"Nghe ý của tiền bối, trong tay ngài vẫn còn những cơ duyên thành Thánh khác sao?"
Dương Khâu thận trọng hỏi.
"Thế giới rộng lớn biết bao?"
Lý Vân cười khẽ:
"Ngần ấy năm tháng trôi qua, số cơ duyên bị ẩn giấu nhiều vô kể. Cho dù là cơ duyên ở giới này hết, vậy còn chư thiên vạn giới thì sao?"
"Yên tâm!"
"Miễn là đưa ra được giá cả phù hợp, sẽ luôn có cơ duyên phù hợp dành cho ngươi."
Dương Khâu nghiến răng xoa xoa hai tay, một món binh khí cấp Thánh Chủ tàn phá xuất hiện trong tay, đang lúc muốn giao ra thì bỗng hắn nghĩ đến điều gì đó.
Binh khí cấp Thánh Chủ tàn phá đã biến mất. Hắn ngẩng đầu nhìn Lý Vân đầy cảnh giác:
"Tiền bối, cơ duyên trong miệng của ngài chẳng phải đã bán cho người khác rồi hả?"
"Sao nào?"
Lý Vân cười nói tiếp:
"Ngươi muốn một mình tiến vào Bí Cảnh?"
Dương Khâu này thật đúng là “Một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng”. Bài học mà Nhậm Thanh Đồ đã “dạy” cho hắn, chắc sẽ theo hắn suốt đời.
“Mọi thứ đều không thể qua được mắt của ngài”.
Dương Khâu gượng cười.
Cơ duyên Thánh Nhân ở Bích Thủy Nhai lần trước, hắn vẫn còn nhớ như in trong đầu. Nếu có thể một mình chiếm lấy thì chỉ riêng linh thảo cũng đủ để hắn an ổn tu luyện đến cảnh giới Thánh Nhân Vương! Những lợi ích thế này, chẳng ai muốn chia sẻ cả. Chưa kể nó sẽ thu hút cường địch và khiến bản thân trắng tay quay về.
"Cũng được."
Lý Vân gật đầu đáp:
"Tuy nhiên... phải bỏ thêm tiền!"
Ngay từ đầu, Lý Vân không hề biết bên trong cơ duyên Bích Thủy Nhai có gì, nhưng sau khi bán nó đi hắn đã hối hận khi điều tra qua một lượt. Bên trong không chỉ có cơ duyên thành Thánh mà còn có vô số linh thảo, điểm quan trọng chính là còn có cả Thánh Binh nữa! Bốn, năm binh khí cấp Thánh Chủ đã để hắn mua hết rồi! Thế thì quá thua lỗ! Cho đến tận bây giờ, Lý Vân mới biết hóa ra hệ thống lại có lòng như vậy. Rút kinh nghiệm lần đấy, Lý Vân quyết tâm lần sau sẽ không bao giờ bán giá thấp nữa, ít nhất cũng phải thu hoạch được thêm một ít điểm thiên cơ, hoặc là cùng lúc bán cho một nhóm người chẳng hạn.
"Thêm... Thêm tiền?"
Nụ cười trên mặt Dương Khâu cứng đờ.
Vừa mới nhặt được một đống binh khí tàn phá, hắn còn tưởng rằng mình “rủng rỉnh” được một ít, nhưng giờ nghe tiền bối nói thế, trong lòng liền có dự cảm không lành. TruyenLau.com
"Thêm bao nhiêu?"
Dương Khâu hỏi.
"Ít thì cũng phải gấp bảy tám lần."
Li Vân điềm nhiên trả lời.
"Bảy… bảy tám lần?"
Giọng của Dương Khâu đột nhiên vọt lên mấy tông. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trước đây hắn đã dốc hết toàn bộ tài sản của mình chỉ để đổi lấy một thông tin. Bây giờ gấp lên bảy hoặc tám lần, há chẳng phải là cần gấp bảy tám lần tài sản ban đầu của mình sao?
"Ngươi đã quên lợi ích ở Bích Thủy Nhai rồi hả?"
Lý Vân hỏi ngược lại.
"Chuyện này..."
Dương Khâu cũng không biết nói gì hơn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nghe tiền bối nói thế có vẻ cũng hợp tình hợp lý. Nếu bản thân thu lại toàn bộ cơ duyên Bích Thủy Nhai thì gia sản của mình đâu chỉ gấp bảy hay tám lần?
"Xin hỏi Tiền bối, binh khí thế này trị giá bao nhiêu?"
Dương Khâu suy nghĩ một chút rồi tay lại móc ra món binh khí cấp Thánh Chủ tàn phá kia. Món binh khí này chính là một thanh Trường Kiếm. Từ khi bị gãy, linh quang mờ nhạt và không còn ai dám chắc nó còn bao nhiêu uy năng sau bao năm tháng dài đằng đẵng.
"Hệ thống, cái này đáng giá bao nhiêu điểm thiên cơ?”
Lý Vân thầm hỏi.
« Keng, binh khí cấp Thánh Chủ tàn phá, có thể đổi 800 điểm thiên cơ. »
Lý Vân: "..."
Một binh khí cấp Thánh Chủ hoàn chỉnh trị giá bảy tám nghìn, lúc hỏng chỉ còn bảy tám trăm, chênh lệch tận 10 lần. Có hơi quá đáng. Quả nhiên, vật phẩm được thu về đều bị ép giá đến tận cùng.
"Thứ này không có giá trị! Nếu như ngươi muốn dùng thứ này để mua tin tức ở Thiên Cơ Lâu, ít nhất cũng cần mấy trăm cái. Hiện tại ngươi có bao nhiêu hả?"
Lý Vân lấy lại tinh thần, nhìn Dương Khâu hỏi.
"Ơ..."
Dương Khâu cười ngượng ngùng rồi lấy binh khí về.
Tuy rằng đã nhặt được rất nhiều, nhưng cũng chẳng đến mức mấy trăm cái. Dù sao Thánh Chủ vẫn rất đáng tiền, đâu có nhiều người chết cùng một chỗ được. Chuyện ở Bách Đoạn Sơn Mạch căn bản không thể giấu được.
"Thế vài ngày sau… ta lại đến."
Dương Khâu bất đắc dĩ lên tiếng, đưa mắt nhìn Thiên Cơ Lâu rồi nhìn sang Lý Vân, nói:
"Tiền bối, ngài phải để lại cho ta một cơ duyên, ta sẽ trở lại ngay."
"Đừng lo chuyện đó."
Lý Vân khẽ cười.
"Vậy thì… một lời đã định!"
Dương Khâu chắp tay.
Nói xong, Dương Khâu hóa thành một luồng sáng bay lên, chẳng mấy chốc biến mất ở phía chân trời. Trong lòng hắn đã quyết tâm trở lại Cửu U Ma Tông, tìm những sư huynh đệ có quan hệ tốt rồi mượn một ít binh khí hoặc linh bảo. Đợi bản thân thành Thánh rồi…
"Ừm…"
Thành Thánh rồi có vẻ cũng không cần trả lại luôn. Người trong Ma đạo, vẫn còn chuyện có mượn có trả à? Chắc mấy người đó cũng chẳng dám đi đòi một vị Thánh Nhân đâu.
...
Thấy Dương Khâu đã đi xa. Lý Vân thu ánh mắt lại, nhìn về phía một đám người cách đó không xa.
"Người tới chắc là Thành chủ thành Đại Hoang?"
Lý Vân khẽ cười.
"Hả???"
Cách đó không xa, Thành chủ thành Đại Hoang đứng đầu hàng nghe thấy giọng nói, tinh thần phấn khởi hẳn lên. Cả người béo núc đều run rẩy, vội vàng bước về phía trước vài bước, khẩn trương đáp:
"Chính là vãn bối!"
Chờ đợi cả buổi trời cũng đến lượt mình!
Trong lòng Thành chủ thành Đại Hoang cũng không ngại lắm, trước tiên là Ma đạo cự phách, sau đó là Chưởng giáo Đại La, có trời mới biết mấy ngày nay hắn ta sống như thế nào, thật quá đáng sợ. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chốc chốc lại có nhân vật Thánh Chủ đến đây, chỉ sợ hắn sẽ bị dọa đến chết. Lần này, bất luận thế nào hắn cũng phải ôm được đùi của Lâu chủ Thiên Cơ Lâu.
Nếu không, chỉ sợ sau này sẽ không có nổi một giấc ngủ ngon.
- Chương 1: Thiên Cơ Khả Trắc
- Chương 2: Làm Sao Tiền Bối Biết Được?
- Chương 3: Không Lỗ!
- Chương 4: Mưu Đồ Điểm Thiên Cơ!
- Chương 5: Làm Sao Có Thể!
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Hắn là ai vậy nhị đại gia ?
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 201: Huyết Ma nhất tộc vượt biên giới
- Chương 201-2
- Chương 202: Chuẩn Đế bị bắt sống ?
- Chương 202-2: Lão phu đây là muốn phát a
- Chương 203: Ngươi là ai ?
- Chương 203-2: Còn có cái kia vị Đại Đế trên đời ?
- Chương 204: Ngươi có thể trả nổi tin tức giá trị sao
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210: Đã truyền khắp thế giới
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Hệ thống, liền ba cái ?
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238: Lâu chủ tiền bối, đến tột cùng bực nào nhân vật ?
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Đây cũng quá để mắt lão phu
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250: Đi Côn Lôn Khư, cái này không phải là tìm chết sao ?
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Lão phu chính là nghèo nhất Đại Đế!
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262: Đối phương có thể phải Diệt Thế!
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269: Đưa cho phía sau ngươi nhân tộc
Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.