Có phải Trình Gia Thuật cố ý tìm cớ đưa bọn họ rời đi hay không?
Nhìn anh ta bất cần như vậy, nào ngờ lại khôn khéo hơn cô nhiều, bình thường trong nhà thừa hay thiếu món nào, chỉ cần anh trở về nhìn sơ qua vài lần liền phát hiện, đây cũng là một trong những nguyên nhân mà Lâm Nghiên Thu không dám tùy tiện đem đồ trong không gian ra ngoài.
Lâm Nghiên Thu càng nghĩ càng cảm thấy đúng, cô cũng không dám bôi lung tung cái gì lên người nữa mà chỉ lấy nước xối vài cái mà thôi.
Nhưng cho dù làm vậy thì trên người cô vẫn có hương thơm, một chút mùi mồ hôi cũng không có.
Sau khi tắm xong cô mặc một bộ váy ngủ làm bằng vải dệt không tay, váy dài đến mắt cá chân, bởi vì váy có hơi ôm chút nên bất luận là nhìn từ phía chính diện, sau lưng hay bên hông đều thấy đường cong lồi lõm, ngực ra ngực, mông ra mông, vòng eo nhỏ nhắn, tinh tế không có miếng mỡ thừa nào.
Dáng đi của Lâm Nghiên Thu do gia đình mời sư phụ chuyên môn lễ nghi dạy bảo, không phải cái loại ra vẻ vặn vẹo mông, mà là tư thế tự nhiên đong đưa vòng eo, biên độ cũng không lớn, trái phải không quá một centimet, phương pháp đi này làm nổi bật ưu thế yêu kiều trời sinh của người phụ nữ.
Từ khoảnh khắc Lâm Nghiên Thu mang theo mùi hương tiến vào phòng, Trình Gia Thuật liền bất động thanh sắc nhìn chằm chăm cô, anh nhíu chặt mày hỏi: "Em bị bệnh?"
"Sao cơ?”
Lâm Nghiên Thu nghe không hiểu ý của anh, cô xốc chăn lên chui vào chỗ ngủ bên trong của mình.
"Sao em cứ uốn ko người làm gì, không thể đi đường bình thường à?" Xoay đến nỗi khiến người ta thấy phiền lòng.
"„" Cô uốn ko cái gì? Bộ nhất định phải ưỡn ngực ngẩng cao đầu giống anh mới gọi là tướng đi bình thường à? Nếu vậy thì có khác gì đàn ông đâu? Chẳng thà cô cạo đầu làm lính luôn cho rồi.
Lâm Nghiên Thu mất hứng nhìn Trình Gia Thuật, nhỏ giọng nói thầm: "Bộ tôi cho anh xem hả? Anh không muốn nhìn thì không thể nhắm mắt lại à? Nếu anh cảm thấy tôi làm phiền anh thì tôi cuốn gói ra phòng khách ngủ là được chứ gì."
Một câu nói này khiến đỉnh đầu Trình Gia Thuật tức giận sắp bốc khói, d*c v*ng chiếm hữu trong người anh rất mạnh mẽ, cho nên chỉ cần nghĩ đến có người đàn ông khác nhìn chằm chằm mông của cô liền vô cùng khó chịu.
Lâm Nghiên Thu mặc kệ anh khó chịu hay không khó chịu, cô chui vào chăn của mình, mấy ngày nay phải ngủ trên ghế trong bệnh viện làm cho cô sắp nghẹn khuất chết rồi, căn bản không thể nghỉ ngơi được.
Hiện tại ngửi thấy mùi thơm ngát từ chăn của mình, Lâm Nghiên Thu thoải mái ngủ thiếp đi.
Cô ngoan ngoãn nằm ngủ giống như một đứa trẻ không có chút phòng bị nào.
Thấy có mấy sợi tóc rơi xuống bên má Lâm Nghiên Thu, Trình Gia Thuật nhìn chằm chằm cô nửa ngày mới thở dài một tiếng, đưa tay nhẹ nhàng gạt sợi tóc của cô sang một bên, sau đó kéo chăn che một khoảng ngực trắng nõn bị lộ ra bên ngoài, xong xuôi mọi chuyện anh mới đóng quyển sách lại rồi tắt đèn đi ngủ.
Nửa đêm, Trình Gia Thuật bị một loạt tiếng xột xoạt đánh thức, anh yên lặng nằm nghe một lát cho tới khi âm thanh kia không còn nữa mới tiếp tục chìm vào giấc ngủ. TruyenLau
Trời còn chưa sáng, Trình Gia Thuật đã rời giường đi thẳng tới bộ đội, anh tìm Triệu Hàn kêu cậu ta sắp xếp xe chở người đi.
"Nếu có người hỏi thời gian thăm người thân là mấy ngày, cậu hãy nói ba ngày."
Trình Gia Thuật an bài mọi chuyện ổn thỏa, lúc đó có không ít binh sĩ từ căng tin đi ra chuẩn bị tới sân thể dục tập huấn, bọn họ nhìn thấy Trình Gia Thuật đều dừng lại cúi đầu chào hỏi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trình Gia Thuật gật đầu với bọn họ, bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, anh quay đầu lại dặn dò Triệu Hàn: "Trước khi đi phải theo thông lệ lục soát người."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Toàn văn hoàn
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.