Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu

Chương 147

Yêu Tộc. Trước một đại điện lộng lẫy huy hoàng.

Ba người thanh niên tóc dài vàng óng rủ xuống tận vai đang đứng sánh vai nhau, con mắt đang mở lớn, bắn ra Thái Dương Chân Hỏa, thiêu đốt cho hư không ở đây trở nên vặn vẹo biến hình. Bọn họ nhìn bốn cột ánh sáng trên bầu trời. Khóe miệng của Kim Ô Nhị Thái Tử lộ ra một nụ cười lạnh như băng:
"Tạo Hóa bí cảnh xuất thế sao?"

"Phải."
Kim Ô Đại Thái Tử mở miệng, giọng nói như sắt thép va vào nhau, leng keng rung động, hắn chậm rãi nói: "Xem ra thì tộc Diệp thị cũng chẳng hay ho gì."

"Thiếu chủ của bọn họ bị người đứng đầu trên Nhân tộc Thiên Kiêu Bảng dùng một chiêu đánh bại, bây giờ đến ngay cả đồ đạt mà tổ tiên lưu lại, cũng chẳng giữ được, chắc chắn sẽ biến thành trò cười!"

"Đại Huynh nói không sai!"
Kim Ô Tam thái tử cũng mở miệng phụ họa: "Tạo Hóa bí cảnh xuất thế, mà Diệp thị Đế Tộc cũng cũng chẳng giữ được. Chẳng bằng đưa cho tộc Kim Ô chúng ta!"

"Tam đệ nói có lý."
Kim Ô Đại Thái Tử hơi gật đầu, ánh mắt như ánh sáng cầu vồng, nhìn về phía bầu trời phương xa, lạnh lùng nói: "Tuy là thực lực của Tạo Hóa Đại Đế cũng chẳng khá, lại thua trong tay của tổ tiên tộc chúng ta, nhưng chung quy vẫn là một vị Đại Đế."

“Bí cảnh mà hắn lưu lại thì vẫn có chút tác dụng."
Tạo Hóa bí cảnh có thể nuôi dưỡng một gốc Linh Dược đế cấp. Bất kỳ thế lực nào cũng sẽ động tâm. Nếu chiếm được bí cảnh này, chẳng có ai có thể chắc chắn là lại có thể trồng lên được một bụi Linh Dược đế cấp hay không. Nhưng trong đó, đã nhiều năm trôi qua, phải có bao nhiêu Linh Dược đang sinh trưởng trong đó. Rất nhiều người đều đang âm thầm nhẩm tính số lượng. Nếu như có thể chiếm được nó, thì có thể khiến cho thực lực của bất kỳ thế lực nào phát triển vượt bậc trong một thời gian ngắn!

"Xem ra. . . ."
Kim Ô Đại Thái Tử nhìn bầu trời, nhàn nhạt mở miệng: "Tộc Kim Ô chúng ta lại sắp giẫm lên lãnh thổ của Nhân tộc rồi!"

Lần trước. Kể từ lần trước Tộc Kim Ô quân Lâm Thiên Hạ cũng đã qua mấy triệu năm, trong mấy triệu năm này tộc Kim Ô vẫn yên lặng, chưa từng có Đại Đế xuất hiện. Khiến cho rất nhiều người đều coi thường tộc Kim Ô vì chuyện này. Càng làm cho không ít Yêu Tộc xém chút nữa đã quên mất, bên trong Yêu Tộc còn có một huyết mạch hoàng tộc như thế!

"Dùng máu của Diệp Trần chiêu cáo thiên hạ, tộc Kim Ô một lần nữa đã trở lại, đúng là quá thích hợp."
Kim Ô Nhị Thái Tử cười lạnh nói.

Diệp Trần thân là người đứng thứ hai trên Nhân tộc Thiên Kiêu Bảng, rất có danh tiếng trong Nhân tộc. Nếu như có thể đánh bại hắn, khẳng định có thể đả kích mạnh đến niềm tin của Nhân tộc. Còn người đứng đầu của Nhân tộc Thiên Kiêu Bảng, thì bọn họ chưa từng nghĩ đến. Không phải là không thể trêu vào, mà là đánh không lại. Sự chênh lệch trọn vẹn cả một đại cảnh giới, nếu như ba người bọn hắn cùng hợp sức với nhau, cũng chưa hẳn là đối thủ của đối phương. Điều này thì trong lòng bọn họ rất rõ ràng. Đợi đến khi cảnh giới của mình đuổi kịp, thì giết chết kẻ đứng đầu trên Nhân tộc Thiên Kiêu Bảng cũng không muộn.

. . . . .

