Vốn dĩ Lâm Nghiên Thu nghĩ rằng nếu như cô đã tới thế giới này và trở thành nữ phụ, vậy thì đâm lao thì phải theo lao thôi, có như vậy cô mới có thể có cơ hội sống sót được.
Tuy nhiên, cho dù Lâm Nghiên Thu có rối rắm thế nào thì cũng không thể thay đổi được sự thật cô là người xuyên thư, nhưng hiện tại...
Nếu nam chính đã biết cô không phải nữ phụ, cũng biết cô không phải người của thời đại này thì cô cũng không cần giấu giếm và cũng không nên tiếp tục ở lại đây nữa.
Mặc dù cô có hơi yếu đuối nhưng cũng không phải loại phụ nữ không có đàn ông thì sẽ không có cách nào sống được.
Lâm Nghiên Thu hít mũi cố gắng bình tĩnh rồi xách túi lên, cô thật sự muốn rời đi nên cho dù mấy đầu củ cải có bám chặt thế nào cũng không thể ngăn cản được.
Nhưng điều khiến cô vừa vội vừa tức đó là túi hành lý này cũng quá nặng rồi.
Lâm Nghiên Thu phải dùng hai tay mới có thể xách nó đi được, nhất định là do cô khóc quá nhiều khiến đầu óc trở nên mơ màng nên mới không nghĩ tới chuyện đem cái thứ nặng nề này để vào trong không gian.
Hơn nữa, còn có ba đầu củ cải lớn nhỏ đang cản trở làm cho mỗi bước chân của Lâm Nghiên Thu càng vất vả hơn, kết quả vừa mới tới hành lang đã đụng phải một bức tường bằng người.
Lâm Nghiên Thu còn chưa kịp phản ứng thì túi hành lý to lớn đã bị một bàn tay khác cướp lấy.
Trình Gia Thuật tram mặt mắng cô: "Tối rồi mà còn làm trò cái gì! Em mau quay về nhà cho tôi!"
"Tôi không cần anh lo, anh trả túi xách lại cho tôi!"
Lâm Nghiên Thu lạnh lùng nói rồi muốn cướp túi lại, nhưng Trình Gia Thuật đã dễ dàng tránh né mà chẳng tốn chút sức nào.
Thậm chí, anh còn dùng bàn tay to khác giữ chặt lấy cánh tay cô và kéo cô vào trong: "Bên ngoài tối đen như mực, em muốn đi đâu? Tôi thấy có lễ em muốn bị người ta bắt cóc ném vào trong núi mới chịu nghe lời!"
Trình Gia Thuật nóng nảy nên mới lỡ miệng nói ra kết cục của nữ phụ trong tiểu thuyết, anh nhìn người phụ nữ đang đứng trước mặt mình sợ hãi đến nỗi sắc mặt trắng bệch, nước mắt lưng tròng. TruyenLau.com
Anh thở dài một hơi, mất tự nhiên hạ giọng nói: "Vào nhà rồi nói sau!"
Người phụ nữ này còn muốn học theo Dư Tĩnh Tĩnh đáng chết kia, các cô cho rằng thế giới này là do các cô điều khiển hay sao? Cô không nghĩ tới bên ngoài kia đang loạn thế nào, giấy tờ chứng minh thân phận cũng không có, cái dáng vẻ yếu đuối này của cô chạy ra ngoài sẽ khiến bao nhiêu tên đàn ông khác dòm ngó, nếu như bị lừa thì hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Lâm Nghiên Thu cũng biết thế giới bên ngoài không giống với những gì mà cô đã tưởng tượng, lúc trước khi cô đọc quyển tiểu thuyết này, cô thấy nữ chính nói muốn đi xa thì đi xa, muốn đi chợ đen liền đi chợ đen, lá gan cô ấy lớn vô cùng.
Về sau cô ấy càng lợi hại hơn, cô ấy còn có thể tự mình kinh doanh, nhưng sự thật mọi chuyện đề sẽ đơn giản như vậy sao?
Website TruyenLau.com
Sau khi tới đây, Lâm Nghiên Thu mới chân chính biết được thế giới này phức tạp hơn rất nhiều so với trí tưởng tượng của cô.
Lúc ở huyện Nam Hoài, Lâm Nghiên Thu nghe người trong thôn nói có một người đi về phương Nam để bán xe đạp, không ngờ còn chưa tới nơi đã bị cướp g**t ch*t, cho đến bấy giờ cũng không thể tìm được kẻ đó là ai.
Lâm Nghiên Thu coi như tự mình biết mình, cô biết bản thân cô không có khả năng vào Nam ra Bắc được.
Hơn nữa, cô lúc nào cũng thấy rất sợ hãi bởi vì nữ phụ trong tiểu thuyết đã bị lừa bán trên đường đi đến tỉnh thành. TruyenLau
Nhưng trước mắt cô cũng bị ép lên Lương Sơn rồi, nếu không đi còn có thể làm sao bây giờ đây?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Toàn văn hoàn
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.