Hồ chứa ở thượng nguồn Kinh huyện có khoảng chừng tám trăm triệu mét khối, lần này bị mưa lớn tập kích nên đập bị vỡ, đỉnh lũ cao hơn năm mét gầm thét đi xuống.
Tình thế nguy cấp, mang đến tai nạn cũng là hủy diệt, trong vòng liên tục bảy mươi hai giờ, cơ hồ không có ai dám nghỉ ngơi, cũng không có ai bận tâm tới việc ăn cơm, tất cả mọi người đều đang kiên trì chạy đua từng giây từng phút để cứu người.
Dưới loại áp lực tải trọng cao này, thật ra thân thể của Trình Gia Thuật đã sớm mệt mỏi vô cùng.
Trong dạ dày trống rỗng, trên người lại đau nhức, căn bản không có cách nào có thể an ổn đi ngủ, hiện tại được Lâm Nghiên Thu dỗ dành đút cơm khiến dạ dày anh được lấp đầy, trên người hình như cũng không còn đau nữa, rất nhanh cơn buồn ngủ liền ập đến, Trình Gia Thuật nặng nề ngủ thiếp đi.
Nhìn bùn đất và vết máu trên mặt anh còn chưa rửa sạch, Lâm Nghiên Thu đến phòng tắm lấy một chậu nước ấm đem ra, sau đó lấy khăn mặt cẩn thận lau sạch sẽ cho Trình Gia Thuật, sợ đánh thức anh dậy.
Lúc bưng nước thải đi ra ngoài, đi ngang qua văn phòng làm việc, cô thấy bên trong có một bác sĩ mặc áo khoác trắng, Lâm Nghiên Thu liền đi vào hỏi thăm tình hình.
Tuổi tác của nam bác sĩ này không lớn lắm, bác sĩ thập phần kiên nhẫn nói: "Lúc bệnh nhân được đưa tới quả thật tương đối nguy cấp, toàn thân đa chấn thương, mất máu quá nhiều, gãy hai xương sườn, chúng tôi đã xử lý qua, hiện tại tình huống bệnh nhân cũng đã ổn định, bất quá còn cần phải tnh dưỡng một thời gian, phía người nhà, cũng phải tận tâm chăm sóc nhiều hơn."
Lâm Nghiên Thu vội vàng gật đầu, tất nhiên phải chăm sóc cho Trình Gia Thuật thật tốt, nếu đổi anh thành cô thì nhất định cô sẽ đau chết đi được, cũng khó cho anh vẫn có thể cố gắng giữ sắc mặt bình tĩnh chống đỡ.
Thừa dịp Trình Gia Thuật đang ngủ say, Lâm Nghiên Thu đi ra ngoài một chuyến, cô đến cửa hàng bách hóa gần đó mua một ít đồ dùng hàng ngày, thấy có người bán q**n l*t nên tới mua hai cái.
Cũng may cô có thể mua được, thời tiết bây giờ tương đối nóng, Trình Gia Thuật đang bị thương nên có thể không cần mặc áo, cũng có thể không mặc quần, nhưng nếu không mặc q**n l*t... Hình như có hơi tổn thương lòng tự trọng thì phải.
Điều kiện y tế của bệnh viện cấp huyện khá kém, hơn nữa người bị thương được đưa tới đây càng lúc càng nhiều, đa số người nhà của bệnh nhân không ở bên cạnh, bệnh viện sắp xếp y tá cho Trình Gia Thuật, đồng thời cô ấy còn phải chăm sóc cho những người khác nên khó tránh khỏi phải phân chia thời gian.
Không đủ người, y tá có thể cho bệnh nhân ăn đã là tốt lắm rồi, còn ai có thể thể bận tâm tới mấy việc nhỏ này nữa chứ.
Sau khi Lâm Nghiên Thu mua đồ trở về, đúng lúc Trình Gia Thuật đã tỉnh, anh vừa nhìn thấy cô liền gấp gáp hỏi: "Em đã đi đâu vậy?"
Vốn dĩ anh lo lắng Lâm Nghiên Thu tới đây một mình nên không quen thuộc, hơn nữa cô nói trên đường tới bị lưu manh sờ mông nên càng khiến Trình Gia Thuật lo lắng không thôi.
Vừa rồi tỉnh lại không thấy cô, suýt nữa anh đã xuống giường đi tìm nhưng bị y tá đi vào đổi thuốc cản lại, giáo huấn anh một trận khiến anh mất mặt, vì vậy chỉ đành thành thật nằm trên giường chờ vợ về.
Nhưng trong lòng anh rất nóng nảy a, cho nên khoảnh khắc nhìn thấy Lâm Nghiên Thu anh liền cau mày trừng mắt với cô.
Cũng may Lâm Nghiên Thu nể tình anh bị thương nên mới không chấp nhặt với anh, cô vẫn ôn tồn nói: "Tôi đi mua bàn chải với kem đánh răng cho anh nè, mấy ngày nay anh chưa đánh răng nên thấy khó chịu rồi đúng không?"
Vừa nói cô vừa lật túi vải mình xách từ nhà tới, sau đó vội vàng lấy đồ ra cho anh xem: "Anh coi tôi còn mua q**n l*t cho anh nữa đó nha!"
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Toàn văn hoàn
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.