Cửu U Ma Tông. Trong đại điện của Chưởng giáo. Dương Khâu ngồi ở vị trí đầu tiên, trong tay hắn cầm một miếng ngọc, xem đi xem lại nhiều lần.

Phía dưới hắn. Một gã nam tử trẻ tuổi, đang cung kính đứng thẳng, không dám lộ ra chút bất kính nào. TruyenLau

"Hừ."
Dương Khâu ‘hừ’ nhẹ một tiếng, trong miệng thở dài một hơi, trong miếng ngọc có ghi lại, vị thứ năm mươi hai trên Nhân tộc Thiên Kiêu Bảng giao thủ với vị thứ năm mươi ba trên Nhân tộc Thiên Kiêu Bảng. Kết quả không phân thắng bại, phần ai tự động rút lui phần người nấy.

Nhìn nhà người ta, thiên kiêu của những tông môn khác đều đánh đấm hừng hực, lại nhìn xem đệ tử của mình, Dương Khâu có một cảm giác không thể nói thành lời. Sư phụ ngươi một đời anh hùng, đến ngay cả Diêu Quang Thánh Địa cũng dám huỷ diệt. Sao lại đến thời của đồ đệ lại chẳng được như thế? Trước kia, một Đỗ Thiên Thương bị đệ tử của Đại La kiếm tông giết thì cũng thôi đi, bây giờ kết quả là Đại đồ đệ cũng chẳng bò lên nổi trên Thiên Kiêu Bảng. Khiến cho một kẻ làm chưởng giáo như hắn chẳng còn chút thể diện nào.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Nếu thực là không được, thì chỉ có thể đến chỗ của lâu chủ tiền bối mua một cơ duyên mà thôi."
Dương Khâu âm thầm suy nghĩ trong lòng. Hắn là nhất định phải đi Thiên Cơ Lâu.

Bởi vì. Trong lòng hắn, hiện tại cũng có chút bất an, trong khoảng thời gian này thật sự là quá an tĩnh. Cửu U Ma Tông huỷ diệt Diêu Quang Thánh Địa, những thế lực khác không đứng ra chỉ trích, ngược lại kẻ nào kẻ nấy đều im lặng, trầm mặc, hiển nhiên đều đang tự tính toán trong lòng. Dưới vẻ bền ngoài an tĩnh này là sóng ngầm cuồn cuộn. Chẳng ai có thể biết được kẻ kế tiếp bị tiêu diệt tông môn sẽ là ai. Bây giờ mỗi Thánh Địa đều vô cùng cẩn thận. Lỡ như có người bắt chước làm giống như Cửu U Ma Tông, lỡ như bị tấn công tập thể, hoặc là tất cả mọi người đều làm như vậy.

"Ừm. . . . . Chắc Lăng Tiêu cũng sắp trở về, lần này nhân dịp đến Thiên Cơ Lâu, vừa lúc hỏi thử lâu chủ khi nào thì Lăng Tiêu trở về."
"Còn phải hỏi thử xem có ai mua phương pháp phá trận của Cửu U ma tông chúng ta không!"
"Tốt nhất là không có, nếu như có, đừng trách lão phu tiên hạ thủ vi cường!"

Sau khi Dương Khâu hạ quyết tâm trong lòng, thì lập tức đứng dậy, liếc nhìn đồ nhi không ra cái giống gì của mình, lạnh lùng nói: TruyenLau.com
"Còn ở đấy mà lo lắng làm cái gì?"

"À?"
Người thanh niên rùng mình một cái, sắc mặt trắng bệch, trán chảy mồ hôi lạnh, nơm nớp lo sợ nói: "Sư tôn, có gì phân phó ?"

"Theo vi sư đen Thiên Cơ Lâu!"
Dương Khâu hừ lạnh một tiếng, trầm giọng nói.

Trong lúc nói chuyện thì. Trong lòng hắn lại có chút bùi ngùi, trên đời này được mấy sư phó biết quan tâm đến đồ nhi. Đến ngay cả chính đạo tông môn, cũng có được mấy người làm được đến bước này?

Hai người, một trước một sau đi ra bên ngoài điện. Vừa mới đến trước đại điện, một ánh hào quang phóng lên tận trời cao, chiếu sáng cả bầu trời, toàn bộ ma khí ở Cửu U ma tông đều bị gột rửa sạch sẽ, tràn ngập một luồng uy thế Đại Đế!

"Cái này. . . . . Đã xảy ra chuyện gì?"
Dương Khâu không hiểu chuyện gì đang diễn ra, vẫn chưa rõ tình hình hiện tại, hắn nhìn cây cột ánh sáng cao ngất trời, trong mắt đều là vẻ mờ mịt.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu