Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu

Chương 139

"Ai!"
"Mau nhìn! Mau nhìn!"
"Thiên Kiêu Bảng lại cập nhật rồi!"

Đại Hoang thành. Trước cửa Thiên Cơ Lâu, không ít người đang vây chung quanh. Thú vui mỗi ngày của những người này chính là canh giữ trước Thiên Kiêu Bảng, quan sát bất kỳ biến hóa nào, trong khoảng thời gian này, có thể nói mỗi ngày Thiên Kiêu Bảng đều có sự thay đổi. Dù sao. Ở những nơi mà nhiều người không nhìn thấy được, thường thường sẽ có hai vị thiên kiêu gặp nhau. Dầu gì. Cũng sẽ có những vị Thánh Tử Thánh Nữ chưa nếm mùi đời, muốn khiêu chiến với những vị thứ cao hơn trên Thiên Kiêu Bảng, dựa vào chuyện này để đổi đời trong một đêm. Đáng tiếc là. Mỗi khi có người khiêu chiến, cuối cùng đều sẽ được cập nhật lên trên phần chiến tích của bản thân mình trên Thiên Kiêu Bảng. Mà những kẻ canh giữ ở trước cửa Thiên Cơ Lâu, mỗi một ngày đều có thể trực tiếp cập nhật tin tức mới nhất.

"Tránh ra? Cho ta xem với!"
Một vị lão giả tán tu, kẻ chen lên trước tiên, đầu tiên là hắn nhìn từ trên xuống dưới, cảm giác kích động trong người vơi đi rất nhiều: "Không có gì thay đổi sao? Trên bảng không có thiên kiêu của tán tu chúng ta sao!"

"Người đứng thứ hai trên Thiên Kiêu Bảng giao thủ với người đứng đầu Thiên Kiêu Bảng!"
Có người trầm giọng nói.

Chỉ thấy. Vị trí đầu tiên trên Thiên Kiêu Bảng, vốn dĩ chỉ có ba chữ ‘Ngọc Khuynh Tiên’ , đằng sau lại xuất hiện thêm một đống lời giới thiệu:

« **Người đứng đầu: Ngọc Khuynh Tiên.** Thực lực: Thiên Biến Cảnh đỉnh phong. Chiến tích: Một chiêu đánh bại Diệp Trần. Điều động Đại Đế tàn trận, một chiêu đánh bại hộ đạo giả của Diệp Tần (tu vi Thánh Nhân hậu kỳ). »

«**Người đứng thứ hai: Diệp Trần.** Thực lực: Thoát Thai Cảnh đỉnh phong. Thế lực tương ứng: Diệp thị Đế Tộc. Công pháp tu luyện : Tạo Hóa Kinh. Chiến tích: Thoát Thai Cảnh đã giết chết một Thiên Biến Cảnh. Một chiêu đánh bại Ngọc Hành Thánh Tử. Giao đấu với Ngọc Khuynh Tiên, một chiêu bại trận. »

"Cái này. . . . ."
Đám người khiếp sợ, hoàn toàn không biết nói gì. Đều nằm trên cùng một Thiên Kiêu Bảng, lại có thể cách xa chín mươi chín người còn lại cả một cảnh giới lớn, đây quả thực là không thể tưởng tượng nổi! Phải biết rằng. Bên trên bảng xếp hạng Thiên Kiêu Bảng, những người khác cũng có thể đạt đến cảnh giới Thoát Thai Cảnh đỉnh phong! Sao nàng ta có thể làm được? Chuyện đột phá cảnh giới mới lại dễ như uống nước lọc vậy sao?

"Quả thực là không thể tưởng tượng nổi, đánh bại Diệp Trần thì cũng thôi đi, còn điều động trận pháp, một chiêu đánh bại hộ đạo giả của Diệp Trần, đây chính là tu vi của Thánh Nhân hậu kỳ."
Có người trầm giọng nói.

"Đệ nhất Thiên Kiêu Bảng không hỗ là người đứng đầu, may mà người này thuộc về Nhân tộc của chúng ta, nếu như thuộc về những chủng tộc khác, e là Nhân tộc nguy to rồi."
"Có lý."

"Đáng tiếc là tin tức về Ngọc Khuynh Tiên vẫn ít ỏi như trước, chỉ có thông tin về thực lực và một vài chiến tích, còn những thông tin còn lại thì chẳng có gì."

"Cái này còn cần phải đoán sao?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Một ông lão đứng bên cạnh, ánh mắt kinh thường, như nhìn thấu mọi chuyện trên đời, dũng cảm nói ra: "Nếu như Ngọc Khuynh Tiên không có thế lực tương ứng, thì nàng ta đương nhiên chính là một tán tu!"

"Hừ!"
Cả đám người cười chung quanh cười nhạt không nói.

