Hơn nữa, theo ý tứ của anh thì hình như không muốn cho cô có cơ hội cự tuyệt.
Có lẽ nam chính muốn lập sẵn đường đi cho cô rồi.
Cao Quế Hương là người nhiều chuyện, mới ra ngoài được nửa ngày mà người ở phụ cận mười dặm tám xã đều biết tin cô vợ nhỏ của Trình Gia Thuật muốn theo chồng tùy quân!
Chuyện này truyền đến tai người nhà mẹ đẻ của nữ phụ khiến cho Lương Phượng Anh rất vui mừng.
Bà cố ý tranh thủ thời gian tới thăm con gái, mang theo túi lớn túi nhỏ đựng đầy trứng gà trứng vịt, bánh kếp vừa mới làm xong, bông còn dư của năm ngoái, vải bông mình tự dệt, và cả trái cây và rau quả trong ruộng.
Lương Phượng Anh vui vẻ chuẩn bị đồ vật mà không để ý tới ánh mắt tức tối và ghen ty của mấy người con dâu trong nhà.
Lâm Nghiên Thu không cần nhiều đồ như vậy, làm sao cô có thể xách hết đống đồ này được.
Nếu không có Trình Gia Thuật ở bên cạnh thì tốt rồi, cô có thể tìm cơ hội ném tất cả chúng vào không gian.
Nhưng hiện tại có cái đèn pha to như này chiếu vào người cô, cô làm sao dám đây?
Tuy lòng dạ anh ta rất xấu nhưng cũng không thể vũ nhục trí thông minh của anh ta được.
Lương Phượng Anh trợn mắt nhìn cô nói: "Có phải để con xách đâu, không phải còn có Gia Thuật à? Cứ để nó xách, con chú ý tới mấy đứa nhỏ là được rồi!" TruyenLau
Nói xong bà vẫn không yên lòng, dặn dò con gái: "Nếu đi rồi thì bỏ qua hết mấy tâm tư lộn xộn kia, con phải an phận sống qua ngày cho mẹ.
Con xem con gầy như khúc xương vậy, tới đó phải dưỡng thân thể thật tốt rồi sang năm tranh thủ sinh thêm cho Gia Thuật một thằng nhóc mập mạp nữa.
Con nghe lời mẹ, chỉ cần con sinh con trai cho nó thì nó sẽ biết con chỉ một lòng một dạ với nó thôi!"
Lâm Nghiên Thu: "..."
Gì vậy chứ? Đã có bốn cái đầu củ cải, nếu còn sinh. TruyenLau
Bản thân cô còn đang mắc kẹt trong nỗi sợ ngục tù nên làm gì có tâm tư suy nghĩ mấy thứ này nữa.
Cô chỉ dạ qua loa một tiếng rồi đổi chủ đề.
...
Sau khi bị nhốt trong cục công an hai ngày, rốt cuộc Tôn Cường cũng được thả ra. TruyenLau.com
Nhưng điều này không phải là hắn sẽ không có chuyện gì, cái tên công an họ Lục kia nói cho hắn biết, chuyện lớn còn ở phía sau, tùy thời mà lại bắt hắn vào.
Hắn phải dốc toàn lực phối hợp với cơ quan công an khai ra băng nhóm ở sau lưng hắn.
Nếu không hắn sẽ phải đối mặt với cảnh bị giam trong tù may năm.
Tôn Cường run rẩy đồng ý, hốc mắt của hắn vẫn còn bam đen, răng cũng bị đánh gãy một cái.
Nhớ tới ánh mắt đỏ tươi tàn nhẫn của người đàn ông đêm đó, cực kỳ giống Diêm Vương dưới địa ngục.
Tôn Cường không rét mà run, khẽ mở đôi môi khô khốc ra hỏi Lục Kiến Quân: "Người sĩ quan đêm đó... Anh ta là ai?"
Lục Kiến Quân liếc nhìn hắn rồi chắp hai tay sau lưng lạnh lùng nói: "Không thể trả lời!"
Tôn Cường ngơ người, hắn chỉ có thể bấm bụng nuốt cơn tức bị đánh rụng răng vào bụng, kéo lê cơ thể đầy vết thương về nhà.
Nhà hắn ở tây bắc Nam Hoài, gần vùng núi lâm tỉnh, đến nay vẫn chưa có xe cộ đi lại nên chỉ có thể dựa vào hai chân để đi.
Nếu vận khí tốt thì dọc đường có thể tìm thấy một chiếc xe ngựa.
Tôn Cường mất gần một ngày mới về đến nhà, ba hắn đã mất sớm, còn mẹ hắn là một người mù.
May mà bà không nhìn thấy, nếu không hắn cũng không biết giải thích thế nào.
Nhưng hắn cũng không nghĩ tới có người đến tận nhà tìm mình.
Là một nữ đồng chí khoảng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi.
Tôn Cường nhìn một cái đã nhận ra, đây chính là nữ thanh niên trí thức lúc trước đã nói cho hắn thông tin của Lâm Nghiên Thu!
Bên cạnh cô ta còn có một nam đồng chí, anh ta đeo một cặp kính dày cộm, bộ dạng ngốc nghếch, vừa nhìn đã biết là một người dễ lừa gạt.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Toàn văn hoàn
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.