Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu

Chương 136

Chuyện giữa tổ tiên Diệp thị và tổ tiên của tộc Kim Ô. Diệp Trần cũng đã từng nghe nói.

Năm đó. Trong nội bộ của Yêu Tộc có ba vị Đại Đế, một vị xuất từ tộc Chân Long, mà hai vị khác đều xuất thân từ tộc Kim Ô. Nhị đế nhất tộc, hai chữ Kim Ô này có sức nặng như ngàn quân! Ép cho vạn tộc đều không ngóc đầu lên được.

Năm đó. Sở dĩ Tạo Hóa Đại Đế tử vong, cũng là bởi vì liên tiếp giao thủ với hai vị Đại Đế của tộc Kim Ô, mặc dù không phải là bị vây công, nhưng chiến thuật tấn công riêng lẻ và liên tiếp như trong quá khứ đã khiến cho một cây cột chẳng chống vững được nhà. Cuối cùng là đau đớn mà chết đi. Nếu như vị Đại Đế còn lại của Nhân tộc không bị Đại Đế của tộc Chân Long quấn lấy, không có cách nào chạy đến chi viện kịp thời. Thì kết cục cuối cùng rất khó nói.

"Kim Ô!"
Diệp Trần dùng sức lên năm đầu ngón tay, miếng ngọc trong tay ‘bịch’ một tiếng, biến thành bột phấn, vẻ mặt của hắn vô cùng lạnh lùng, sát ý dâng trào. Nếu không có sự xuất hiện của Yêu Tộc Thiên Kiêu Bảng, hắn còn không biết, trải qua bao nhiêu năm tháng, tộc Kim Ô lại có khả năng vùng lên! Ba vị Kim Ô cùng đặt chân vào trong Thiên Kiêu Bảng, nói không chút khoa trương là ba người này đều có cơ hội thành đế! Phải biết rằng. Ba vị Kim Ô này có sự chênh lệch về tuổi tác với nhau, nếu cho hai Kim Ô nhỏ hơn thêm mấy chục năm nữa, nói không chừng cả ba người bọn họ đều có thể xếp vào top đứng đầu trên Thiên Kiêu Bảng! Tiềm lực như vậy, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ để khiến lòng người phát lạnh.

"Không ít tiền bối trên Thiên Kiêu Bảng!"
Diệp Trần thì thào nói. Hiện tại ba vị Kim Ô này còn chưa trưởng thành, đây là cơ hội dành cho hắn đánh bại họ. Nếu như đợi đến lúc ba vị Kim Ô đều trưởng thành. Thực lực của chúng đạt đến cảnh giới Thánh Nhân, hoặc là Thánh Nhân Vương, thậm chí còn đạt đến cảnh giới Đại Thánh, thì lúc đấy đã chắc chắn đã có được thành tựu. Hắn đang suy nghĩ đến việc nếu đánh chết chúng thì phải trả một cái giá rất đắt, đây cũng không phải là chuyện mà người bình thường có thể chấp nhận được.

"Thiếu chủ."
Bên ngoài chiếc xe kéo, lão giả đánh xe nhìn xuyên qua khung cửa, đưa mắt nhìn thiếu chủ nhà mình, trầm giọng nói: "Tộc Kim Ô chính là kẻ thù truyền kiếp của Diệp thị Đế Tộc chúng ta."

"Mối thù của lão tổ năm xưa, những đệ tử đời sau như chúng ta tất không quên, thế nhưng "
"Kim Ô Đại Thái Tử có thể leo đến vị trí thứ ba trên Thiên Kiêu Bảng, thì không thể xem nhẹ thực lực của hắn được,... ít nhất ... Hắn ta cũng không thua gì Lâm Chiến, e rằng còn mạnh hơn cả Lâm Chiến!"
"Ngươi không xếp chung trên cùng một bảng xếp hạng với hắn, nếu muốn giao thủ, chi bằng nên cẩn thận một chút."

"Ta hiểu điều này."
Diệp Trần hít sâu một hơi, mở mắt ra, sắc lạnh tuôn trào, nếu như tộc Kim Ô không trú ngụ trên Phù Tang thần thụ, thì bây giờ hắn đã muốn đuổi giết đến tận nơi rồi đánh hạ ba con Kim Ô.

"Kỳ thực." Website TruyenLau.com
Lão giả im lặng một lúc, nói ra: "Thiếu chủ có thể đến Thiên Cơ Lâu mua một vài tin tức, dù sao thì ba vị Thái Tử tộc Kim Ô cũng sẽ có lúc phải ra ngoài, đến lúc đó thiếu chủ đón đầu cầm đao chờ giặc đến, hoặc là bày sát trận."

"Ừm?"
Diệp Trần đưa mắt nhìn sang, trên mặt lộ ra một chút không vui. "Ý của Tần thúc là sao? Ngươi cho là ta không có cách gì để chiến thắng được ba con Kim Ô kia sao?"

