Trình Gia Thuật nhìn ánh mắt né tránh và sự chần chờ trong đó của cô, anh nhớ tới chuyện người đàn ông họ Tôn kia nói cô là tự nguyện, không ai ép buộc cô cả, cô thà rằng vứt bỏ chồng con cũng muốn đi theo cái tên Tôn cường kia.
Trớ trêu thay, cách đây không lâu người phụ nữ lắm mồm này còn lớn tiếng nói thích Trình Gia Thuật anh nhất!
Gân xanh trên trán anh nổi lên, lại nhịn không được lửa giận đang bùng phát, anh đem khay trà trên bàn Bát Tiên nối liền bình nước ấm cùng nhau quăng xuống mặt đất.
Nước trong ấm là nước nóng do Lâm Nghiên Thu đun trước khi đi ngủ, phịch một tiếng, tất cả đã nổ tung trên đất.
Nước nóng rơi tứ tung trên bắp chân khiến Lâm Nghiên Thu tê nhức đau đớn.
Cô sợ tới mức không khống chế được nước mắt òa lên khóc.
Ô ô, đây là người đàn ông ma quỷ gì đây...
Thật kinh khủng, cô muốn quay về nhà...
Nhìn cô vợ nhỏ đang khóc như lê hoa đái vũ, Trình Gia Thuật thờ ơ nắm chặt nắm đấm đặt trên bàn Bát Tiên.
Lâm Nghiên Thu và anh kết hôn vào năm cô mười bảy tuổi, đến nay cũng đã tròn bảy năm.
Nhưng anh chưa bao giờ thất thố như ngày hôm nay, càng không nghĩ tới bản thân lại có thể thất bại chỉ vì người phụ nữ này.
Anh đứng dậy, chân mang đôi Ủng trong quân đội đạp lên những mảnh thủy tinh rồi lạnh lùng đi vào phòng.
Đợi đến khi Lâm Nghiên Thu lay lại tỉnh thần mới cảm thấy hai bắp chân của mình nóng hổi và vô cùng đau đớn.
Cô đem cái đèn dầu hỏa kề sát vào chân, thấy trên đùi không chỉ có một mảng đỏ lớn mà còn rất nhiều mụn nước lớn nhỏ nổi lên.
Nhất định là do nước nóng đun bỏng cô rồi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vừa rồi Trình Gia Thuật mới phát hỏa với cô xong nên cô cũng không dám trực tiếp đi vào phòng.
Lâm Nghiên Thu vừa đau vừa buồn ngủ, mặc kệ cái áo trên người đã bị mồ hôi và nước mưa làm cho ẩm ướt, cô lủi thủi một mình ngồi ở nhà chính, còn trách bản thân mình thật đáng thương.
Ngay tại lúc này cô mới chân chính ngộ ra một điều cái gọi là thế giới tuy lớn nhưng không có chỗ cho ta dung thân. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Nghiên Thu mím môi suy nghĩ, có lễ cô là người xuyên không xui xẻo nhất từ trước đến nay.
Cô vốn dĩ chẳng phải người kiên cường gì, từ nhỏ đã được ba mẹ cưng chiều nên cô vừa yếu ớt vừa lắm mồm.
Lâm Nghiên Thu cảm thấy cực kỳ Ủy khuất, cô khóc thật to, nước mắt rơi càng nhiều. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cô cũng chỉ biết ngồi lau nước mắt một mình mà chẳng dám vào phòng.
Cũng không biết qua bao lâu, dưới đất bỗng dưng xuất hiện một cái bóng khiến Lâm Nghiên Thu ngạc nhiên ngẩng đầu lên, thấy người tới là Trình Gia Thuật đang khoanh hai tay đứng dựa vào tường, nhíu mày nhìn cô.
Nhìn cái gì mà nhìn.
Lâm Nghiên Thu đỏ mắt cúi đầu, hai bàn tay vòng quanh bắp chân không dám đụng vào.
Sau đó hai tay cô đã bị tách ra, có vẻ như Trình Gia Thuật không nghĩ tới cô sẽ bị bỏng đến như vậy, động tác nắm tay cô cũng chậm lại, tiếp theo không nói một lời mà đi thẳng vào phòng.
Một lát sau, cũng không biết anh lấy ở đâu ra một lọ thuốc rồi ngồi xổm bên cạnh cô, nói: "Lấy tay ra."
Lâm Nghiên Thu không để ý tới anh ta.
Trình Gia Thuật nói lớn: "Nhanh lên!”
Hung dữ như vậy làm cái gì!
Lâm Nghiên Thu nghẹn ngào rồi tiếp tục khóc.
Làn da của cô trời sinh đã đẹp, hơn nữa mỗi ngày cô deu chăm sóc kỹ càng nên khi bị nước nóng văng lên có thể dùng hai chữ thê thảm để nói cũng không quá đáng.
Bắp chân của cô bây giờ thê thảm không đành lòng nhìn, từng mảng lớn đỏ tươi giống như muốn rách da chảy máu.
Trên mặt Trình Gia Thuật xuất hiện một vết nứt.
Lâm Nghiên Thu thấy anh sắp đổ thuốc màu tím trong bình vào chân mình, cô nhịn không được sợ hãi hỏi: "Đây là cái gì vậy? Nó có đau hay không?" Cô vừa mới khóc một trận nên giọng nói mang theo nức nở mềm mại hơn bình thường.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Toàn văn hoàn
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.