Cùng lúc đó, bên ngoài ức vạn dặm.
Thiên Cương Tông. Trong một tòa đại điện, hai tiếng xoạt xoạt giòn giã vang lên. Cũng trong lúc đó, hai cái ngọc bài xuất hiện đầy vết nứt, ánh sáng bên trong ảm đạm, chứng tỏ chủ nhân của ngọc bài đã chết hẳn.
"Ừm?"
Trong đại điện, một người đàn ông mặc trường bào nghe thấy âm thanh này, thần sắc khẽ động, nhìn về hướng âm thanh truyền đến, trong miệng lẩm bẩm:
"Có người ra tay với đệ tử Thiên Cương Tông ta sao? Thật là to gan… Lão tổ!!!"
Lời nói còn chưa dứt. Sắc mặt người này thay đổi hẳn. Hắn đứng dậy, nhanh chóng chạy đến một vách tường, ngẩng đầu nhìn lại. Vẻ mặt hoảng sợ! Chỉ thấy hai cái ngọc bài trên cùng đã hoàn toàn mất đi ánh sáng, mặt trên chi chít những vết nứt, dường như chỉ đụng nhẹ thôi cũng sẽ nát bấy.
"Nguy rồi!"
"Lão tổ vẫn lạc!"
"Lúc trước lão tổ nhận lệnh của Diêu Quang Thánh Địa tiến về Thiên Dận Hoàng Triều, muốn tranh đoạt cơ duyên Bách Đoạn Sơn Mạch. Chẳng lẽ…"
Sắc mặt người đàn ông kinh hoàng, trầm giọng nói:
"Là Thiên Dận Hoàng Triều hay Đại La Kiếm Tông ra tay?"
Trước mắt dường như cũng chỉ có hai thế lực này mới có gan ra tay sát hại hai vị lão tổ của Thiên Cương Tông!
"Không được, nhất định phải lập tức thông báo chuyện này cho Diêu Quang Thánh Địa!"
Người đàn ông thầm nghĩ.
Theo lý mà nói, khi xảy ra chuyện như thế, hẳn phải thông báo cho Chưởng giáo trước. Nhưng Chưởng giáo của Thiên Cương Tông mới chỉ là Thánh Chủ đỉnh phong, thông báo cho hắn cũng chẳng giúp ích được gì. Hắn cũng không thể dẫn dắt Thiên Cương Tông đi báo thù cho lão tổ. Chỉ có Diêu Quang Thánh Địa mới mang lại hy vọng cho Thiên Cương Tông bọn họ. Còn với Chưởng giáo, chút nữa thông báo cũng không sao.
Nghĩ tới đây, người đàn ông không chút do dự, trong tay xuất hiện một viên ngọc giản để truyền tin, sau khi viết một bức thư liền đem nó truyền ra ngoài.
…
Diêu Quang Thánh Địa.
Thần phong mọc lên san sát như rừng, tường vân trôi nổi, tiên khí mờ mịt, từng tòa cung điện hùng vĩ lúc ẩn lúc hiện ở trong mây mù, có vô số khí tức cường đại lộ ra. Ở trung tâm Diêu Quang Thánh Địa, có một tòa cung điện trên trời cổ xưa, nằm giữa nhân gian, ở trong có ngàn vạn khí tượng. Một người đàn ông với gương mặt mơ hồ, khoác tử bào, dáng người cao lớn đứng chắp tay trong đại điện, thần quang lượn lờ quanh người hắn, âm thanh tế tự và thiền xướng cùng vang lên, trấn áp thiên địa. Chỉ một tia khí tức hắn để lộ ra cũng có thể áp đảo chư thiên, phong thái tuyệt thế, giống như một vị thần linh cổ đại trước khi khai thiên. Tu vi kinh khủng không biết đã đến trình độ nào rồi.
"Lâm Minh cầu kiến Thánh Chủ!" Website TruyenLau.com
Lúc này, một giọng nói nặng nề vang bên từ ngoài điện.
"Mời Lâm Trưởng lão vào."
Diêu Quang Thánh Chủ mở miệng, giọng nói ôn hòa nho nhã, khiến người ta nghe như gió xuân ấm áp, không kiềm chế được sinh ra mấy phần hảo cảm với hắn.
"Vâng."
Ngoài điện, Lâm Minh cung kính nói, nhấc chân đi vào trong đại điện.
"Lâm Trưởng lão không ở trên thần phong tu hành, sao hôm nay rảnh rỗi đến đại điện Chưởng giáo của ta vậy?"
Diệu Quang Thánh Chủ chậm rãi nói, trong giọng nói mang theo vài phần khó hiểu. TruyenLau.com
"Không giấu gì Thánh Chủ, Lâm mỗ vừa mới nhận được tin tức, hai vị Thái Thượng Trưởng Lão của Thiên Cương Tông… chết rồi!"
Lâm Minh hít sâu, trầm giọng nói.
"Hả?"
Diêu Quang Thánh Chủ vô cùng kinh ngạc, cả người đứng im bất động. Sau đó hắn khẽ cười một tiếng, nhàn nhạt nói:
"Hơn ngàn năm nay, Thiên Cương Tông dựa vào uy danh của Diêu Quang Thánh Địa chúng ta làm không chút chuyện ác, bị người ta truy sát cũng không có gì lạ." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tất cả chuyện này giống như đã được hắn dự đoán từ trước. Đối với cái chết của hai vị lão tổ Thiên Cương Tông, hắn cũng không thấy bất ngờ chút nào.
