Huyết thủy ngập cả vùng đất. Phóng tầm mắt quan sát, khắp nơi toàn là biển máu, thành Đại Hoang tựa như một chiếc thuyền con lênh đênh không điểm dừng trên biển lớn, có thể lật úp bất kỳ lúc nào.
Lúc này, trận pháp thành Đại Hoang đã khởi động. Nhưng mà trận pháp cấp Thánh Chủ đứng trước trận pháp Thánh Nhân Vương chẳng khác gì một tấm giấy trắng yếu ớt, đâm một nhát là rách, không cho người ta chút niềm tin nào được.
Đã có vô số người tụ tập bên trong thành Đại Hoang, sắc mặt ai nấy cũng trắng bệch quan sát mọi thứ xung quanh. Không ít người trong bọn họ đã đoán được rằng có người đang nhắm vào thành Đại Hoang! Nếu không, trận pháp kinh khủng như thế này mà vận chuyển toàn lực sẽ không khác gì một trận tàn sát, nhưng huyết hải xung quanh vào lúc này đã dần dần lấn chiếm. Bao trùm cả bốn phía và chỉ để lại một nơi của thành Đại Hoang.
"Xong!"
Một người run rẩy cất tiếng, hắn xụi xuống đất, sắc mặt xám xịt vô cùng. Loại trận pháp này, bọn họ không nhìn ra đẳng cấp nhưng là biết tuyệt đối chẳng phải chuyện đùa. Dù cho một đại trận thủ sơn của một Tông môn thông thường cũng không được loại uy năng này!
"Ta là người của Tử Vi Thánh Địa, ai dám láo xược như thế hả?"
"Ha, sau lưng ta chính là Thiên Tuyền Thánh Địa thì làm sao nào? Nếu người ta đã dám bày binh bố trận thì đã có sức mạnh nhất định rồi. Tuyệt đối sẽ không để lộ chút tin tức."
"Kẻ bày trận này muốn đối địch với toàn bộ Tu Luyện Giới à? Cổ Hoàng Cung ta nhất định sẽ truy xét tới cùng!"
. . .
Lúc này. Trong thành Đại Hoang đã tụ trung lại không ít người có thế lực. Toàn bộ các đại thế lực tò mò về Thiên Cơ Lâu trước đây đã vì vậy mà điều phái người đến Thiên Cơ Lâu nghe ngóng. Mua tin hay không khoan hãy nói, nhất định phải tìm hiểu một phen là có ai từng đi Thiên Cơ Lâu. Ngộ nhỡ kẻ thù không đội trời chung với mình vào Thiên Cơ Lâu mà bản thân không biết há chẳng phải là chết rất oan uổng sao? Nhưng ai mà ngờ, mới đó phái người sang đây, còn chưa truyền ra mấy tin đã gặp phải loại sát trận hung hiểm này?
"Trước mắt, có thể phá giải trận này hẳn là chỉ có Lâu chủ Thiên Cơ Lâu thôi nhỉ?"
Một người run rẩy lên tiếng.
Câu nói vừa được thốt ra. Hàng loạt người đều mang niềm mong mỏi nhìn về phía một tòa lầu cách đó không xa.
. . .
Trong Thiên Cơ Lâu.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Liễu Thành Tuyết tái nhợt, nàng nắm trong tay một tấm ngọc giản, trầm giọng nói:
"Tiền bối ta đã thông báo cho Chưởng giáo, Chưởng giáo vừa mới hồi đáp rằng ngài đã mời Lão tổ xuất quan!"
Sau cùng. Liễu Thành Tuyết lại bồi thêm một câu:
"Lão tổ Thánh Nhân Vương!"
"Chờ Lão tổ đến đây thì trận này tất được phá giải!" Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Có lòng rồi."
Lý Vân giương mắt, nói một câu. Đại La Kiếm Tông vẫn là rất có lòng, lúc này biết rõ nơi này có một trận pháp kinh khủng vẫn dám mời một vị Lão tổ Thánh Nhân Vương qua đây. Có thể nói là dốc cả vốn gốc rồi. Phải biết rằng, một vị Thánh Nhân Vương chính là cây xà trụ cột của Đại La Kiếm Tông hiện giờ! Phỏng chừng Tông môn bọn họ, cũng không có mấy vị lão tổ như thế này. Đáng tiếc là. Thánh Nhân Vương, cho dù qua đây chắc cũng không làm nên chuyện gì đâu. Trận pháp này không đơn giản, nó là sát trận cấp Thánh Nhân Vương. Trừ phi cao hơn một cấp bậc, người đồng cấp muốn phá trận khó như lên trời, có thể giữ được một mạng trong trận là tốt lắm rồi.
Lý Vân đứng dậy, đi tới trước cửa Thiên Cơ Lâu, đứng khoanh tay và trông ra sóng động màu đỏ máu ở ngoài giới, lẩm bẩm hỏi:
"Người bố trân là ai!"
« Keng, trừ ba ngàn điểm thiên cơ, đã điều tra thành công. »
« Người bố trân chính là Thương Sơn Ngũ Lão, do Diêu Quang Thánh Chủ xúi giục đằng sau, Thiên Ma Cung Thái Thượng Trưởng Lão Mạc Hành giúp sắp đặt mọi thứ! »
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Diêu Quang Thánh Chủ à?"
Trong đôi mắt Lý Vân hiện lên một tia sáng sắc bén, hoàn toàn ghi nhớ cái tên ấy. Hắn lướt nhìn thông tin mà hệ thống hiện ra, lần này xài điểm thiên cơ không nhiều lắm, toàn là chỉ cho tên của mấy người này, chẳng có một tin tức cụ thể. Nhưng dù cho không có thông tin cụ thể cũng đủ rồi. Một Diêu Quang Thánh Chủ, cùng Thái Thượng Trưởng Lão Thiên Ma Tông cùng đến đây, nghĩ thế nào cũng thấy mờ ám.
"Nếu muốn giết ta thì trận pháp này còn kém nhiều lắm."
Lý Vân ngẩng đầu. Huyết hải ngoài giới cuộn trào mãnh liệt, huyết sóng ngập trời đánh xuyên qua hư không nối liền trời đất. Phóng tầm mắt nhìn xa, mọi thứ bầu trời lẫn mặt đất đều nhuốm một màu đỏ thẫm. Thiên Cơ Lâu nằm bên dưới trận pháp chắc chắn có thể bình yên vô sự, nhưng thành Đại Hoang sau cùng lại không giữ được, sẽ có mấy trăm ngàn người chết ở đây. Mà phạm vi mấy ngàn dặm quanh Thiên Cơ Lâu cũng sẽ biến thành một vùng tuyệt địa. Trận pháp không phá. Cũng tức là chuyện làm ăn sau này của Thiên Cơ Lâu sẽ đi tong.
"Hệ thống, giúp ta mua phần giữa của Thiên Đế Kinh!"
Lý Vân cấp tốc ra lệnh.
« Keng, trừ 300,000 điểm thiên cơ, mua thành công phần giữa Thiên Đế Kinh. (có thể tu luyện đến cấp Thánh Nhân! ) » Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Còn lại 38,000 điểm thiên cơ. . . ."
Lý Vân bất giác cảm khái, hắn lại lẩm bẩm ra lệnh:
"Dùng toàn bộ số điểm thiên cơ còn lại để thăng cấp tu vi."
"Ầm!"
Tiếng nói vừa dứt. Trong thân thể Lý Vân bộc phát ra uy thế kinh khủng, trong kinh mạch tựa như có trường giang đại hà đang lao nhanh, kim quang khắp người rực rỡ như chế tạo từ thần kim. Trong nháy mắt. Thực lực của hắn đã đến cấp Thánh Chủ sơ kỳ, tuy là vẫn không có thể nào đối mặt với trận pháp Thánh Nhân Vương, nhưng đủ để hắn thực nghiệm ý nghĩ trong lòng một phen.
Lý Vân nhấc bước đến trước cửa Thiên Cơ Lâu, một ngón tay, trước ánh mắt khó hiểu của mọi người, chậm rãi lộ ra Thiên Cơ Lâu.
"Tiền bối, cuối cùng muốn ra tay rồi hả?"
Ánh mắt Liễu Thành Tuyết sáng lên. Đã lâu rồi nàng chưa từng thấy tiền bối xuất thủ!
Không chỉ có là nàng. Mà lúc này, rất nhiều người bên ngoài Thiên Cơ Lâu chứng kiến cảnh tượng này, mắt họ sáng rực….xem ra mình không cần phải chết nữa rồi!
- Chương 1: Thiên Cơ Khả Trắc
- Chương 2: Làm Sao Tiền Bối Biết Được?
- Chương 3: Không Lỗ!
- Chương 4: Mưu Đồ Điểm Thiên Cơ!
- Chương 5: Làm Sao Có Thể!
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Hắn là ai vậy nhị đại gia ?
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 201: Huyết Ma nhất tộc vượt biên giới
- Chương 201-2
- Chương 202: Chuẩn Đế bị bắt sống ?
- Chương 202-2: Lão phu đây là muốn phát a
- Chương 203: Ngươi là ai ?
- Chương 203-2: Còn có cái kia vị Đại Đế trên đời ?
- Chương 204: Ngươi có thể trả nổi tin tức giá trị sao
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210: Đã truyền khắp thế giới
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Hệ thống, liền ba cái ?
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238: Lâu chủ tiền bối, đến tột cùng bực nào nhân vật ?
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Đây cũng quá để mắt lão phu
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250: Đi Côn Lôn Khư, cái này không phải là tìm chết sao ?
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Lão phu chính là nghèo nhất Đại Đế!
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262: Đối phương có thể phải Diệt Thế!
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269: Đưa cho phía sau ngươi nhân tộc
Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.