Thoáng cái đã qua hai ngày.
Hai ngày sau, Thành chủ Thành Đại Hoang ăn mặc đơn giản, mang theo vài thị vệ, đi thẳng đến Thiên Cơ Lâu. Phía sau hắn, Hàn Phong cách hắn nửa bước chân, tay cầm một cái hộp gỗ. Vì quá khẩn trương mà hai tay khẽ run, hắn biết trong chiếc hộp gỗ này chứa cái gì.
Trường Sinh Mộc Vạn Năm!
Chất gỗ cứng như thần kim! Một trăm năm mới dài ra một phân. Vạn năm qua, chất gỗ đã biến hóa đến long trời lở đất, có thể dùng để chế tạo binh khí cấp Thánh!
Lần này, Thành chủ vì tặng lễ mà đã dùng hết mọi vốn liếng, đến cả bảo vật trấn tộc cũng đã lấy ra. Hôm nay Trường Sinh Mộc Vạn Năm xuất hiện. Nếu như tiền bối không nhận, có thể tưởng tượng ra cảnh gia tộc của Thành chủ phải đối mặt với áp lực kinh khủng cỡ nào. Vô số người đạt cấp Thánh Chủ, thậm chí Thánh Nhân, đều sẽ đưa ánh mắt nhìn đến, một gia tộc nhỏ bé có tài đức gì mà nắm giữ vật liệu trân quý này trong tay?
"Đại nhân, đã đến Thiên Cơ Lâu."
Hàn Phong nhỏ tiếng nhắc nhở.
"Ừm."
Thành chủ Thành Đại Hoang gật đầu. Hắn nâng bước chân lên, đi về phía Thiên Cơ Lâu. Còn chưa đi đến cửa thì một luồng gió nhẹ thổi qua, không chờ hắn kịp định thần lại, trước mặt đã xuất hiện một bóng người.
"Chuyện gì đây?"
Thành chủ Thành Đại Hoang ngây người. Mình vất vả chọn một ngày hoàng đạo, đặc biệt tới bái kiến tiền bối, thế nào lại bị người ta giành mất? Lập tức, Thành chủ Thành Đại Hoang nổi trận lôi đình. Ở chỗ khác thì không nói. Nhưng ở mảnh đất nhỏ nơi thành Đại Hoang, còn có thể để cho người ngoài gây sự? Thực sự cho rằng, ngươi chính là Thánh Chủ? Những người cùng cấp này, một người đến thì không nói làm gì, làm sao lại có khả năng ba ngày mà có tới hai Thánh Chủ đều chạy đến Thành Đại Hoang?
"Các hạ, mọi việc cũng phải có trước có sau, ngươi làm như vậy có phải có chút không thỏa đáng hay không?"
Thành chủ Thành Đại Hoang lạnh giọng nói. Hai người đều chọn cùng một ngày bái kiến tiền bối, người đi vào gặp trước đương nhiên dễ lưu lại ấn tượng tốt hơn. Thành chủ Thành Đại Hoang dù có ngu ngốc, cũng sẽ không chắp tay nhường cơ hội này cho người khác.
Người ở trước mặt không nói câu nào, ngẩng đầu lên nhìn Thiên Cơ Lâu, có chút xuất thần.
"Ta không muốn động thủ trước cửa nhà tiền bối, nếu như các hạ thức thời thì tự rút lui đi!"
Thành chủ Thành Đại Hoang từ tốn nói. Tiền bối cũng là nhân vật lớn, thực lực rất cao, gió thổi cỏ lay trong vòng ngàn dặm còn có thể phát hiện, chuyện xảy ra ngoài cửa lâu chắc chắn sẽ biết. Vì muốn lưu lại ấn tượng tốt với tiền bối, lúc mới bắt đầu Thành chủ Thành Đại Hoang đã mở lời diễn chút kịch. Giả vờ rộng lượng, nói không chừng có thể khiến tiền bối vui vẻ.
Đáng tiếc là, hắn nói xong. Người đứng phía trước, vẫn không hề đáp lại.
"Ừm?"
Thành chủ Thành Đại Hoang ngẩng đầu lên, lửa giận trong lồng ngực bộc phát, hắn nâng tay muốn bắt lấy người trước mặt, nói:
"Ngươi đã không biết trái phải, vậy…"
Còn chưa dứt lời, người trước mặt xoay người lại. Đây là một nam tử trung niên mặc áo bào màu tím, eo quấn đai ngọc, tóc được cắt tỉa cẩn thận tỉ mỉ, cho dù đứng im không động nhưng vẫn tỏa ra cảm giác uy nghiêm không nói rõ được.
TruyenLau
"Cmn…"
Nhìn rõ dung mạo người này, Thành chủ Thành Đại Hoang liền đạp đạp lùi lại mấy bước, tim đập bịch bịch, miệng run run nói:
"Chưởng giáo Đại… Đại La… Đại La?"
"Ngươi vừa mới nói chuyện với bổn tọa?"
Nhậm Thanh Đồ nhàn nhạt nói.
"Không có… Không có, Nhậm Chưởng giáo nghe nhầm rồi…" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thành chủ Thành Đại Hoang choáng váng. Chuyện này cũng quá dọa người rồi! Hôm trước vừa có một vị Thánh Chủ, mới đi có mấy ngày. Hôm nay lại có một vị Thánh Chủ đến! Càng khủng bố hơn, đây là Chưởng giáo Đại La, nếu không phải là đối phương thường xuyên xuất hiện làm hắn có cơ hội nhìn thấy từ xa, thì hôm nay hắn thật sự không nhận ra được. Cũng may mà có nhìn thoáng qua, nếu không mình chết chắc.
Thánh Chủ ngay thẳng, có thể không thích giết chóc, nhưng uy nghiêm của Thánh Chủ cũng không cho phép khinh nhờn, người mạo phạm hắn hầu như đều phải chết, chỉ không biết có liên lụy đến người khác hay không thôi.
Thành chủ Thành Đại Hoang nhìn Nhậm Thanh Đồ, lại nhìn Thiên Cơ Lâu cách đó không xa, trong lòng hiện sóng lớn. Chưởng giáo của một Tông môn đều tự mình đi đến Thiên Cơ Lâu. Tiền bối bên trong Thiên Cơ Lâu, đến tột cùng là người như thế nào? …
Nghĩ đến tình hình lúc nãy, Thành Chủ Thành Đại Hoang thở dài trong lòng, chỉ đành tự nhận xui xẻo. Vất vả chọn một ngày hoàng đạo, không nghĩ đến lại đụng phải Chưởng giáo Đại La. Lúc này, hắn đâu dám tranh giành với người ta? Thực lực của cả Đại La Kiếm Tông không thua kém là bao so với Thánh Địa, Nhậm Thanh Đồ thân là Chưởng giáo, thực lực của hắn cũng là người nổi bật trong những người cấp Thánh Chủ. Tương lai có tư cách thành Thánh!
"Nể mặt Lâu chủ Thiên Cơ Lâu, bổn tọa tha cho ngươi một mạng."
Đại La Chưởng giáo mở miệng nói. Hắn không bộc lộ một chút khí tức nào, nhưng thường xuyên nắm đại quyền, cộng thêm uy thế của kẻ bề trên, làm cho sắc mặt Thành chủ Thành Đại Hoang trắng bệch, hít thở không thông. Website TruyenLau.com
Lời nói vừa rồi của Thành chủ Thành Đại Hoang, đối với hắn mà nói chính là khiêu khích. Giết đối phương tại chỗ cũng không ai dám nói hắn sai. Sở dĩ không giết là bởi vì hắn cũng nghĩ giống Thành chủ Thành Đại Hoang, trước cửa Thiên Cơ Lâu, tiền bối ở trong đó chắc chắn đã sớm chú ý đến tình hình bên ngoài. Lúc này động thủ, chính là đánh thẳng vào mặt Thiên Cơ Lâu. Hắn không mất trí đến vậy, hơn nữa Lâu chủ còn bảo vệ đồ đệ của mình. Lần này đến đây cũng là muốn cảm tạ Thiên Cơ Lâu.
"Đạ tạ Nhậm Chưởng giáo."
Thành chủ Thành Đại Hoang sợ hết hồn hết vía lui sang một bên, cho đến tận bây giờ, trong lòng hắn vẫn chưa thể bình tĩnh lại. Thật là đáng sợ. Ngày thường không dám nghĩ đến, ba ngày có hai vị Thánh Chủ đến!
Nhậm Thanh Đồ liếc nhìn Thành chủ Thành Đại Hoang, không nói gì, hắn xoay người qua chỗ khác, hơi chắp tay rồi cất cao giọng nói:
"Chưởng giáo Đại La Nhậm Thanh Đồ, cầu kiến Lâu chủ Thiên Cơ Lâu!"
- Chương 1: Thiên Cơ Khả Trắc
- Chương 2: Làm Sao Tiền Bối Biết Được?
- Chương 3: Không Lỗ!
- Chương 4: Mưu Đồ Điểm Thiên Cơ!
- Chương 5: Làm Sao Có Thể!
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Hắn là ai vậy nhị đại gia ?
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 201: Huyết Ma nhất tộc vượt biên giới
- Chương 201-2
- Chương 202: Chuẩn Đế bị bắt sống ?
- Chương 202-2: Lão phu đây là muốn phát a
- Chương 203: Ngươi là ai ?
- Chương 203-2: Còn có cái kia vị Đại Đế trên đời ?
- Chương 204: Ngươi có thể trả nổi tin tức giá trị sao
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210: Đã truyền khắp thế giới
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Hệ thống, liền ba cái ?
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238: Lâu chủ tiền bối, đến tột cùng bực nào nhân vật ?
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Đây cũng quá để mắt lão phu
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250: Đi Côn Lôn Khư, cái này không phải là tìm chết sao ?
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Lão phu chính là nghèo nhất Đại Đế!
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262: Đối phương có thể phải Diệt Thế!
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269: Đưa cho phía sau ngươi nhân tộc
Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.