"Không phải."
Lão giả vội vàng lắc đầu, nói: "Thiếu chủ hiểu lầm rồi, năm xưa hai vị Kim Ô Đại Đế sử dụng thủ đoạn bỉ ổi để đối phó với tổ tiên chúng ta, hôm nay tộc Diệp thị chúng ta đương nhiên cũng không cần phải đường đường chính chính mà đối phó với tộc Kim Ô."
TruyenLau.com
"Sau này đừng nói những lời như vậy nữa."
Sắc mặt Diệp Trần rất lạnh lùng, từ tốn nói.

"Dạ."
Lão giả gật đầu, trong lòng thở dài. Thiếu chủ nhà mình vẫn quá tự tin, có những cách giải quyết đơn giản hơn nhưng lại cứ sử dụng những cách khó khăn nhất. Ba con Kim Ô há là kẻ đần độn hay sao? Nếu như ba người kia lại sử dụng thủ đoạn của năm đó, thì cho dù Diệp Trần có lớn mạnh như xưa thì phỏng chừng cũng sẽ rơi vào tử cục. Lần này. Cũng không phải là hai Kim Ô nữa mà là ba con.

"Tần thúc, bây giờ cách Côn Lôn Khư còn xa lắm không?"
Diệp Trần mở miệng, hỏi.

"Khoảng chừng sau ba canh giờ nữa thì sẽ đến." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lão giả trầm ngâm một lát, nhẹ giọng nói.

"Ừ."
Diệp Trần kiệm lời như vàng, sau khi nói ‘ừ’ một tiếng thì không nói thêm gì nữa.

Ba canh giờ trôi qua rất nhanh.

Phía cuối chân trời. Một dãy núi nối liền liên tiếp nhau, phóng tầm mắt nhìn sang, trong dãy núi vô cùng yên tĩnh, không hề phát ra âm thanh gì. Chim muông mất tăm mất tích, đến ngay cả một con kiến cũng chẳng thấy đâu, giống như là thời mạt thế.

"Nơi này chính là Côn Lôn Khư?"
Sau khi chiếc xe kéo đáp xuống đất. Diệp Trần đi xuống, nhìn đống đổ nát trước mặt. Nơi đây không biết đã bị bỏ hoang phế bao nhiêu lâu rồi, ở trong dãy núi vẫn còn những cung điện lầu đình đổ nát. Bên trên có rất nhiều những bức tường vẫn còn dấu vết bị nhuộm đỏ màu máu tươi, ánh lên thứ ánh sáng quỷ dị, dù đã trải qua không biết bao nhiêu năm tháng, thì trên bề mặt của nó vẫn tràn ngập một loại sức mạnh vô danh.

"Nghe đồn đó là máu của Đại Đế."
Lão giả trầm giọng nói.

"Không sao cả."
Diệp Trần móc ra một miếng ngọc, tự tin nói ra: "Có phương pháp phá trận mà Lâu chủ tiền bối ban cho này, nơi này không thể ngăn cản được ta, trước khi giết chết ba con Kim Ô của Yêu Tộc, vừa đúng lúc nhìn xem thử kẻ xếp đầu tiên trên Nhân tộc Thiên Kiêu Bảng, rốt cuộc là có phong thái bực nào!"

Hắn rất tự tin. Cho là kể cả mình không bằng người đứng đầu, thì cũng sẽ không chênh lệch quá lớn, thông qua trận chiến của Phượng Nghê Thường cùng Diêu Quang Thánh Tử thì có thể nhận biết được. Mặc dù đối phương muốn thắng, vậy thì cũng phải trải qua một trận chiến hết sức gian nan. Sau trận chiến gian nan này, mặc dù mình có bị thua, cũng coi như không chịu thiệt! Bởi vì. Mình có thể thu lượm được nhiều kinh nghiệm quý báu từ trong trận chiến này. Những lần sau thì mình sẽ càng lớn mạnh hơn!

"Bịch bịch!"
Diệp Trần không suy nghĩ quá nhiều, một chân nâng lên, bước vào bên trong Côn Lôn Khư, lão giả đứng sau lưng hắn nhắm mắt đuổi theo.

Hai người mới vừa vào tới nơi. Lập tức cảm nhận được một khí tức đáng sợ. Cũng may nơi hai người đang đứng cực kỳ an toàn, không bị luồng khí tức này quấy nhiễu.

"Có hiệu quả!"
Diệp Trần cùng lão giả đưa mắt liếc nhìn nhau, từ bước chân đầu tiên bước vào đây, trong lòng bọn họ cũng đã xác nhận, con đường do Lâu chủ tiền bối chỉ điểm, đúng thật là có thể đi vào trong chỗ nằm sâu trong Côn Lôn Khư.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu