Trên bầu trời Côn Lôn Khư. Bóng người phiêu dật như tiên nga, không thể diễn tả được bằng lời, ánh mắt lạnh nhạt, nàng chỉ đứng ở nơi đó, thì thực sự đủ áp lực để khiến cho cả đất trời đều biến sắc. Nàng quét mắt nhìn vào bầu trời, chậm rãi xoay người rời đi. Sau khi bóng dáng của nàng biến mất, khe nứt trên bầu trời cũng biến mất theo.
"Ực!"
Nam tử có dáng người cao gầy, nuốt nước miếng một cái, hai tay hơi run, hắn nhìn ngọn lửa trên bàn tay, lại nhìn cây nhang, sắc mặt khó coi đến cực độ.
Đây là sao? Chỉ một chiêu, thì Diệp Trần đã thua rồi? Vốn dĩ, mình còn tưởng là kiểu gì thì gì cũng phải đại chiến ba ngàn hiệp bất phân thắng bại mới đúng, kết quả không ngờ được là chỉ trong nháy mắt, Diệp Trần đã bị đánh cho không rõ sống chết.
"Thiên Kiêu Bảng mà Thiên Cơ Lâu chủ công bố, rốt cuộc thì đã bầu chọn thứ thần tiên gì vào trên bảng thế này?"
Người mập kia cũng run rẩy cả người. Cảnh tưởng mới vừa rồi cũng khiến cho hắn hồn phi phách tán, cũng may đối phương không có ý định động thủ với mình.
---
"Thực lực của người đứng đầu trên Thiên Kiêu Bảng, chắc cũng đã đạt đến Thiên Biến Cảnh rồi?"
Có người trầm giọng nói. Một chỉ đã đánh bại Diệp Trần, người có cùng cảnh giới, tuyệt đối sẽ không thể nào làm được như vậy,... ít nhất ... thì cũng phải cao hơn hắn một cảnh giới mới có thể được.
"E rằng không chỉ là như vậy. . ."
Có người thì thào nói.
"Mới vừa rồi Ngọc Khuynh Tiên đứng đầu trên Thiên Kiêu Bảng kia, đi ra từ trong một khe nứt không gian, dường như không thuộc về giới này. Chẳng lẽ nàng vẫn luôn tu luyện ở một không gian khác sao?"
Một lão giả nhìn vẻ mặt thì như đang suy tư, nói nghiêm túc.
"Năm xưa, Côn Lôn Khư này chính là một nơi có truyền thừa lớn mạnh, có Đế Giả trấn áp, nói không chừng Ngọc Khuynh Tiên này đã có được truyền thừa của vị Đại Đế kia. . . . ." TruyenLau
Rất nhiều người đều biết đến chuyện của Côn Lôn Khư, cho đến ngày nay còn có vô số lời đồn, nghe nói Đại Đế trước đây của Côn Lôn Khư, đã đắc đạo trước cả đám người Tạo Hóa Đại Đế. Trước khi Tạo Hóa Đại Đế thành đế, vị Đại Đế của Côn Lôn Khư đã từng chỉ điểm cho hắn. Chuyện này đã được rất nhiều người bàn tán say sưa, thế nhưng Diệp thị Đế Tộc lại chưa từng thừa nhận chuyện này, là bởi vì lão tổ nhà mình chết vô cùng đột ngột. Rất nhiều chuyện, căn bản chưa kịp nói ra. Còn như chuyện ân nghĩa chỉ điểm của vị Đại Đế Côn Lôn Khư kia đối với Tạo Hóa đại đế thì lại càng không thể nào được nhắc đến.
"Đúng rồi!"
Lúc này, có người bỗng nhiên rùng mình, nhanh chóng nói: "Diệp Trần chưa chết đâu nhỉ?"
TruyenLau.com
Những lời này vừa vang lên, vô số người đều bối rối. Vừa rồi chỉ lo sợ, xém chút nữa thì đã quên mất Diệp Trần đã bị đánh bay ra, còn đập nát một ngọn núi lớn! Ngay sau đó, rất nhiều người đáp xuống từ trên trời, đi tới trước một đám đổ nát. Hơn mười tu luyện giả sử dụng cả tay lẫn chân, bới tung đống đất đá, moi Diệp Trần ra ngoài.
Diệp Trần của bây giờ vô cùng chật vật, cả nửa người sắp bị gãy làm đôi, xương trắng lộ ra, máu tươi màu đỏ sẫm nhiễm đỏ mặt đất, nếu như đến muộn một bước, thì chắc là hắn đã đi đời nhà ma.
"Còn hơi thở!"
