Lúc trước Dư Tĩnh Tĩnh viết về nam chính chính là dựa theo dáng vẻ bạn trai của Lâm Nghiên Thu.
Cô ta phải thừa nhận anh cũng là loại người cô ta thích, bằng không cũng sẽ không vô tình nhìn thấy bạn trai Lâm Nghiên Thu rồi nhớ mãi không quên, còn mô tả anh vào trong tiểu thuyết của mình.
Bây giờ đối mặt với Trình Gia Thuật ở cự ly gần như vậy, Dư Tĩnh Tĩnh cảm thấy hơi khẩn trương, với lại bị khí thế mạnh mẽ của anh áp chế khiến cô ta phải căng da đầu để nói chuyện: "Em... em tìm anh là muốn nói cho anh biết, Lâm Nghiên Thu bây giờ không phải là vợ của anh."
May mắn tối hôm qua cô ta đã viết hết những gì cô ta muốn nói, nếu không hôm nay cô ta thật sự không thể cam đoan mình có thể giải thích rõ ràng.
"Anh xem cái này trước đi." Dư Tĩnh Tĩnh cố gắng bình tĩnh, cô ta lấy bức thư từ trong túi ra, dùng hai tay đưa tới trước mặt Trình Gia Thuật.
Trình Gia Thuật đưa tay nhận lấy, nhưng cũng không có lập tức mở ra, chỉ tùy ý ném lên bàn, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn cô ta: "Cô còn cái gì muốn nói không?"
"Anh... Anh không tức giận sao?" Dư Tĩnh Tĩnh kinh ngạc nhìn người đàn ông, không kiềm chế được cảm xúc nên lớn tiếng nói: "Lâm Nghiên Thu đã lừa anh, cô ta không phải là vợ anh, cô ta..." "Đủ rồi!" Giọng nói của Trình Gia Thuật không lớn không nhỏ nhưng lại làm cho người ta thấy sợ hãi, nhiều năm sống ở bộ đội nên anh đã dưỡng thành dáng vẻ dù cho núi có sập thì sắc mặt vẫn không đổi.
Không đợi Dư Tĩnh Tĩnh nói xong, anh đã lạnh lùng cắt ngang: "Cô ấy có phải vợ tôi hay không tôi tự có tính toán, cô có thể quay vê.
"
Nói xong, anh đứng dậy rời đi.
Đủ rồi? Làm sao có thể như vậy được!
Dư Tĩnh Tĩnh không cam lòng, trước khi Trình Gia Thuật sắp ra khỏi cửa, cô ta hét lên sau lưng anh: "Anh đừng tưởng rằng cô ta thích anh, cô ta chỉ coi anh như thế thân mà thôi! Bởi vì anh có khuôn mặt giống hệt bạn trai cô ta!"
Cô ta vừa dứt lời, cơ thể của anh liền cứng lại, anh siết chặt nắm đấm trong tay, không khí xung quanh đột nhiên bị giảm xuống.
Nếu như có người quen thuộc với anh đứng ở đây thì nhất định biết anh đã tức giận đến cực hạn, cho nên phải trốn đi thật xa.
Nhưng hết lần này tới lần khác, Dư Tĩnh Tĩnh không sợ chết, cô ta còn tiếp tục đổ dầu vào lửa: "Cô ta chính là Bạch liên hoa, am hiểu nhất là quyến rũ đàn ông, trước kia cô ta đã cướp mất đàn anh thích em, cô ta..."
Trình Gia Thuật xoay người lại, con ngươi đen láy nhìn chằm chằm cô ta, một câu cũng không nói khiến Dư Tĩnh Tĩnh không dám nói tiếp nữa.
Buổi chiều, một người lính hậu cần tên là Tiểu Dương đưa tới một túi gạo, một túi bột mì phú cường.
Đúng lúc Lâm Nghiên Thu ở nhà nên cô vội vàng mở cửa bảo Tiểu Dương khiêng vào phòng bếp, lại kêu cậu ta uống một ly nước nghỉ ngơi.
Tiểu Dương lau mồ hôi, ngượng ngùng cười nói: "Không được, tôi còn phải đưa đồ cho nhà khác nữa."
Vốn dĩ cậu chỉ phụ trách đưa gạo đến trước cửa, đồ của nhà ai thì tự người đó khiêng trở về, nhưng đại đội trưởng cố ý dặn dò cậu nhất định hỗ trợ khiêng vào nhà, còn nhét bao lì xì hình mẫu đơn cho cậu. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hiện tại nhìn thấy chị dâu nhỏ, cuối cùng cậu cũng hiểu được vì sao đại đội trưởng lại dặn dò như vậy.
Nhìn cánh tay nhỏ nhắn của chị dâu liền biết cô chưa từng làm việc nặng, cô cũng là người phụ nữ xinh đẹp nhất mà cậu từng thấy, làn da trắng đến mức hận không thể phát sáng, mũi cao nhỏ, đôi mắt to tròn, hôm nay cô mặc áo sơ mi trắng như tuyết và chiếc váy dài màu lam nếp gấp, mái tóc buông lỏng sau đầu giống như một đại tiểu thư nhà tư bản ở xã hội cũ.
Tiểu Dương đỏ mặt, cậu ta cũng không dám nhìn nhiều nên nói hai câu liền vội vàng rời đi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Toàn văn hoàn
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.