Diêm Thiếu Thanh vừa tiến vào đã chú ý tới Lâm Nghiên Thu, trên gương mặt gầy gò lộ ra vẻ mặt quả nhiên là thế, khó khách lão Ngưu lúc nào cũng khen cô, dáng dấp xinh đẹp, nhìn thấy ông còn tươi cười lộ ra tám cái răng tiêu chuẩn.
Cảm giác thoải mái làm cho người ta thấy như gió xuân, không cảm nhận được cảm giác cô đang cố ý lấy lòng.
Diêm Thiếu Thanh cười giới thiệu: "Vị này là vợ của Trình đại đội trưởng, thời gian cô ấy tới bộ đội không dài lắm nên có lẽ còn nhiều người chưa biết.
Mọi người làm quen một chút, về sau chiếu cố lẫn nhau nhé."
Ông vừa nói xong, cả phòng học liền yên lặng không tiếng động, không một ai lên tiếng tiếp lời.
Lâm Nghiên Thu: ".
." Cô đã làm sai chuyện gì à?
Diêm Thiếu Thanh cười ha hả hai tiếng, ông hơi xấu hổ nói: "Mọi người không muốn để ý tới lão già như tôi phải không? Vậy thì... bây giờ chúng ta học trước, học xong lại nói sau."
Sau giờ học còn nói gì nữa.
Tan học, Lâm Nghiên Thu thu dọn đồ đạc rôồi rời đi, một phút cũng không chần chờ.
Nếu nói cô không buồn bực tuyệt đối là giả, cái loại cô lập này so với cãi nhau còn khiến người ta thấy khó chịu hơn.
Ít ra cãi nhau là hai bên cùng đối đầu, có thể đem tất cả nỗi lòng nói ra, ai cũng không tính là chịu thiệt, giờ thì hay rồi, cô đơn phương ăn công kích, muốn tiêu hóa gấp đôi sự tức giận, quả thực từng phút muốn nổ tung tại chỗ.
Từ đó về sau Lâm Nghiên Thu hoàn toàn không có ấn tượng tốt với nhóm nữ binh đoàn văn công.
Mấy ngày sau đó, Lâm Nghiên Thu cũng không ủy khuất bản thân nữa, mỗi ngày đi học đều ăn mặc thật xinh đẹp, vẽ lông mày đậm, bồi son màu đỏ cổ điển, mái tóc đen bóng mềm mượt, khăn lụa buộc lỏng lẻo, đuôi tóc còn cong nửa vòng sóng, Mỗi ngày đi học là một bộ váy khác nhau, thời trang có thể so với nữ minh tỉnh bên Hương Giang, lúc cô vào lớp không biết đã khiến bao nhiêu người dòm ngó.
Cho dù mông và ngực của Lâm Nghiên Thu không bị lộ ra, nhưng ngoại hình xinh đẹp từ đầu tới chân của cô khiến mấy nữ binh đoàn văn công hâm mộ ghen ty không thôi.
Bọn họ đứng sau cô lẩm bẩm, nói cô quả nhiên là người phụ nữ đào hoa, vừa nhìn đã biết không phải là người đứng đắn.
"Váy của cô ấy đẹp quá, làm bằng øì vậy nhỉ, tôi muốn đi hỏi một chút."
"Hỏi cái gì, cô đã quên Phương Phương nói cô ta đã chạy theo gã nam nhân rồi hả? Một người phụ nữ như vậy thì có thể là người đứng đắn thế nào? Hay là cô cũng muốn học theo cốt cách đó?"
"Nhưng tôi thấy cô ấy cũng không phải như vậy, nhìn đẹp vậy mà." TruyenLau
"Tùy cô, cô muốn đi hỏi thì đi hỏi, coi chừng Phương Phương thấy được, sau này sẽ cùng cô phân rõ ranh giới."
Lâm Nghiên Thu chờ các cô chưa đánh đã khai, không cần làm rõ nguyên nhân gì, nhanh chóng viết thư tố cáo rồi nhờ Ngưu chính ủy giao cho sư bộ, dùng thân phận nặc danh tố cáo nhóm nữ binh đoàn văn công này phá hủy danh dự của cô, phá hoại quân hồn.
TruyenLau.com
Có một điều mà Lâm Nghiên Thu không biết, thư tố cáo không phải gửi là đến thẳng tay sư bộ mà phải qua từng tầng từng lớp kiểm duyệt sau đó mới tới sư bộ, vì vậy mà toàn bộ đội đều biết chuyện.
Nếu không phải mấy năm đầu này còn hỗn loạn, những người sợ bị áp bức sao có thể không dùng nặc danh báo cáo đây.
Ngưu chính ủy đọc xong bức thư liền nhịn không được cười to, đúng lúc gặp Trình Gia Thuật đi dã huấn trở về, trên mặt anh không biết đã làm øì mà có một vệt máu, còn đám binh sĩ nhảy từ trên xe tải kia xuống, người nào người nấy y hệt mấy con khỉ bùn.
Luyện tập thế nào mà mặt mày ai cũng đầy bụi đất, bọn họ nhìn thấy Ngưu chính ủy cứ như gặp được mẹ ruột của mình, chỉ thiếu đứng đó òa khóc mà thôi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Chính ủy..."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Toàn văn hoàn
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.