Một người xuất Chân Nguyên ra, kiểm tra thương thế của Diệp Trần, trong lòng âm thầm thở ra một hơi. Vừa thả lỏng, trong lòng cũng đang khiếp sợ, rốt cuộc thì kẻ đứng đầu Thiên Kiêu Bảng kia kinh khủng đến mức độ nào chứ? Chỉ tùy ý bắn ra một chỉ, thì xém chút nữa đã đánh chết Diệp Trần sao? Chuyện này còn kinh khủng hơn so với chuyện Diệp Trần chỉ dùng một chiêu mà đã đánh bại Ngọc Hành Thánh Tử. Bởi vì. Nếu như so sánh hai người này với nhau, thì sự chênh lệch giữa vị Ngọc Hành Thánh Tử kia và người đứng đầu trên Thiên Kiêu Bảng là quá lớn, sự chênh lệch giữa hai người họ không biết là gấp bao nhiêu lần Diệp Trần!
"Nói thì mới nhớ, mạng của tên Diệp Trần này cũng lớn, những người khác đi vào trong Côn Lôn Khư, đều chỉ có một con đường chết, nhưng hắn lại có thể sống sót mà trở ra, đã coi như là có cái may trong cái rủi rồi."
Một ông lão thổn thức nói. TruyenLau.com
Sau chuyện của ngày hôm nay, nếu như có người lại muốn khiêu chiến với người đứng đầu trên Thiên Kiêu Bảng, vậy thì phải cân nhắc cẩn thận. Mạnh như Diệp Trần mà còn bị đánh bại chỉ bằng một chiêu, suýt nữa còn bỏ mình. Nếu như đổi lại thành một người khác, e là bây giờ không biết là đã chết mấy lần rồi nữa.
"Hộ đạo giả của Diệp Trần không sao chứ?"
Có người thấp giọng hỏi một câu.
"Vẫn còn thở."
Người bên ngoài nói một câu.
"Cũng không tệ. . . ."
Không ít người giật giật khóe mắt. Đệ nhất Thiên Kiêu Bảng không hổ là đệ nhất, đúng là có chút to gan lớn mật, xém chút nữa giết chết Diệp Trần bằng một chiêu thì cũng thôi đi, còn dám sử dụng tàn trận của Côn Lôn Khư Đại Đế. Suýt nữa đã đánh chết luôn hộ đạo giả của Diệp Trần. Phải biết rằng. Hộ đạo giả của Diệp Trần cũng có tu vi cảnh giới Thánh Nhân đấy! Kết quả là đứng trước mặt kẻ xếp đầu trên Thiên Kiêu Bảng, lại yếu ớt giống như một con gà, không có chút sức chống cự nào.
"Thiên Cơ Lâu chủ đưa một kẻ như vậy vào bảng xếp hạng, là muốn đả kích tất cả những nhân tài của Nhân tộc đến chết hay sao?"
Có người thì thào nói một câu. Một kẻ như vậy phỏng chừng có thể trói cả chín mươi chín người còn lại vào chung một bó, thì chín mươi chín người kia cũng chẳng có sức mà đánh trả.
"Đạo hữu, nói vậy là không đúng rồi."
Một ông lão đứng bên cạnh lên tiếng phản đối, hắn vuốt râu nói: "Thiên Cơ Lâu chủ không phải muốn đã kích hết tất cả những nhân tài của Nhân tộc, mà là muốn đã kích hết tất cả những thiên kiêu trên thế giới này cùng một lần!"
Nhân tộc có một kẻ thiên kiêu như vậy, có thể nói là đã đả kích hết tất cả mọi người. Kẻ nào không phục thì có thể đến Côn Lôn Khư.
"Các ngươi nói, người đứng đầu Yêu Tộc Thiên Kiêu Bảng so với người đứng đầu trên Nhân tộc Thiên Kiêu Bảng của chúng ta, kẻ nào mạnh, kẻ nào yếu?"
Một gã nam tử mặc áo bào trắng, ánh mắt sáng lên, hưng phấn nói.
"Nếu như hai người mà đánh nhau thì chỉ sợ là tộc Hỗn Độn Lục Ngô cũng sẽ tuyệt chủng trên thế giới này!"
Có người dám cam đảm bày tỏ ý kiến. Hai vị trí đầu trên Yêu Tộc Thiên Kiêu Bảng là một Hỗn Độn Lục Ngô và một Côn Bằng, từ xưa đến nay, hai chủng tộc này đời sau lại ít hơn đời trước, trong một thời đại chỉ tồn tại hai con Hỗn Độn Lục Ngô một già một trẻ, hoặc là hai con Côn Bằng. Nếu như một trong số chúng chạy đến đây vậy thì Yêu Tộc phải khóc một dòng sông. Dù sao. Thì hai chủng tộc này đều là trụ cột của Yêu Tộc, một ngày nào đó bọn chúng trưởng thành, thành tựu không thể nào đong đếm được, chuyện thành đế cũng chẳng có vấn đề gì. Nếu như bọn chúng bỏ mạng ở Côn Lôn Khư, bọn họ phải tìm ai mà hỏi cho rõ đây chứ?
Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.