Bạch Ngọc Xa Liễn cao tới mười mấy trượng, giống như một ngọn núi nhỏ lơ lửng trên không. Trong xe kéo, màn che tung bay. Hai người con gái áo trắng dẫn đầu đi ra, trên hư không có chừng mười hai người đứng sóng vai, mỗi người đều vô cùng kinh diễm, làm cho mọi người trước mặt đều sáng mắt lên.
"Quá phô trương!"
Có người bĩu môi. Nhưng đa số đều là vô cùng kích động.
"Ngọc Hành Thánh Tử muốn lộ diện sao?"
Có người suy đoán. Sau một phút, một người đàn ông phong thần như ngọc, chắp hai tay sau lưng, bước từng bước ra khỏi xe kéo. Mỗi một bước đi của hắn dài đến trăm trượng, đầu ngón chân điểm nhẹ vào hư không như từng bông hoa sen từ từ nở rộ. Chỉ một chiêu này cũng làm người ta ngước nhìn. Dường như Ngọc Hành Thánh Tử này cũng không kém. Người như vậy mà chưa bước lên Thiên Kiêu Bảng thì có điểm không hợp lý rồi.
"Trận chiến ngày hôm nay, chỉ sợ là một cuộc ác chiến."
Một vị thiên kiêu ngưng trọng nói. Lúc này đôi bên chưa động thủ, nhưng khí tức Ngọc Hành Thánh Tử tỏa ra rõ ràng là Thoát Thai Cảnh đỉnh phong, đồng cấp với Diệp Trần. Cả hai đều có thế lực lớn đằng sau, tài nguyên tu luyện không ít. Người như vậy nếu giao thủ với nhau thì không tốn vài ngày chắc sẽ không phân thắng bại được.
"Ah!"
Một người đàn ông tài hoa xuất chúng, mặt mũi bướng bỉnh, tinh khí vây quanh người, khí huyết dâng trào, cao giọng nói:
"“Hôm nay Ngọc Hành Thánh Tử tất thắng!”
"Mặc dù sau lưng Diệp Trần có Đế tộc, nhưng thực lực của hắn cũng thường thôi."
Người này cũng là một vị thiên kiêu, nhưng chưa từng bước lên Thiên Kiêu Bảng. Đương nhiên không vừa mắt với mấy người trên Thiên Kiêu Bảng. Hôm nay Ngọc Hành Thánh Tử đại diện cho tất cả bọn họ đánh một trận với người đứng thứ hai Thiên Kiêu Bảng, bọn họ nhất định phải đứng về phía Ngọc Hành Thánh Tử.
"Ngay cả Thiên Kiêu Bảng còn không vào nổi, cũng xứng tranh đấu với Diệp huynh?"
Người bên cạnh khinh thường nói. Người này là Hứa U đứng thứ 97 trong Thiên Kiêu Bảng. Mặc dù đứng ở cuối bảng, nhưng cũng không cho phép người khác khinh thường Thiên Kiêu Bảng. Ngày thường thì cũng thôi đi, đa số là thiên kiêu cùng thế hệ, không động thủ thì không ai biết ai mạnh ai yếu. Nhưng hôm nay thì khác, thiên kiêu Nhân tộc nhiều như vậy, ta đứng thứ 97, mà ngươi đứng thứ mấy? Vô danh? Rất xin lỗi, hai ta không cùng một đẳng cấp.
…
"Thiên Kiêu Bảng xuất thế, Ngọc Hành Thánh Tử dẫn đầu đứng ra khiêu chiến quyền uy của Thiên Cơ Lâu. Xem ra cũng có chút năng lực, trong cùng một thế hệ với thực lực này có thể coi như nhân tài kiệt xuất!"
Một người cấp Thánh Chủ nói nhỏ.
"Ngọc Hành Thánh Địa đã đứng vững mấy triệu năm, Thánh Tử mà bọn họ bồi dưỡng ra có thể tầm thường sao?"
Người bên cạnh gật đầu.
"Có lẽ Lâu chủ Thiên Cơ Lâu đã bỏ quên Ngọc Hành Thánh Tử cũng nên."
Có người do dự nói.
"Chuyện này không thể nào! Ta đã nghe nói rất nhiều về danh tiếng của Thiên Cơ Lâu, có người nói Nhậm Thanh Đồ và Dương Khâu thành Thánh là nhờ chỉ điểm của Lâu chủ Thiên Cơ Lâu. Hạng nhân vật này có thể bỏ sót người khác sao?"
Có người đưa ra ý kiến khác.
"Các vị không cần tranh luận, hai vị thiên kiêu đang muốn động thủ!" Website TruyenLau.com
Một vị Thánh Chủ nói. Hắn vừa dứt lời thì hàng loạt người vô cùng ăn ý cùng nhìn về phía giữa sân.
Ngọc Hành Thánh Tử với phong thái nhẹ nhàng, phẩy nhẹ quạt xếp trong tay, sợi tóc bay bay, giống như Trích Tiên bừng tỉnh trên đài đá bạch ngọc. Hắn hơi chắp tay nói:
"Diệp huynh, đã lâu không gặp!"
"Đánh!" TruyenLau
Diệp Trần mở mắt, trong đôi mắt ẩn hiện hàng nghìn hàng vạn phù văn. Hắn từ từ đứng dậy, tinh lực sôi trào mãnh liệt bao phủ bốn phương tám hướng, giống như hóa thành một vùng biển mênh mông che khuất cả đất trời.
Tranh!
Một tiếng tranh vang lên. Cây thương màu máu hóa thành một đường cung, tựa như tia chớp, rơi vào trong tay Diệp Trần, khí tức sắc bén chém đứt cả hư không. Diệp Trần không nói lời vô ích, vừa đi lên đã muốn động thủ.
"Hừm?"
Ngọc Hành Thánh Tử nhíu mày, trong lòng có chút không vui. Mình thân là Ngọc Hành Thánh Tử, đã chủ động mở miệng chào hỏi rồi, tên Diệp Trần này không để ý tới thì thôi đi, vậy mà vừa mở miệng đã muốn khai chiến. Hắn có chút không coi mình là gì.
"Vậy đánh đi!" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Quạt trong tay Ngọc Hành Thánh Tử điểm một cái vào hư không, lóe lên thành một thanh trường kiếm toàn thân trong suốt óng ánh, vừa xuất hiện lập tức toát ra khí lạnh thấu xương… Hiển nhiên, Ngọc Hành Thánh Tử cũng có chuẩn bị mà đến! Binh khí trong tay hắn cũng là cấp Thiên Biến!
Keng!
Ngọc Hành Thánh Tử cầm kiếm vung ra, thần quang phun ra nuốt vào, mũi kiếm chém vào hư không, mấy đường kiếm đan vào nhau chém về phía Diệp Trần. Hắn ra tay trước! Ánh kiếm như cầu vồng, lại như thiên hà treo ngược, liên miên bất tận. Với thế tiến công như vậy, cho dù là người có tu vi Thiên Biến Cảnh cũng phải nhíu mày. Thực lực của Ngọc Hành Thánh Tử còn mạnh hơn dự đoán của bọn họ!
"Chỉ có vậy?"
Đột nhiên Diệp Trần mở miệng, hét lên một tiếng, tựa như núi sông chuyển dời. Nếu như không phải ngọc đài được trận pháp bảo vệ thì chắc nhiều người đã bị âm thanh chấn vỡ.
Ầm ầm!
Đất rung núi chuyển. Diệp Trần đột ngột giẫm mạnh, cây thương trong tay tỏa ra huyết quang ngập trời, giống như một vùng núi thây biển máu, nó giáng xuống tựa như long trời lở đất! Một thương này đã đè ép thế gian, những thứ đụng phải nó đều đắp lên một tầng sáng màu đỏ. Dù đã cách một trận pháp nhưng rất nhiều người đều cảm thấy không thể thở nổi. Thật là đáng sợ! Không giống thực lực của một người trẻ tuổi có thể phát huy ra được!
Oanh!
Mũi thương chạm vào kiếm quang khiến tất cả đều phai mờ, khắp nơi đều là chân nguyên bạo loạn, cản trở mọi ánh nhìn, khiến cho mọi người không thấy rõ cảnh tượng giữa sân.
Oanh!
Lại một tiếng nổ lớn vang lên. Rất nhiều người chấn động khi nhìn thấy một vệt máu thê diễm nở rộ trong sân. Máu? Máu của ai? Diệp Trần hay Ngọc Hành Thánh Tử? Chẳng lẽ hai người phân thắng bại nhanh như vậy sao?
Vù!
Một bóng người vọt ra, nửa người nhuốm đầy máu, cầm một thanh trường kiếm trong tay, cơ thể có rất nhiều vết rách, thương tích không thể tưởng tượng được.
"Là. . . Ngọc Hành Thánh Tử!"
Có người thất thanh nói.
- Chương 1: Thiên Cơ Khả Trắc
- Chương 2: Làm Sao Tiền Bối Biết Được?
- Chương 3: Không Lỗ!
- Chương 4: Mưu Đồ Điểm Thiên Cơ!
- Chương 5: Làm Sao Có Thể!
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Hắn là ai vậy nhị đại gia ?
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 201: Huyết Ma nhất tộc vượt biên giới
- Chương 201-2
- Chương 202: Chuẩn Đế bị bắt sống ?
- Chương 202-2: Lão phu đây là muốn phát a
- Chương 203: Ngươi là ai ?
- Chương 203-2: Còn có cái kia vị Đại Đế trên đời ?
- Chương 204: Ngươi có thể trả nổi tin tức giá trị sao
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210: Đã truyền khắp thế giới
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Hệ thống, liền ba cái ?
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238: Lâu chủ tiền bối, đến tột cùng bực nào nhân vật ?
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Đây cũng quá để mắt lão phu
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250: Đi Côn Lôn Khư, cái này không phải là tìm chết sao ?
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Lão phu chính là nghèo nhất Đại Đế!
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262: Đối phương có thể phải Diệt Thế!
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269: Đưa cho phía sau ngươi nhân tộc
Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.