Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu

Chương 160

Trước Tạo Hóa bí cảnh.

Từng đoàn tu sĩ trùng trùng điệp điệp bay xẹt qua bầu trời, đủ loại pháp khí sáng lấp lánh, lưu lại những dấu vết ở trên vòm trời. Một con hung thú Thánh chủ hoàn toàn chính xác là rất kinh khủng, nhưng không bao lâu, đã bị mấy nhân vật cấp Thánh chủ dụ nói tới nơi xa, dù sao cũng không thể để nó chặn ngay cửa vào.

Về phần. Đại Thanh hoàng triều và người của mấy thế lực kia thì chỉ có thể coi là xui xẻo. Người vào trước thì chẳng xảy ra chuyện gì hết, nhưng tới lượt bọn hắn thì đụng phải. Đụng phải thì cũng thôi đi, trước khi đi vào đây lại không hề có bất kỳ sự chuẩn bị nào, chẳng có chút hiểu biết gì về những hiểm nguy bên trong Tạo Hóa bí cảnh. Ở những tình huống có sự chênh lệch quá lớn về đẳng cấp thì bị một cái tát đập nát, cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

“Tạo Hóa bí cảnh.........”
Dương Khâu nhìn cánh cửa bằng đồng, ánh mắt lấp lóe, hắn tự lẩm bẩm một tiếng, bước từng bước một, trong nháy mắt bóng dáng của hắn đã biến mất không thấy gì nữa.

........
Cùng lúc đó.
Trong Tạo Hóa bí cảnh.
Trương Bách Xuyên đứng trên vách núi, cố gắng dằn sự sợ hãi xuống. Hắn vẫn đang quan sát chung quanh, dò xét hoàn cảnh chung quanh, trước mặt là mộ vách núi cheo leo, tinh khí tràn ngập, đập vào trong mắt hắn là không ít linh dược, dường như là đã quay về với thời kỳ thượng cổ. Khắp mọi nơi đều có thể nhìn thấy kỳ trân dị thảo, thậm chí là một số loại linh thảo đã bị tuyệt chủng ở thế giới bên ngoài, thì đều có thể dễ dàng tìm được ở nơi này!

“Ừng ực!”
Trương Bách Xuyên nuốt nước miếng một cái, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, vô số luồng ánh sáng vắt ngang qua bầu trời, vô số người đều xông về phía sâu trong Tạo Hóa bí cảnh. Phần lớn số người còn đang lò dò ở phía cửa ra vào hầu như đều là tán tu. Phóng tầm mắt nhìn chung quanh hơn mười dặm, hắn cơ hồ không có đối thủ!

“Sắp phát tài rồi!”
Trương Bách Xuyên đè nỗi sợ hãi trong lòng xuống, thì thào nói.

Hắn tiện tay hái một gốc linh thảo bỏ vào trong nhẫn trữ vật, mình đường đường là Thánh Tử của Cửu U ma tông, mà có thể không đối phó được với những thiên kiêu khác. Nhưng mà nếu chỉ ức hiếp một số tán tu, thì không thành vấn đề. Không phải là sư phụ sai mình đi vào đây sao? Bây giờ mình đã tiến vào rồi, nhưng mà xét thấy nguy hiểm quá nhiều, cho nên đi dạo một vòng ở cửa ra vào, sau đó trước khi đi ra, thuận tiện hái một ít linh thảo ở chỗ đó, chắc cũng coi như đã hoàn thành nhiệm vụ rồi ha.
Website TruyenLau.com
Dù sao. Thì những Thánh Tử khác cũng đều là những nhân vật cấp Thánh chủ có tiền hô hậu ủng, hơn nữa sau khi những người kia đi vào, dường như đều có một mục đích. Trực tiếp chạy đến chỗ sâu nhất. Nhưng mình thì chẳng biết cái gì hết, mông lung mờ mịt, nếu chỉ dựa vào thực lực Thoát Thai cảnh của bản thân, đụng phải một con hung thú cấp Thánh chủ, chắc chắn là chẳng có mấy cái mạng để đủ chết mấy lần.

Trương Bách Xuyên nhìn về phía cách đó không xa, nơi đó những vũng nước trải rộng trên mặt đất, đây là linh khí vô cùng nồng đậm hoá thành dạng lỏng, bàn tay hắn nâng lên, một lực hút đáng sợ xuất hiện, hút hết tất cả linh dịch về. Sau đó hắn dẫm mạnh chân xuống, phóng lên trời, bay đến trên vách đá. Nơi này cách lối ra không xa lắm. Nguy hiểm cũng không nhiều. Dù sao. Nếu có nguy hiểm, thì khi nảy cũng đã xuất hiện hết rồi, con hung thú vừa rồi kia có uy thế khủng bố như thế, đã phá tan tành những dãy núi chung quanh đây. Cũng chẳng còn nhìn thấy con hung thú thứ hai. Nghĩ đến được đây là đã an toàn rồi.