"Ta cảm thấy lấy, nguyên nhân mà Ngọc Khuynh Tiên có thể trở thành người đứng đầu trên Nhân tộc Thiên Kiêu Bảng là bởi vì trên người nàng có huyết mạch của tộc chúng ta!"
Lúc này. Một gã nam tử có bề ngoài giống như Nhân tộc, nhưng mắt chuột mặt gian, cao giọng nói.

"Ồ?"
Không ít người nhìn qua, sắc mặt nghi ngờ nói: "Ngươi không phải Nhân tộc!." Website TruyenLau.com

"Không sai!"
Cái kẻ có vẻ mặt gian giảo kia, ngạo nghễ ưỡn ngực, nói: "Ta chính là tộc nhân của tộc Thần Thâu, dựa vào nhãn quang của ta, thì Ngọc Khuynh Tiên này không nên xếp vào Nhân tộc Thiên Kiêu Bảng, mà là nên xếp vào Thiên Kiêu Bảng của tộc Thần Thâu!"

"Bây giờ Nhân tộc Thiên Kiêu Bảng và Yêu Tộc Thiên Kiêu Bảng đều đã xuất thế, bước tiếp theo theo ta suy đoán, chắc chắn là Thiên Kiêu Bảng của tộc Thần Thâu !" TruyenLau.com
"Chờ đến khi Thiên Kiêu Bảng của tộc chúng ta xuất thế, tất nhiên có thể tiêu diệt hết các ngươi!"

. . (what the funk). . . .

"Ngươi có biết đây là đâu không?"
Có người âm u nói.

"Đại Hoang thành, làm sao?"
Tộc nhân của tộc Thần Thâu phát hiện ra có gì đó không đúng, hắn lảo đảo lùi lại một bước.

"Nếu đã biết, mi còn dám nói bậy nói bạ ở đây sao?"
Một gã nam tử có vóc người khôi ngô, sát khí lượn lờ quanh thân, tiến lên một bước, giơ nắm đấm lên, như đang nói chuyện với một con gà con, ngay sau đó, tộc nhân của Thần Thâu tộc chạy nhanh ra khỏi thành trong tiếng kêu cứu vang dội.

. . . . .

Sau khi tộc nhân của tộc Thần Thâu bị đuổi khỏi đó. Một con Hoàng Kim Thần Hống cao ba trượng, xuất hiện ở trước cửa thành, một gã nam tử mặc áo trắng ngồi ngay ngắn trên lưng nó, dáng người như thần như thánh, đôi con ngươi sâu thăm thẳm. Sau trận chiến với Kim Thần, thương thế của Thái Sơ Thánh Tử tạm thời vẫn chưa khôi phục lại. Chỉ có thể coi là tạm ổn định. Sau khi thương thế của hắn ổn định, lập tức chạy tới Đại Hoang thành.

"Thái Sơ Thánh Tử tới!"
Trong đám người có người hô to một tiếng, trong lúc nhất thời một loạt tiếng’ soạt soạt soạt’ truyền đến, một con đường lớn được nhường ra, chừa lại một lối đi. Tuy Thái Sơ Thánh Tử thua dưới tay Kim Thần, chẳng có một ai ở đây dám xem thường hắn, dù sao thì hắn cũng là Thánh Tử của một Thánh Địa, không phải đối tượng để người bình thường có thể bàn tán ngay trước mặt. Chớ đừng nói chi đến chuyện hắn còn chiếm vị thứ hai mươi tư trên Thiên Kiêu Bảng.

Thái Sơ Thánh Tử ngồi ngay ngắn trên lưng con Hoàng Kim Thần Hống, khi đi ngang qua trước mặt mọi người, quay đầu nhìn lướt qua Thiên Kiêu Bảng. Chỉ với một cái liếc mắt thì đã khiến cho hắn giật mình.

"Diệp Trần giao thủ với Ngọc Khuynh Tiên sao?"
"Mà lại bị thua chỉ trong một chiêu?"

Nhìn bên ngoài thì Thái Sơ Thánh Tử chẳng có chút thay đổi gì, nhưng ở sâu trong nội tâm của hắn thì sóng biển ngập trời, hai tay hắn gắt gao nắm chặt, các khớp xương trở nên trắng bệch, trong lòng dâng lên một cảm giác thất bại vô cùng lớn. Hắn tự nhận là mình còn kém Diệp Trần một khoản cách. Nhưng nếu như nỗ lực thì sớm muộn gì vẫn có thể đuổi kịp, thế nhưng bây giờ Diệp Trần lại bại dưới tay Ngọc Khuynh Tiên. Thì dường như khoản cách này đã khiến hắn tuyệt vọng. Tia hi vọng cuối cùng cũng khó mà xua đi được dáng vẻ tuyệt vọng của hắn.

Chẳng lẽ. . . . . Sự chênh lệch giữa ta và người đứng đầu Thiên Kiêu Bảng lại lớn đến mức như vậy sao? Vẻn vẹn chỉ thua kém hai mươi ba bậc, mà lại như cách nhau cả một con sông sao.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu