Trình Gia Thuật thấy cô mệt mỏi như vậy mà còn cố chấp, anh chắp hai tay sau lưng, cau mày hỏi cô: "Em có biết bây giờ bộ đội đang trong tình hình kinh phí eo hẹp hay không?”
Lâm Nghiên Thu ngẩng đầu lên, cô dùng đôi mắt mơ màng nhìn anh, kinh phí eo hẹp thì có liên quan øì đến việc cô ngủ hay không ngủ chứ?
Còn chưa đợi cô mở miệng hỏi, Trình Gia Thuật đã dùng giọng điệu nghiêm túc giáo huấn cô: "Em là người nhà quân nhân nên càng phải tiết kiệm tài nguyên, bây giờ em ra ngoài nhìn xem có nhà ai còn sáng đèn hay không?”
Thì ra là chê cô lãng phí điện...
Lâm Nghiên Thu a một tiếng, thoáng cái liền tin lời anh, cô buông quần áo xuống rồi ngoan ngoãn đi vào phòng ngủ.
Dù sao lãng phí tài nguyên của bộ đội là chuyện lớn à.
Trình Gia Thuật nhìn cô đi vào phòng, anh giơ tay tắt đèn ngủ, sau đó nhìn quần áo trên bàn, tỉnh thần lãng phí tài nguyên điện là không nên, anh xỏ kim một lần nữa, vèo vèo, chỉ cần một ít thời gian đã hoàn thành xong công việc của Lâm Nghiên Thu, anh thu don một chút rồi cũng đi vào ngủ.
Ban đêm, trời mưa càng lúc càng lớn, kèm theo sấm chớp, mưa to như chậu, cho tới sáng sớm vẫn không giảm chút nào, những nhà nào không kịp xả nước vào ống thoát nước thì nước mưa đã tràn qua ngưỡng cửa, trực tiếp chảy ào vào nhà.
Đợi tới khi Lâm Nghiên Thu tỉnh lại thì trên sàn nhà đã tràn ngập rất nhiều nước thải rồi, nhìn xuống thì thấy lượng nước có thể không ngập qua mắt cá chân.
Trên mặt nước còn trôi nổi một ít rác rưởi, người ở thời đại này cũng không có ý thức bảo vệ môi trường, vệ sinh cũng rất kém cỏi, bình thường giấy vụn bị vứt bừa bãi khắp nơi nên bây giờ toàn bộ đều tràn hết vào nhà.
Lâm Nghiên Thu ghét bỏ nhíu mày, bàn chân trắng nõn vươn ra từ mép giường, nhưng sau vài lần thử thì cô cũng không dám đặt chân xuống đất.
Cuối cùng, cô cũng dứt khoát từ bỏ, ngồi xổm ở mép giường ngẩn người, váy ngủ màu trắng dài đến bắp chân bao bọc hai chân của cô, mái tóc vừa mới ngủ dậy bồng bềnh rất đáng yêu.
Bên ngoài trời vẫn đang mưa, mặc dù đã bảy giờ nhưng vẫn còn tối đen, giờ này có lễ Trình Gia Thuật đã đến bộ đội lâu rồi.
Chịu ảnh hưởng của trận mưa lớn này, mực nước hồ chứa ở thượng nguồn lưu vực kinh huyện dâng cao, thậm chí họ còn không kịp xả lũ nên vào rạng sáng nay con đê đã bị phá vỡ, phía hạ lưu của thôn trong chốc lát đã bị ngập, nhà cửa sụp đổ vô số, những người dân không kịp chạy trốn đã bị vùi lấp dưới đống đổ nát, hiện tại sống chết chưa rõ, tình hình thiên tai vô cùng nguy cấp.
Một số đơn vị gần ở khu vực bị ảnh hưởng bởi thiên tai nhất đã nhận được lệnh rằng họ phải ngay lập tức trang bị vũ khí đến hỗ trợ.
Là người tiên phong của toàn bộ bộ đội, Trình Gia Thuật thậm chí còn chưa kịp thông báo một tiếng với Lâm Nghiên Thu thì đã trực tiếp leo lên xe lên đường đến khu vực xảy ra thiên tai. TruyenLau.com
Lộ trình dài hơn hai trăm kilomet, lúc bọn họ chạy tới liền thấy tình hình nơi đây so với dự kiến của họ còn nghiêm trọng hơn rất nhiều.
Cơ hồ tất cả nhà cửa nơi đây đều bị phá hủy, thương vong thảm thương, trong lúc bọn họ cứu viện thì gặp phải mấy lần các ngôi nhà bị sập, không ít binh sĩ đã bị thương nặng.
Ở nhà, Lâm Nghiên Thu vẫn là nghe người khác nói mới biết về tin tức của trận lũ lụt này.
Sáng giờ mưa vẫn rơi không ngừng nghỉ, mực nước tràn vào nhà cũng dần dâng lên cao, bản thân cô e sợ nên không muốn xuống giường, cô cũng không cho mấy đầu củ cải bước xuống. TruyenLau
Nước bẩn như vậy, ai mà biết bên trong có vi khuẩn gì hay không? Mặc kệ con cái nhà người ta đang vui vẻ nhảy nhót trong dòng nước, nhà cô thì không được, ý thức vệ sinh phải được bồi dưỡng từ nhỏ.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Toàn văn hoàn
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.