"Nhưng…"
Lâm Minh muốn nói lại thôi.
"Lâm Trưởng lão có lời gì muốn nói thì cứ nói, đừng ngại."
Diêu Quang Thánh Chủ lên tiếng.
"Nhưng mà, hai vị Trưởng lão của Thiên Cương Tông chết ở Thiên Dận Hoàng Triều. Hơn nữa, sở dĩ bọn họ chết là vì đi đến Bách Đoạn Sơn Mạch, giúp Diêu Quang Thánh Địa tranh đoạt cơ duyên ở đó."
Lâm Minh nói nhanh.
"Ồ?"
Nghe lời này, Diêu Quang Thánh Chủ xoay người lại, thần quang che phủ gương mặt, làm cho người ta không thấy rõ vẻ mặt của hắn, nhưng ở dưới lớp thần quang đó, hắn nhếch miệng cười, hài hước nói.
"Nếu là vì Diêu Quang Thánh Địa ta mà chết, vậy chuyện này không thể tính như vậy."
Diêu Quang Thánh Chủ tiến lên hai bước, hỏi:
"Có tra rõ là kẻ nào đứng đằng sau? Thiên Dận Hoàng Triều? Đại La Kiếm Tông?"
Chuyện ở Bách Đoạn Sơn Mạch hắn có nghe nói qua, nhưng chưa từng can thiệp quá mức. Dù sao cũng chỉ là một cơ duyên Thánh Nhân mà thôi, giao cho người phía dưới đi làm là được. Uy danh của Diêu Quang Thánh Địa còn ở đó, mấy Thánh địa khác chắc phải biết làm như thế nào.
"Dường như không phải…"
Lâm Minh ngừng một chút, cứng nhắc nói.
"Chẳng lẽ còn có ẩn tình?"
Diêu Quang Thánh Chủ tò mò.
Theo những gì hắn biết, gần Bách Đoạn Sơn Mạch chỉ có Thiên Dận Hoàng Triều và Đại La Kiếm Tông. Ừm… Còn có Xích Viêm Thánh Địa.
Nghĩ đến đây, Diêu Quang Thánh Chủ tiếp tục nói:
"Vậy là Xích Viêm Thánh Địa?"
"Cũng không phải."
Lâm Minh lắc đầu, ngữ khí mang theo một chút không chắc chắn:
"Hình như là một thế lực tên Thiên Cơ Lâu ra tay, tình hình cụ thể Lâm mỗ cũng không biết. Lâm mỗ cũng chỉ biết được từ tin tức mà Hồng Trưởng lão vừa truyền về."
"Thiên Cơ Lâu?"
Diêu Quang Thánh Chủ nhíu mày.
Đó là thế lực nào? Chưa từng nghe qua! Chẳng lẽ là một thế lực mới quật khởi?
"Không giấu gì Thánh Chủ, theo tin tức mà Hồng Trưởng lão truyền về, hắn hoài nghi cơ duyên thành Thánh ở Bách Đoạn Sơn Mạch xuất phát từ trong tay Lâu chủ Thiên Cơ Lâu."
"Hơn nữa…"
"Chuyện gì nữa? Nói!"
Diêu Quang Thánh Chủ trầm giọng nói.
"Hơn nữa, *Mượn Vận Thành Thánh* hiện thế ở Thiên Dận Hoàng Triều, Hồng Trưởng lão nghe được từ miệng của Thần Hoàng, rằng Thần Thông này cũng lưu truyền từ miệng của Lâu chủ Thiên Cơ Lâu."
"Thiên Cơ Lâu này, có chút thú vị."
Diêu Quang Thánh Chủ nhướng mày, trong đôi mắt hiện lên vẻ nghiền ngẫm. Từ một cơ duyên thành Thánh cho đến *Mượn Vận Thành Thánh* hiện thế, bây giờ lại có thêm cái tên Thiên Cơ Lâu.
Dường như hắn đã đoán được ý nghĩa tồn tại của Thiên Cơ Lâu.
"Nghĩ đến vị Lâu chủ Thiên Cơ Lâu kia cũng là một người thú vị, hạng nhân vật này, nếu có thể đưa đến Diêu Quang Thánh Địa, nói không chừng có thể mang đến lợi ích cực lớn."
- Chương 1: Thiên Cơ Khả Trắc
- Chương 2: Làm Sao Tiền Bối Biết Được?
- Chương 3: Không Lỗ!
- Chương 4: Mưu Đồ Điểm Thiên Cơ!
- Chương 5: Làm Sao Có Thể!
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Hắn là ai vậy nhị đại gia ?
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 201: Huyết Ma nhất tộc vượt biên giới
- Chương 201-2
- Chương 202: Chuẩn Đế bị bắt sống ?
- Chương 202-2: Lão phu đây là muốn phát a
- Chương 203: Ngươi là ai ?
- Chương 203-2: Còn có cái kia vị Đại Đế trên đời ?
- Chương 204: Ngươi có thể trả nổi tin tức giá trị sao
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210: Đã truyền khắp thế giới
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Hệ thống, liền ba cái ?
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238: Lâu chủ tiền bối, đến tột cùng bực nào nhân vật ?
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Đây cũng quá để mắt lão phu
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250: Đi Côn Lôn Khư, cái này không phải là tìm chết sao ?
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Lão phu chính là nghèo nhất Đại Đế!
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262: Đối phương có thể phải Diệt Thế!
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269: Đưa cho phía sau ngươi nhân tộc
Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.