"Không phải anh tin hay không, mà quê nhà em..."
Cao Thành còn chưa dứt lời, Ngụy Hồng liền cắt ngang, vẻ mặt mang theo vài phần quật cường: "Hắn là chồng dưới quê của em thì thế nào, hắn không có nhân tính, còn thường xuyên đánh đập tra tấn em, em không phản kháng chẳng lẽ muốn quay về tiếp tục sống những ngày tháng như vậy với hắn sao? Thậm chí em còn không có nhận giấy chứng nhận kết hôn với hắn, tại sao em không thể đi?"
Bình thường Ngụy Hồng không phải người nhiều lời, cô chỉ nói những lời này, sau đó liên không nói thêm một câu nào nữa, thẳng đến khi về đến nhà, Ngụy Hồng mới thấp giọng nói: "Chuyện xem mắt lúc trước coi như không có gì, em sẽ nói cho anh họ và Ngưu chính ủy một tiếng, cảm ơn anh đã đưa em về."
Nói xong, cô mở cửa xuống xe, cũng không quay đầu lại liền rời đi, chỉ để Cao Thành ở trên xe túm tóc, vẻ mặt phiền não.
Chờ cậu lái xe về gara bộ đội, không lâu sau, xe tải đi căn cứ sát hạch cũng đều lái trở về lần lượt trở về vị trí, binh lính lục tục nhảy xuống xe, Ngưu chính ủy nhìn thấy Cao Thành, vẫy tay gọi cậu: "Làm sao rồi? Cậu và em gái Trình Gia Thuật gặp mặt chưa?”
Cao Thành rầu rĩ lên tiếng,"Đã gặp rồi."
Ngưu Chính Ủy thở dài, vỗ vỗ vai cậu nói: "Tiểu Cao, tôi là người từng trải nên thành tâm cho cậu một lời khuyên, cậu đó, nếu thật sự coi trọng người ta thì đừng quan tâm cái gì lần đầu hay lần thứ hai kết hôn, lấy được sổ hộ khẩu của cậu mới là chuyện quan trọng, chần chờ nghi ngờ, về sau có lúc cậu sẽ hối hận."
"Còn nữa, trước khi giải phóng những quả phụ không có đàn ông, còn có ly hôn, đều có thể tái giá, chuyện này đã giải phóng bao nhiêu năm, còn không thể tự do cưới gả hay sao?"
"Chính ủy.
." Cao Thành cởi mũ quân đội xuống, lại phiền não gãi đầu: "Tôi, cô ấy giận tôi thì làm sao bây giờ."...
Gần trưa, Lâm Nghiên Thu ăn bánh bao nhân thịt đê trong thùng giữ nhiệt bằng thép không gỉ đựng, bánh nướng được bọc bằng vải lồng trắng như tuyết, là Trình Gia Thuật mượn xe của đơn vị phụ cận lái xe về bộ đội, để cho căng tin mở bếp nhỏ làm ra, đặc biệt cho thêm thịt đùi dê, miếng mỏng mà gầy, ngay cả canh cũng dùng muôi vớt dầu mỡ mấy lần, cũng bởi vì biết cô ăn không được dầu mỡ.
Lâm Nghiên Thu thật sự rất đói bụng, ăn đến cái miệng nhỏ nhắn phồng lên, ánh mắt thỏa mãn đều cong lên, bộ dáng trắng trẻo vui vẻ tươi cười, hoàn toàn không thấy vừa rồi nức nở nức nở, thật sự là tâm tư phụ nữ khó đoán, lúc thì vui vẻ lúc thì tức giận.
Trình Gia Thuật ngồi ở một bên, rửa sạch tay, bóc cho cô miếng bánh bao, nhìn cô giống như chuột đồng, cái miệng nhỏ nhắn không có thời gian rảnh rỗi, trong lòng cũng yên tâm, chờ cô ăn đến không muốn ăn nữa, anh mới cầm đũa của cô, ăn hết phần còn lại.
Bất quá anh chỉ là đi ra ngoài rửa bát đũa, sau đó trở về đã thấy Lâm Nghiên Thu ngủ thiếp đi, người còn dựa vào đầu giường không nằm xuống, đầu nghiêng, ngủ đặc biệt sâu, ngay cả Trình Gia Thuật ôm cô nằm xuống, cô cũng không có chút phản ứng nào, nhìn như vậy, thật sự có chút bộ dáng phụ nữ mang thai.
Trình Gia Thuật rất bận rộn, anh trở về muốn viết báo cáo, muốn đi sư bộ họp một chuyến, còn phải quyết định một bộ phận binh lính dưới tay đi hay lưu lại. TruyenLau
Thừa dịp vợ mình ngủ, Trình Gia Thuật trước đi sư bộ một chuyến, cùng tham mưu trưởng truyền miệng báo cáo thành tích tổng thể của lần sát hạch này.
Tham mưu trưởng nghe xong, lại nói với Trình Gia Thuật một ít chuyện khác trong bộ đội, cuối cùng giống như là nhớ tới cái gì đó, hỏi: "Gần đây có hai thân thích ở quê cậu nháo tới sư bộ, nói cậu không thả vợ người ta đi, cậu tự mình xử lý đi, đừng nháo quá khó coi, ảnh hưởng đến hình tượng bộ đội."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Toàn văn hoàn
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.