ.
Người trong nhà hiểu rõ chuyện trong nhà, Đại La Kiếm Tông không còn trụ cột, tương đương với chiến lực hao tổn hơn phân nửa, mà thực lực Cửu U Ma Tông không chỉ không tổn hại mà còn thêm một vị Thánh Nhân nữa.
Đối với Đại La Kiếm Tông thật không phải là chuyện tốt. Khoảng cách giữa hai Tông môn vốn không xa, trong ngày thường hay xảy ra một vài “va chạm”.
Từ việc Liễu Thành Tuyết chém chết Đỗ Thiên Thương là có thể nhìn ra đầu mối ngay.
Nếu như bị Cửu U Ma Tông phát hiện lá bài tẩy của mình, e rằng chẳng mấy ngày nữa sẽ có rất nhiều cao thủ Cửu U Ma Tông tề tụ ở sơn môn Đại La Kiếm Tông!
Lúc đó, liệu có thể giữ được Đại La Kiếm Tông hay không lại là chuyện khác nữa.
"Nếu tiền bối không còn chuyện gì khác, tại hạ xin cáo từ."
Nhâm Thanh Đồ trầm giọng nói. Hiện tại Đại La Kiếm Tông ăn bữa nay lo bữa mai. Hắn phải sớm đi tìm vài minh hữu, tốt nhất là lôi kéo vài Thánh Địa. Lúc Đại La Kiếm Tông nguy cấp mà đã có một Thánh Địa ra tay viện trợ thì Đại La Kiếm Tông bọn họ có thể thuận lợi thoát được một kiếp.
"Khi ngươi bước ra khỏi cánh cửa này thì lần vào tiếp theo ngươi phải trả cái giá cao, không thể so sánh với hôm nay được nữa."
Lý Vân dù bận bịu vẫn ung dung, thản nhiên nâng chén trà lên và nhấp nhẹ một ngụm.
"Hình như tiền bối... còn có hàm ý khác."
Nhâm Thanh Đồ mới vừa nhấc chân cuối cùng lại thu trở lại.
"Lý mỗ khuyên ngươi một câu, cầu người không bằng cầu mình..."
Lý Vân lắc đầu, khóe mắt liếc sang Nhâm Thanh Đồ, tặc lưỡi mấy tiếng:
"Chậc chậc, một Tông môn diệt vong, chuyện lớn như thế, e rằng người bình thường không muốn tranh đoạt vũng nước đục này."
"Với lại, ngươi có thể tìm minh hữu thì Cửu U Ma Tông cũng có thể tìm minh hữu."
"Hả?"
Nhâm Thanh Đồ vô cùng kinh hãi.
Sao lại có thể? Làm sao hắn biết ta được suy nghĩ của ta?
Thuật đọc tâm? Tha Tâm Thông? Hay là ta đã trúng ảo thuật nào đó rồi?
Nhâm Thanh Đồ bối rối, những suy nghĩ vừa thoáng hiện trong đầu trong phút chốc đã bị vị Lâu chủ Thiên Cơ Lâu này nói ra, thật khiến người ta khó tin.
"Không phải thuật đọc tâm, cũng chẳng phải Tha Tâm Thông, càng không phải ngươi trúng ảo thuật."
Lý Vân đứng dậy, duỗi eo và nói: "Lý mỗ đã nói, chuyện gì xảy ra trên đời này, ta đều biết cả!"
"Bao gồm... chuyện Lão tổ Đại La Kiếm Tông của ngươi mới vừa tọa hóa!"
"Cái gì!"
Sắc mặt Nhâm Thanh Đồ thay đổi hoàn toàn. Hắn, người vẫn luôn điềm đạm bình tĩnh vào lúc này lại không kiềm nén được.
Điểm yếu lớn nhất của Tông môn bị người ta nói ra một cách dễ dàng như vậy, là một người đều không thể nào bình tĩnh.
Một khi bị truyền ra, trên dưới mấy trăm ngàn đệ tử Đại La Kiếm Tông cùng với trăm vạn năm lưu truyền đều có khả năng hóa thành tro bụi chỉ trong một buổi sáng.
"Chắc ngươi hiểu rằng kết minh là sự thiết lập ở thực lực dựa trên thực lực ngang hàng giữa hai bên. Nếu như Chính đạo Tông môn biết được nguyên khí của Đại La Kiếm Tông hao tổn lớn, theo ngươi khả năng bọn họ thân xuất viện thủ lớn hay là..."
"Khả năng ‘bỏ đá xuống giếng’ lớn?"
Lý Vân khẽ cười nói tiếp.
Thế gian này, mặc dù có chính ma phân chia nhưng Tông môn có thể đứng vững không đổ có bao nhiêu thiện nam tín nữ?
Đại La Kiếm Tông đã lưu truyền mấy triệu năm.
Chỉ cần Tông môn có dã tâm đều sẽ vô cùng phát thèm.
"Sư phụ..."
Bên cạnh, Liễu Thành Tuyết cũng không dám tin. Sau một hồi lâu, nàng khẽ ngẩng đầu, thấp giọng hỏi:
"Lão tổ, người... thực sự đã tọa hóa rồi sao?"
Sắc mặt Nhâm Thanh Đồ trắng bệch, không nói lời nào.
Nhìn thấy tình hình này, Liễu Thành Tuyết còn không rõ ư?
Lần này tiền bối lại tính đúng rồi.
- Chương 1: Thiên Cơ Khả Trắc
- Chương 2: Làm Sao Tiền Bối Biết Được?
- Chương 3: Không Lỗ!
- Chương 4: Mưu Đồ Điểm Thiên Cơ!
- Chương 5: Làm Sao Có Thể!
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Hắn là ai vậy nhị đại gia ?
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 201: Huyết Ma nhất tộc vượt biên giới
- Chương 201-2
- Chương 202: Chuẩn Đế bị bắt sống ?
- Chương 202-2: Lão phu đây là muốn phát a
- Chương 203: Ngươi là ai ?
- Chương 203-2: Còn có cái kia vị Đại Đế trên đời ?
- Chương 204: Ngươi có thể trả nổi tin tức giá trị sao
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210: Đã truyền khắp thế giới
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Hệ thống, liền ba cái ?
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238: Lâu chủ tiền bối, đến tột cùng bực nào nhân vật ?
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Đây cũng quá để mắt lão phu
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250: Đi Côn Lôn Khư, cái này không phải là tìm chết sao ?
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Lão phu chính là nghèo nhất Đại Đế!
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262: Đối phương có thể phải Diệt Thế!
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269: Đưa cho phía sau ngươi nhân tộc
Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.