Nhưng suy nghĩ của hắn còn chưa biến thành sự thật, chân trước vừa đạp vào vách núi, chân sau đã sử dụng tốc độ nhanh hơn vọt xuống, trên mặt còn mang theo vẻ hoảng sợ. Giống như là đã nhìn thấy thứ gì đó vô cùng kinh khủng. Trong nháy mắt. Chạy trối chết ra xa mấy chục dặm. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Không lâu sau khi Trương Bách Xuyên rời đi, một đám mây màu đen phát ra những tiếng “ông ông”, bao phủ mấy ngàn trượng chung quanh, từ trên vách đá tràn xuống dữ dội, ở những nơi nó đi qua tất cả sinh vật đều hóa thành từng đống xương trắng.

“Con bà nó chứ........, Cửu U ma tông Thánh Tử, dụ Huyết Muỗi ra ngoài rồi!”
“Cái thằng chó này!”
“Một vùng toàn là Huyết Muỗi như thế này, thì đến cả cấp Thánh chủ nhìn thấy cũng phải bái lạy!”
........
Nhìn thấy số lượng Huyết Muỗi khủng khiếp như vậy, không ít người còn đang hái linh dược, sắc mặt lập tức thay đổi. Vừa rồi. Còn có người có cùng suy nghĩ giống như Trương Bách Xuyên. Bọn hắn không có ý định đi vào quá sâu trong Tạo Hóa bí cảnh, dù sao thì nếu chỉ dựa vào thực lực của bọn hắn, cho dù gặp phải đồ tốt, cũng chẳng thể nào tranh đoạt được với Thánh Tử, cũng tương tự với việc không thể nào chống đở được nếu gặp hung thú tập kích. Không thể nghi ngờ gì việc chỉ hoạt động ở khu vực cửa ra vào là an toàn nhất. Nhưng ai có thể ngờ được, một con hung thú lúc nãy vừa mới bị dẫn dụ đi, chỉ trong nháy mắt, Thánh Tử của Cửu U ma tông lại dụ đến một đám Huyết Muỗi cơ chứ? Đây là không chừa đường sống cho tán tu bọn hắn mà!
TruyenLau
.........
Ngoài trăm dặm.
Một tia sáng màu đen rơi xuống đất, Trương Bách Xuyên thở không ra hơi, sắc mặt vô cùng trắng, ở đây thật sự là quá nguy hiểm, bất kỳ nơi nào cũng có thể có hung thú ẩn nấp. Ngay từ đầu đã xuất hiện một con hung thú khổng lồ giống như một ngọn núi nhỏ, sau đó thì lại là một đám là Huyết Muỗi. Sau đó thì sao? Có phải là dưới chân mình cũng đang có một con hung thú đang ẩn nấp hay không?

Vừa nghĩ đến ở đây, Trương Bách Xuyên lập tức cảm nhận được dưới chân run lên, mặt đất nứt toác ra, tiếng nổ ầm ầm truyền đến, đất đá bắn tung tóe, huyết khí đáng sợ phóng lên tận trời. Cả người hắn không còn chút sức lực nào để phản kháng, trực tiếp bị hất bay ra ngoài.

“Ầm!”
Trương Bách Xuyên đập vào trên một ngọn núi lớn, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, mặt cắt không còn giọt máu, nhìn sông núi văng tung toé cách đó không xa, hắn thì thào phun ra ba chữ.

“Cấp Thánh...... Chủ!”
“Xong rồi!”
Cái này đúng thật là miệng quá linh. Trong lòng của hắn trở nên lạnh buốt, một mình một cõi, không có trưởng lão cấp Thánh chủ đi theo, lại đụng phải một con hung thú như thế, ngoại trừ chờ chết ra thì hắn không nghĩ ra được cách nào khác nữa.

Ngay khi hắn sắp thò cổ ra chờ thịt. Thì miếng ngọc trong ngực của Trương Bách Xuyên bỗng nhiên phát sáng lên. Hắn cầm miếng ngọc lên, dùng thần thức thăm dò, bên trong lập tức truyền ra giọng nói nôn nóng của Dương Khâu.

“Đồ nhi chạy mau!”
“Phía trước bên tay trái cách nơi này ba mươi dặm, có một bụi linh thảo Thánh cấp, bên ngoài có cấm chế năm đó tạo hóa Đại Đế bày ra ngươi trốn vào trong đó thì có thể bảo toàn mạng sống!”
“Đây là phương pháp phá giải chấm chế, mau mau nhớ kỹ, ngươi chỉ có thời gian trong vòng mười hơi thở!”

“Ấy?”
Trong lúc tuyệt vọng, lại lần nữa nghe được giọng nói của sư phụ, Trương Bách Xuyên mở to hai mắt nhìn, trong mắt hắn tràn đầy sự nghi ngờ, cái này có chút không giống thật. Hắn đứng dậy, liếc mắt nhìn chung quanh, xác nhận sư phụ không có ở gần đây. Nhanh chóng trả lời tin nhắn.

“Sư phụ, sao ngài lại biết đồ nhi gặp phải nguy hiểm? Còn tin tức này ở đâu ra? Đừng có mà lừa gạt đồ nhi đấy!”
“Vi sư, đang ở Thiên Cơ lâu!”
Không hề bị gián đoạn.
Tin nhắn của Dương Khâu nhanh chóng truyền đến.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu