Ông biết anh luyến tiếc đám lính đi theo anh bao lâu nay, cho nên ông cũng không có thúc giục mà cho Trình Gia Thuật thời gian để suy nghĩ thật kỹ.
Hiện giờ đại đội cấp A sắp thành lập, có lẽ sư bộ ở bên kia cũng sẽ gọi điện thoại tới hỏi lần nữa.
"Tôi suy nghĩ kỹ rồi, tôi đồng ý đi tới đại đội cấp A." Vẻ mặt Trình Gia Thuật nghiêm nghị, đôi môi căng thẳng giật giật: "Bất quá tôi có một yêu cầu."
"Yêu cầu? Thật hiếm có nha, cậu còn có yêu cầu à?"Trịnh đoàn trưởng mỉm cười hứng thú: "Nói đi, yêu cầu gì?"
Trình Gia Thuật đội mũ lên đầu, đứng dậy nói: "Tôi muốn xin một ký túc xá, tốt nhất... Có thể có nhà vệ sinh riêng biệt."
Trong nhà có nhiều chuyện linh tỉnh, cô vợ nhỏ lắm mồm của anh rất yêu thích sạch sẽ, mặc dù việc nhà rối tung rối mù nhưng cũng không làm trở ngại cô chăm sóc bản thân sạch sẽ, thơm tho.
Nếu không cho cô một nhà vệ sinh riêng thì thế nào cô ấy cũng sẽ phàn nàn nói cái gì đi nhà vệ sinh mà còn có thể thấy hố phân rất buồn nôn.
Trịnh đoàn trưởng còn tưởng rằng có chuyện gì khó, ông nhướng mày sảng khoái đồng ý: "Được, lát nữa tôi sẽ gọi điện cho hậu cần để bọn họ sắp xếp."
Thằng nhóc chắc cũng chịu đựng đủ rồi, năm nào anh cũng đem cơ hội mang theo người nhà nhường cho những người khác, còn bản thân thì lại cô đơn ở một mình.
Có lẽ lần này anh trở về đã bị người nhà phàn nàn rồi.
Cũng đúng, mấy năm nay hai người bọn họ sống ở hai nơi khác nhau.
Nếu như có cô vợ hiền lành có thể thông cảm thì tốt, nhưng nếu như cô vợ có đáng vẻ xinh đẹp thì làm sao có thể ở yên trong nhà mãi được? Lỡ như cô bỏ trốn cùng với người khác cũng không biết được......
Lúc Lâm Nghiên Thu nhận được thư báo bình an của Trình Thuật thì cũng đã là hai tuần sau.
Người đưa thư tự mình đưa đến trước cửa nhà, phong thư làm bằng giấy da trâu, sờ vào cũng thấy rất dày.
Lâm Nghiên Thu mở phong thư ra, cô thấy bên trong ngoại trừ lá thư viết đầy hai trang giấy thì còn có một xấp phiếu xanh xanh đỏ đỏ vô cùng rực rỡ và một trăm đồng.
Đại bộ phận người ở thời kỳ này đều viết chữ phồn thể, Trình Gia Thuật cũng không ngoại lệ, hơn nữa chữ viết ngoằn ngoèo của anh khiến Lâm Nghiên Thu mất nhiều ngày mới đọc xong.
Dòng chữ cuối cùng được đính kèm là điểm nổi bật trong lá thư này: mong vợ tôi trả lời.
Lâm Nghiên Thu: ".
." Răng của cô đều chua lên cả rồi.
Vốn dĩ cô định nghiêm túc viết trả lại cho anh một bức thư, nhưng lại sợ chữ viết bị phát hiện, cô nhớ rõ nữ phụ chỉ có trình độ văn hóa tiểu học.
TruyenLau.com
Lâm Nghiên Thu trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi lấy giấy bút của anh để ở nhà ra, dùng chữ xiêu vẹo viết ra mấy chữ lớn: Vợ của anh rất tốt!
Cô viết xong liền mang đến bưu điện xã gửi di, khi đang xếp hàng, cô nghe thấy hai nhân viên trực quầy nói chuyện phiếm.
Một người hỏi: "Ba ruột của cô nguyện ý tiếp nhận hộ khẩu của cô, vậy tại sao cô không đưa qua đó? Cô bị ngốc à? Hộ khẩu của ông ấy chính là hộ khẩu thành phố, bây giờ có biết bao nhiêu người muốn nghĩ cách vào thành phố còn không được mà cô lại từ chối."
Người kia trả lời: "Ba mẹ nuôi của tôi đối với tôi rất tốt, bọn họ cho tôi ăn, cho tôi học, nếu tôi nói đi là đi thì không phải sẽ là sói mắt trắng sao?"
"Thật đáng tiếc... aiz, nhưng làm sao cô lại có thể tìm thấy được ba ruột của mình vậy?"
TruyenLau
"Còn có thể tìm thế nào, chỉ cần đi tới cục Công an đăng ký đi tìm ba thôi, bởi vì mấy năm đầu vừa là chiến loạn vừa là nạn đói nên có rất nhiều trẻ nhỏ bị thất lạc.
Vốn dĩ tôi cũng không ôm quá nhiều hi vọng, nhưng cũng may có thể tìm được..."
Hai người nhân viên trực quầy cứ cô một câu tôi một câu, không ai chú ý đến Lâm Nghiên Thu đang đứng trước mặt.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Toàn văn hoàn
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.