"Tiền bối. . ."
Liễu Thành Tuyết thấy Lý Vân tỉnh lại, thấp giọng hỏi:
"Mới vừa rồi là. . .?"
"Hả. . ."
Sắc mặt Lý Vân đanh lại, cứng đờ hỏi:
"Ngươi thấy hết rồi à?"
Liễu Thành Tuyết gật đầu.
"Thôi xong."
Mắt Lý Vân tối sầm lại. Sớm biết thế này đã đẩy Liễu Thành Tuyết ra ngoài rồi. Mình mới đổi công pháp, không kìm lòng được liền đổi hết điểm thiên cơ thành thực lực, nhưng lại quên mất sự có mặt của Liễu Thành Tuyết.
Mặc dù thực lực Thần Thông Cảnh không yếu, nhưng cũng không mạnh đến đâu. Loại uy thế vừa rồi sao có thể qua mắt Liễu Thành Tuyết được? Nếu mình dự đoán không sai, thân phận thế ngoại cao nhân e là sụp đổ rồi.
Liễu Thành Tuyết không phải kẻ ngốc, nàng nhìn thấy khí thế khi nãy, làm sao có thể không suy đoán trong lòng chứ?
TruyenLau
Sai lầm.
Sắc mặt Liễu Thành Tuyết càng thêm kính nể, nàng thử thăm dò:
"Chẳng lẽ tiền bối là một vị Đại Đế nào đó."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Hửm?"
Mắt Lý Vân sáng rực.
Còn xoay chuyển được?
"Khụ!"
Lý Vân ho nhẹ một tiếng, nhàn nhạt trả lời: TruyenLau.com
"Lý mỗ không phải Đại Đế, chẳng qua chỉ là Lâu chủ Thiên Cơ Lâu bình thường mà thôi."
"Bình thường. . ."
Liễu Thành Tuyết không nói gì nữa. ‘Bình thường’ có thể tạo ra khí thế như vừa rồi ư? ‘Bình thường’ có thể khiến một nhân vật cấp Thánh Chủ phải kính như Thần linh?
Cho tới tận bây giờ, trong lòng nàng vẫn còn sợ hãi như trước. Nhớ đến hình ảnh vừa rồi, mình giống như đang đối mặt với một vị Đế Giả khinh thường cổ kim, bễ nghễ vạn giới. Căn bản không có nổi ý nghĩ phản kháng nào. Một ánh mắt của đối phương đã có thể làm mình tan tành mây khói.
Thấy Lý Vân cầm quyển sách lên mà không nói gì nhiều, Liễu Thành Tuyết biết điều không hỏi thêm. Nàng hiểu rằng biết nhiều quá cũng chẳng có ích lợi gì.
Cũng trong lúc đó, Lý Vân thấy Liễu Thành Tuyết đã từ bỏ ý định truy hỏi thì trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Có vẻ như thân phận của mình cũng không bị chọc thủng. Hình ảnh mà Liễu Thành Tuyết thấy không giống như hắn nghĩ.
Thế thì lại có vấn đề nữa. Khi nãy rốt cuộc Liễu Thành Tuyết thấy được cái gì rồi?
. . .
Bên ngoài thành Đại Hoang mấy triệu dặm. Một đạo lưu quang xẹt qua phía chân trời, tốc độ nhanh đến cực hạn. Không bao lâu sau, lưu quang dừng ở một chỗ trên hư không. Hào quang tan hết để lộ một lão giả mặc đồ đen, phong thái uy nghiêm, hai tròng mắt hơi híp, tinh quang chớp hiện.
"Cuối cùng cũng tới."
Dương Khâu đứng chắp tay, thầm nói.
Khoảng cách mấy triệu dặm làm hắn tốn mất hai canh giờ mới đến được, nếu không phải Ma Vân Lý của mình đã giao cho Lâu chủ Thiên Cơ Lâu thì tốc độ có thể nhanh hơn nữa.
"Nơi này chính là Bách Đoạn Sơn Mạch sao?"
Dương Khâu quan sát xung quanh. Không vấn đề gì. Hai mắt nhìn lướt qua thì lập tức trợn tròn, đợi sau khi thấy rõ tình hình phía dưới, thiếu chút nữa hắn đã phun một ngụm lão huyết.
Lọt vào trong tầm mắt là một vùng hoang vu cát vàng bay múa đầy thê lương. Linh khí mỏng manh tới cực điểm, trong phạm vi mấy vạn dặm còn không thấy nổi một bóng ma nào chứ đừng nói là bóng người.
Những ngọn đồi nối tiếp nhau không dứt, chúng kéo dài đến tận cuối chân trời. Bảo là vùng khỉ ho cò gáy cũng không quá đáng chút nào.
"Cái này, cái này, cái này. . . Lão phu. . . Lão phu. . . Hận!"
Dương Khâu lui về sau ngay trên không, tay ôm ngực rồi kêu rên một tiếng. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội như ống bễ. Miệng hớp lấy không khí, một luồng khí thế kinh khủng càn quét ra ngoài đập vụn vô số núi cao.
Mắc bẫy rồi! Chắc chắn bị gài bẫy! Toàn bộ tài sản đổi lấy một cái tin tức giả. Bản thân lại còn ngu ngốc tự mình chạy đi một chuyến.
Mà chỗ này, linh khí mỏng manh như vậy, đến cả việc tu luyện bình thường còn không được thì sao có thể tồn tại cơ duyên? Dùng đầu ngón chân cũng hiểu được chỗ này đến một gốc linh thảo cũng không thể sống nổi!
"Toàn bộ gia sản của lão phu!"
Mắt Dương Khâu chợt tối sầm. Suýt chút nữa đã rơi từ trên cao xuống. Nhịn trong giây lát rồi càng nghĩ càng tức. Hắn lùi một bước, càng nghĩ càng thua thiệt, hắn bỗng nhiên xoay người muốn bay về phía Thiên Cơ Lâu.
Nhưng còn chưa khởi hành, hắn bỗng nhiên lại sợ. Lâu chủ Thiên Cơ Lâu đó quá đáng sợ. Đừng nói là mình, dù là Cửu U Ma Tông cũng không đụng nổi.
Tự đi, chưa nói đến việc liệu tài nguyên có thể quay về hay không, nhưng mình và Cửu U Ma Tông sẽ có khả năng bị lôi vào.
"Tức chết ta rồi!"
Dương Khâu gào to một tiếng, nắm tay đấm về phía hư không, quyền thế mạnh mẽ tựa như sao băng xẹt qua phía chân trời, ‘oanh’ chấn động hư không.
Cảnh tượng núi cao đổ nát, mặt đất vỡ vụn trong tưởng tượng không xảy ra. Ngược lại, hư không bắt đầu vặn vẹo.
"Chuyện gì?"
Sắc mặt Dương Khâu chợt thay đổi, quan sát hư không không chớp mắt.
Trong hư không, từng phù hiệu này đến phù hiệu khác xuất hiện giống như những ngôi sao treo lơ lửng trên bầu trời, che phủ trời đất.
"Chẳng lẽ. . ."
Trong mắt Dương Khâu nở rộ ánh rực rỡ, thốt lên với vẻ không thể tin:
"Lâu chủ Thiên Cơ Lâu không có gạt ta?"
Không chờ hắn lấy lại tinh thần, cảnh sắc chung quanh đã thay đổi. Từng ngôi sao biến thành màu đỏ thẫm, một luồng khí tức kinh khủng ùn ùn nối đuôi nhau mà đến.
Nguồn áp lực này cực kỳ lớn. Cho dù là Dương Khâu cũng không thể gánh được, lập tức bị đè rơi xuống mặt đất.
"Xoạt xoạt!"
Mặt đất bị giẫm nổ. Dương Khâu cúi đầu quan sát, đồng tử liền co rút.
Lấy hắn làm trung tâm, trong phạm vi mấy ngàn dặm phủ kín xương trắng, không biết đã tích lũy bao nhiêu bộ thi hài, có vài cái đã sớm phong hóa, không biết là người của bao nhiêu năm trước nữa.
Mà có một số hài cốt còn như lúc sống, trông rất sống động. Từ thi thể liền thấy được không ít người trong đó có thực lực không kém gì hắn, ít nhất cũng là cấp Thánh Chủ!
Đây là một vùng tuyệt địa! Kẻ bước vào, chết!
Cũng chính vì thế mà tin tức về nơi này vẫn không truyền ra ngoài, căn bản không người nào biết nơi đây lại có một chỗ kinh khủng thế này!
Nếu như người bình thường chứng kiến cảnh này, thế nào cũng sẽ bị dọa cuống lên.
Nhưng Dương Khâu thì khác. Hắn chẳng những không hoang mang mà ngược lại còn vô cùng kích động!
"Đúng rồi!"
Cả người Dương Khâu run rẩy, trong tay hắn xuất hiện một miếng ngọc giản, đọc thoáng qua nội dung rồi nhìn trận pháp trước mặt, thất thanh hô:
"Nhất định không sai rồi!"
"Tiền bối quả nhiên là tiền bối!"
"Ngài không có gạt ta!"
"Mọi thứ đều là thật, ở đây thật sự có phương pháp Thành Thánh!"
- Chương 1: Thiên Cơ Khả Trắc
- Chương 2: Làm Sao Tiền Bối Biết Được?
- Chương 3: Không Lỗ!
- Chương 4: Mưu Đồ Điểm Thiên Cơ!
- Chương 5: Làm Sao Có Thể!
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Hắn là ai vậy nhị đại gia ?
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 201: Huyết Ma nhất tộc vượt biên giới
- Chương 201-2
- Chương 202: Chuẩn Đế bị bắt sống ?
- Chương 202-2: Lão phu đây là muốn phát a
- Chương 203: Ngươi là ai ?
- Chương 203-2: Còn có cái kia vị Đại Đế trên đời ?
- Chương 204: Ngươi có thể trả nổi tin tức giá trị sao
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210: Đã truyền khắp thế giới
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Hệ thống, liền ba cái ?
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238: Lâu chủ tiền bối, đến tột cùng bực nào nhân vật ?
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Đây cũng quá để mắt lão phu
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250: Đi Côn Lôn Khư, cái này không phải là tìm chết sao ?
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Lão phu chính là nghèo nhất Đại Đế!
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262: Đối phương có thể phải Diệt Thế!
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269: Đưa cho phía sau ngươi nhân tộc
Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.