Lâm Nghiên Thu cố ý sửa soạn tới nửa đêm, Trình Gia Thuật ở bên ngoài cũng không nóng nảy, anh ngồi vào bàn ăn chờ cô đi ra mới nói: "Dọn xong rồi? Vậy thì ngồi đi."
Lâm Nghiên Thu ngồi xuống cách anh một cái bàn, cô không dám nhìn anh mà chỉ cúi đầu nhìn móng tay mình, có lẽ do vừa rồi náo loạn nên hai sợi tóc dài phũ trước mặt nhìn hơi ngốc nghếch.
Nhìn cô như vậy, nếu thật sự là một đặc vụ thì chắc chắn có thể khiến cho sự nghiệp gián điệp sẽ lạc hậu nhiều năm.
Trình Gia Thuật xoa mi tâm, anh bất đắc di nói: "Tôi cũng không kêu em đi, em vội vàng như vậy làm cái gì?"
Lâm Nghiên Thu đang chăm chú nhìn móng tay liền sửng sốt, cô ngẩng đầu nhỏ giọng nói: "Anh biết tôi không phải vợ anh mà."
"Ở trong mắt lão Phùng và mấy người chính ủy bọn họ đều biết em là vợ của tôi." Trình Gia Thuật nhìn cô rồi nói tiếp: "Còn có mấy anh em Đại Bảo cũng không thể xa em được."
Lâm Nghiên Thu im lặng không lên tiếng.
Trình Gia Thuật tiếp tục nói: "Chúng ta làm một cuộc giao dịch đi, nếu em tiếp tục làm vợ tôi, tôi sẽ cho em cái thân phận để che chở em."
Mặc dù Lâm Nghiên Thu rơi rất nhiều nước mắt, đầu óc cũng mơ hồ nhưng cô không có bị thiểu năng trí tuệ nha, anh ta dựa vào cái gì mà nói như vậy chứ? Dựa vào số tuổi lớn của anh ta hay là dựa vào anh có rất nhiều con?
Còn không biết xấu hổ mà nói giao dịch, anh thật sự cho rằng đàn ông trong thiên hạ đều chết sạch rồi hay sao? Không phải anh là không được à?
Xem như việc anh nói cho cô một thân phận để che chở cô rất hấp dẫn, nhưng cô cũng không cam lòng mình ở thế yếu, cô là con gái cưng được nuông chiều lớn lên, mắc gì phải bị anh ta bắt nạt chứ.
Nếu anh làm cô mất hứng, cô không đánh lại anh nhưng cô sẽ dùng những lời lẽ khó nghe tấn công vào trái tỉìm anh, mạnh mẽ đâm vào.
Lâm Nghiên Thu không chú ý tới móng tay nữa, cô chớp đôi mắt to lấp lánh nước nói: "Tại sao tôi phải làm vợ của anh, anh đã hai mươi tám tuổi rồi, tôi chỉ mới qua hai mươi thôi, anh quá lớn tuổi còn có con nhỏ nữa. Ở chỗ chúng tôi, người như anh không có cửa đâu." Website TruyenLau.com
Trình Gia Thuật: "..."
Sắc mặt anh sau khi nghe cô nói xong liền trở nên đen sì.
Lâm Nghiên Thu không nhìn thấy, cô tiếp tục nói: "Tôi cũng không nhất định phải dựa vào anh, thật ra anh có thể ly hôn với tôi, dù sao người khác đều coi tôi là vợ của anh. Website TruyenLau.com
Nếu ly hôn thì là vợ vũ, tôi nghe chị Lưu nói quân hôn không phải không thể ly, chỉ cần anh nộp đơn lên bộ đội là được." Nói tới đây, cô thở phì phì tố cáo: "Trước đây anh còn lừa tôi quân hôn không thể ly, nếu ly thì phải ngồi tù, hừ!"
Trình Gia Thuật nghẹn họng, anh nắm chặt tay che miệng ho một cái.
"Tôi còn trẻ, tôi hoàn toàn có thể tìm một người đẹp trai xứng với tôi, cũng không có con..." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Từ khi nào Trình Gia Thuật nói chuyện liền bị người khác xen ngang như vậy, anh nghe xong liền dựng thẳng lông mày kiếm lên nói: "Em còn muốn tìm một người trẻ tuổi đẹp trai? Người bán hàng rong trẻ tuổi đẹp trai à? Chỉ với cái dáng vẻ này của cô thì bị lừa cho quần cũng chẳng còn, ở bên ngoài loại người nào mà không có? Đúng là ngây thơ, không có đầu óc!"
Anh nói cô ngây thơ thì thôi, vậy mà còn dám nói cô không có đầu óc hả?!
Lâm Nghiên Thu tức giận đến nỗi tóc đều muốn dựng đứng, cô cãi nhau với anh: "Được thôi, vậy tôi sẽ không tìm ở bên ngoài, tôi sẽ tìm ở trong bộ đội này, người bán hàng rong không được thì chọn người giống như Từ Phong nè, ai cũng trẻ tuổi hơn anh!" Nói xong cô còn nhìn anh hừ một tiếng.
Trình Gia Thuật nhìn cô quay đầu vung bím tóc nhỏ lên rồi lắc eo thon nhỏ chạy vào phòng Nhị Bảo.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Toàn văn hoàn
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.