Ánh mắt của cô rất tỉnh tường, cái gì cũng không hỏi.
Nếu hỏi thì chính là đánh vào mặt Trình Gia Thuật nha.
Lâm Nghiên Thu im lặng bước vào nhà, cô đem đồ vật bị lấy cắp để lại vị trí ban đầu, chỉ riêng khối xà phòng cô không muốn dùng nữa, nhiều người sử dụng như vậy, cô có hơi ghét bỏ.
Ở thời đại này, xà phòng thơm là hàng hóa cao cấp, phải có phiếu xà phòng chuyên dụng mới có thể mua được.
Bình thường mấy cái phiếu vé kia của Trình Gia Thuật đều đưa Lâm Nghiên Thu cất giữ, cô nhớ rõ còn có một phiếu xà phòng vẫn chưa hết hạn.
Ngụy Hồng nhìn Lâm Nghiên Thu vô cảm ném hơn nửa khối xà phòng thơm vào sọt rác, trên mặt không có chút đau lòng nào.
Hai cái ly thủy tỉnh mà chị dâu nhà cô lấy cũng bị ném đi, lúc này Ngụy Hồng mới biết mặc dù Lâm Nghiên Thu luôn tươi cười nhưng thật ra bên trong rất để ý từng chỉ tiết một.
Suy nghĩ một chút, Ngụy Hồng chủ động đi tới trước mặt Lâm Nghiên Thu, nói: "Chị dâu, em ở nhà chị có lẽ có lúc không gọn gàng, nếu chị thấy thì trực tiếp nói với em, em sẽ sửa."
Lâm Nghiên Thu không nghĩ tới Ngụy Hồng đột nhiên nói những lời này, bất quá nếu cô ấy đã nói thì cô cũng dặn dò vài câu: "Giẻ lau chén không được lấy ra lau bàn, ly nước phải dùng bàn chải cọ rửa, lát nữa chị sẽ nói cho em biết bàn chải đánh răng ở chỗ nào.
Còn nữa, bồn rửa mặt không được giặt quần áo lót hay vớ, vớ và q**n l*t phải tách riêng ra giặt, cái đó chị tự mình giặt được, khăn tắm và khăn lau mặt tốt nhất cũng nên tách riêng ra..."
Cái miệng nhỏ một khi đã mở liền nói không ngừng.
Trình Gia Thuật đứng bên cạnh giật giật mí mắt, người phụ nữ này sao có thể lắm chuyện như vậy?!
Tất nhiên anh sẽ không lên tiếng cắt ngang, đợi tới khi cô nói xong anh mới mở miệng: "Ngụy Hồng, em bận gì thì cứ làm đi, anh có việc muốn nói với chị dâu em."
Ngụy Hồng dạ một tiếng rồi vào phòng vệ sinh giặt quần áo.
Trình Gia Thuật đưa mắt ra dấu bảo cô vào phòng.
"Có chuyện gì vậy?"
Lâm Nghiên Thu cùng anh vào phòng, cô thoải mái ngồi bên cạnh bàn làm việc soi gương thắt bím tóc.
Lâm Nghiên Thu đã quen với việc thắt hai bím tóc, chẳng qua cô ngại ba bím tóc sẽ không đẹp nên bình thường cô sẽ thắt năm bím tóc xương cá, trên thô dưới mảnh, thắt đến khi không còn tóc mới bắt đầu buộc dây lại.
Trình Gia Thuật nhìn ngón tay trắng nõn mảnh khảnh của cô linh hoạt mặc tới xuyên qua xuyên lại trong tóc, anh ho một tiếng, có chút nghiêm túc mở miệng: "Mẹ Đại Bảo."
"Hửm?" TruyenLau.com
"Tôi phát hiện em có khuynh hướng tư sản ép buộc người dân lao động, em hãy chú ý hành vi của mình, nhất là ở bên ngoài, nói gì thì Ngụy Hồng cũng là họ hàng thân thích, sau này em ít hô mưa gọi gió trước mặt em ấy đi."
Lâm Nghiên Thu dừng động tác trên tay, cô quay đầu lại thẳng vào Trình Gia Thuật, anh nói những điều này, cô thật sự không ý thức được.
Còn nữa, trước kia cô đúng là nhà tư bản đời thứ hai a... Thiếu chút nữa đã quên, nơi này chính là địa phương vẫn còn cổ hủ, không cho phép cô l* m*ng.
TruyenLau.com
Lâm Nghiên Thu chột dạ hỏi: "Vậy tôi phải làm sao với Ngụy Hồng đây? Chính anh nói em ấy sẽ ở đây giúp tôi làm việc nhà nha."
Trình Gia Thuật nhìn cô, nhẹ giọng trách mắng: "Em cũng nói là giúp, còn muốn tôi giải thích chữ giúp có nghĩa là gì nữa hay sao? Mẹ Đại Bảo, em phải xem xét lại thái độ của mình, sau này đi theo vợ của Ngưu chính ủy và những người khác tích cực học tập đi, phải luôn cảnh giác với tư tưởng khoái lạc của chủ nghĩa tư sản suy đồi." Trình Gia Thuật lạnh lùng nói tiếp: "Có nghe chưal”
Hung dữ làm gì a...
Lâm Nghiên Thu chu miệng trả lời: "Nghe rồi!"
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Toàn văn hoàn
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.